Thập Niên 70: Gả Thay Vả Mặt, Mỹ Nhân Xoay Người Gả Cho Thủ Trưởng - Chương 815: Sự Hối Hận Muộn Màng Và Cái Tát Của Vợ
Cập nhật lúc: 2026-01-01 17:27:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương gộp 815+816
Cho nên, những thứ ông mua về, con cái vợ con ông đều từng ăn?
Anh ngước mắt Thư Phủ Khanh: "Những thứ bố mua về, con và thằng hai đều từng ăn."
Thư Phủ Khanh ngẩn Thư Như Diệp nên lời, ánh mắt chút đờ đẫn, trong đó cũng xen lẫn một chút thể tin nổi.
Thư Như Diệp thấy bộ dạng của bố ruột là , trong lòng bố ruột thực vẫn còn ôm ảo tưởng về đó, cảm thấy đó sẽ chuyện tuyệt tình đến thế.
Mộng Vân Thường
Thấy ánh mắt bố ruột về phía ruột Dư Tư Niệm.
Thư Như Diệp chút nể tình, dội thêm một gáo nước lạnh: "Con và thằng hai đều từng ăn, bên phía thì càng cần nghĩ."
Dư Tư Niệm trừng mắt Thư Phủ Khanh: "Nghe thấy , thấy !"
Thư Phủ Khanh im lặng.
Một lát .
"..." Thư Phủ Khanh Dư Tư Niệm, hít sâu một , từ từ thốt ba chữ: "Xin bà."
Dư Tư Niệm , cảm xúc trong nháy mắt kìm nén nữa, nước mắt trào .
Mặt bà đầy nước mắt, giọng nghẹn ngào : "Xin ? Bây giờ xin tác dụng gì? Con cái đều lớn cả , cái khổ chịu cũng chịu đủ !"
Thư Phủ Khanh Dư Tư Niệm, môi run run, rõ ràng gì đó, chần chừ nửa ngày, một chữ cũng .
"..." Dư Tư Niệm đột nhiên xuống, đ.ấ.m mạnh một cái lên bàn: " đúng là đáng đời mà!"
"Sao gả cho ông chứ!"
Dư Tư Niệm gục xuống bàn, òa nức nở: "Hu hu hu hu..."
Trong lòng Thư Phủ Khanh lập tức cuống lên: "Tư Niệm~"
Ông vội vàng đến mặt Dư Tư Niệm, hai tay đặt lên vai bà, cúi xuống, ghé tai bà, hạ thấp tư thái, nhẹ nhàng nhận : " sai , sai ."
"Bà cho một cơ hội sửa đổi..."
Dư Tư Niệm đẩy mạnh Thư Phủ Khanh , trong mắt ngấn lệ, trừng mắt Thư Phủ Khanh: "Không cho!"
Thư Phủ Khanh đưa tay : "Phải cho chứ, về chính là chuyện đàng hoàng với bà về vấn đề , về chuyện chúng ..."
Dư Tư Niệm một nữa gạt tay Thư Phủ Khanh : "Ông mà mơ giữa ban ngày !"
Dứt lời.
Dư Tư Niệm bật dậy, Thư Phủ Khanh động tác dậy đột ngột của Dư Tư Niệm cho giật , sợ đến mức lùi vài bước.
Dư Tư Niệm cũng nhân cơ hội , trực tiếp vòng qua ông, khí thế hùng hổ chạy lên lầu.
Thư Như Diệp: "..."
Thư Phủ Khanh phản ứng hét lớn một tiếng, nhấc chân định đuổi theo.
Giọng Thư Như Diệp nhàn nhạt vang lên: "Bây giờ bố mà theo dễ ăn tát lắm đấy."
Thư Phủ Khanh đầu : "Ăn tát cũng , miễn là con đừng ly hôn với bố là ."
Thư Như Diệp bố ruột gật đầu: "Vậy bố ."
Thư Phủ Khanh xoay định đuổi theo, giọng con trai cả truyền đến: "Nói chừng ăn thêm vài cái tát, hết giận là ."
Thư Phủ Khanh đầu hỏi: "Thế nếu hết giận thì ?"
"Rất hiển nhiên là..." Thư Như Diệp nhanh chậm uống một ngụm canh, mới từ từ trả lời: "Ăn đòn oan."
Thư Phủ Khanh: "..."
Nếu ăn vài cái tát mà vợ hết giận thì cũng thôi.
Vấn đề là, ăn tát mà vợ vẫn hết giận, ăn đòn oan, thế thì ý nghĩa gì?
Thư Phủ Khanh do dự giây lát, nghĩ con trai cả chừng chủ ý : "Vậy con cách gì..."
Thư Như Diệp trực tiếp ngắt lời: "Bây giờ bố lên đó hứng vài cái tát của , còn thể bố bằng con mắt khác."
