Nếu thật sự nổi giận, lời khó nào cũng thể .
Trong lòng Thư Nghênh Duyệt dự cảm lành, vội hỏi: "Bà gì ạ?"
Trần Thu Liên : "Thật cũng gì."
Thư Nghênh Duyệt: "?"
Trần Thu Liên cũng thế nào, xua tay: "Ôi, cũng rõ với con , tóm con cứ về đó là ."
Thư Nghênh Duyệt bất đắc dĩ hỏi: "Bà đến tìm lúc nào?"
Trần Thu Liên chút do dự: "Buổi trưa."
Thư Nghênh Duyệt suy nghĩ một chút : "Buổi trưa thì chắc bà ca tối, con đến bệnh viện tìm bà . Chúng ăn tối , ăn xong ."
Trần Thu Liên ngơ ngác Thư Nghênh Duyệt: "Con..."
Thư Nghênh Duyệt ngắt lời Trần Thu Liên: "Con ăn tối xong sẽ qua đó."
Trần Thu Liên cũng tiện thêm gì nữa, đồng ý ngay: "Được."
Trần Thu Liên vội vàng chuẩn đồ ăn cho Thư Nghênh Duyệt, nghĩ thầm để Thư Nghênh Duyệt ăn nhanh tìm họ Dư ở nhà họ Thư.
Người họ Dư tính tình , lỡ Dao Dao đến muộn, hai cãi , cuối cùng tổn thương vẫn là Dao Dao.
Trần Thu Liên nghĩ dặn dò Thư Nghênh Duyệt lát nữa qua đó chuyện t.ử tế, đừng cãi với .
Dù nữa, cũng ơn với .
Có ơn thì cũng đừng chuyện trở nên quá khó coi.
Thư Nghênh Duyệt miệng thì liên tục đồng ý, nhưng trong lòng chuẩn sẵn tinh thần mắng.
Dư Tư Niệm đến tìm cô, rõ ràng là gây sự, chỉ là mặt ruột cô mà thôi.
Thư Nghênh Duyệt suy nghĩ trong lòng.
Mộng Vân Thường
Cô thẳng đến bệnh viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-thay-va-mat-my-nhan-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-1017-moi-quan-he-ran-nut-vi-long-ghen-ti.html.]
Dư Tư Niệm ca tối chắc chắn đang ở bệnh viện.
Không ở phòng khám trực đêm thì cũng ở khu nội trú.
Quả nhiên, đang ở khu nội trú.
Đến khu nội trú tìm .
Cô còn kịp , Dư Tư Niệm hừ lạnh một tiếng: " tìm cô thì cô thời gian, ?"
Thư Nghênh Duyệt hạ thấp tư thế, vội vàng giải thích:
"Mẹ, , là do hai ngày nay con bận, thầy của con đang cần gấp một bộ liệu, con tính toán bộ liệu đó, tính toán bộ liệu đó tốn ít thời gian. Con vốn định đến tìm chuyện , nhưng công việc cứ kéo dài, thành thế ."
Dư Tư Niệm im lặng Thư Nghênh Duyệt gì.
Thư Nghênh Duyệt mặt mày đưa đám, tiếp tục : "Mẹ, con cũng còn cách nào khác, bên đó dù cũng là ruột của con, con..."
Dư Tư Niệm hừ lạnh một tiếng, một nữa ngắt lời Thư Nghênh Duyệt: "Phải, bên đó là ruột của cô, một câu hỏi, lúc nhà cô nghĩ kế hoạch thế về nhà họ Thư thì ?"
Thư Nghênh Duyệt sững .
Cô ngờ Dư Tư Niệm những lời ... lời chút quá đáng .
Thư Nghênh Duyệt Dư Tư Niệm, định gì đó, giọng Dư Tư Niệm vang lên: "Có nghĩ đến vấn đề bà là ruột của cô ?"
"Nếu bà là ruột của cô, tại cô còn mạo danh thế đến nhà chúng ?"
Thư Nghênh Duyệt: "..."
Thư Nghênh Duyệt chỉ cảm thấy mặt nóng ran, nên gì cho .
Dư Tư Niệm lạnh lùng Thư Nghênh Duyệt: "Thư Nghênh Duyệt, lúc bà về, lời cô như ."
Thư Nghênh Duyệt cố gắng kìm nén sự khó xử trong lòng.
Cô gượng , Dư Tư Niệm hỏi: "Ý là bảo con mặc kệ ? nếu con mặc kệ thì là quá đáng hơn ?"
Quá đáng?