Hai mắt Thư Phủ Khanh sáng lên: "Thật ?"
Thư Như Diệp gật đầu: "Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-thay-va-mat-my-nhan-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-815-su-hoi-han-muon-mang-va-cai-tat-cua-vo.html.]
Thư Phủ Khanh chút do dự: "Được, con là con trai bố, bố tin con."
Thư Như Diệp gật đầu.
Thư Phủ Khanh lập tức lên lầu.
Người đến cầu thang, ông dừng , đầu Thư Như Diệp, mở miệng định hỏi, nhỡ ông lên đó cửa phòng khóa trái thì thế nào?
Thư Như Diệp lên tiếng hỏi: "Thế nếu..."
Lời mở miệng, Thư Như Diệp ngắt lời Thư Phủ Khanh: "Bố lên thử là ."
Thư Phủ Khanh gật đầu: "Được."
Ông xoay , ngẩng đầu cầu thang mắt, nhắm mắt hít sâu một , lấy hết sức bình sinh lao thẳng lên lầu.
Lên đến lầu, đến cửa phòng.
Cửa vẻ đang đóng, nhưng ông giơ tay đẩy nhẹ, cửa mở .
Cửa mở, liền thấy vợ Dư Tư Niệm đang gục bàn trang điểm, run run.
Ngực Thư Phủ Khanh đau nhói, ông nhẹ nhàng đóng cửa phòng , rón rén bước tới.
Ông vòng lưng Dư Tư Niệm, từ phía ôm chầm lấy bà: "Tư Niệm~"
Dư Tư Niệm lập tức giãy giụa kịch liệt, đẩy Thư Phủ Khanh: "Ông ông ! Về Thư gia của ông ! Đừng ở đây ngứa mắt ! thấy ông là thấy phiền, buồn nôn!"
Thư Phủ Khanh sức lực của Dư Tư Niệm đẩy lùi vài bước, còn ăn mấy cú đ.ấ.m, trong lòng ít nhiều chút bực bội.
ông ngước mắt vợ mặt đầy nước mắt, những giọt nước mắt vẫn ngừng rơi xuống, lòng mềm nhũn.
Ông hạ thấp tư thái, sán đến: "Tư Niệm sai , mặc bà đ.á.n.h mặc bà mắng, bà đ.á.n.h mắng cứ thẳng, cứ tay, cần khách sáo."
Dư Tư Niệm trừng mắt: "Ông đừng tưởng dám đ.á.n.h ông thật!"
"Bà đ.á.n.h ! Bà đ.á.n.h !" Thư Phủ Khanh nhớ đến lời con trai cả , quyết tâm, dứt khoát đưa mặt : "Bà xem trốn !"
Dư Tư Niệm tức nghẹn: "..."
Bà bộ dạng đó của Thư Phủ Khanh, cảm thấy Thư Phủ Khanh chắc là cho rằng bà dám đ.á.n.h ông, mới dám đưa mặt .
Nghĩ đến đây.
Lửa giận trong lòng Dư Tư Niệm bùng lên, giơ tay tát một cái thật mạnh mặt Thư Phủ Khanh.
"Bốp!"
Tiếng tát giòn giã vang lên.
Mặt Thư Phủ Khanh đau rát, trong lòng khỏi cảm thán, tay vợ khỏe thật.
Dư Tư Niệm chút ngơ ngác, bà ngờ Thư Phủ Khanh trốn, thật sự ăn một cái tát của bà.
Chuyện ...
Thư Phủ Khanh nhận thấy sắc mặt vợ chút đúng, tim đập thình thịch, lập tức đưa mặt : "Vợ ơi, còn đ.á.n.h nữa ?"
Dư Tư Niệm ông gì.
Thư Phủ Khanh tiếp tục : "Chưa đ.á.n.h đủ thì bà cứ tiếp tục! Bà tiếp tục đ.á.n.h !"
"Nào!"
Thư Phủ Khanh dứt khoát áp mặt tay Dư Tư Niệm: "Thư Phủ Khanh tối nay để mặt ở đây, mặc bà đ.á.n.h! Dù ngày mai cũng khỏi cửa."
Dư Tư Niệm: "..."
Bà từng gặp hổ, nhưng từng gặp hổ đến mức !
Thư Phủ Khanh rõ ràng là , bà nỡ đ.á.n.h ông nữa! Nên mới dám mặt dày mày dạn sán đến như !
Bà thật sự đ.á.n.h mạnh thêm mấy cái nữa, nhưng... trong lòng thực sự chút nỡ.
Đều là đáng đời cả!
Dư Tư Niệm nhắm mắt hít sâu một , bộ dạng hổ của Thư Phủ Khanh, trong lòng cũng giận, gần như rít qua kẽ răng ba chữ: "Thư Phủ Khanh!"
Thư Phủ Khanh lập tức đáp : " đây!"