Giọng Lý Thanh Thu hạ thấp xuống một chút: "Là bạn của bố ở Kinh Thị gọi điện thoại với bố , bố bảo chuẩn tranh thủ thời gian học tập, liền nghĩ đến các chị."
Tần Thư Lý Thanh Thu, mở miệng định cảm ơn.
Lý Thanh Thu dường như nghĩ đến điều gì, một nữa mở miệng : "Trước đó Trương Thành chẳng , đề cử, học đại học, trong lòng tiếc nuối , bây giờ cơ hội , thì nên nỗ lực thật , thi."
Tần Thư hỏi: "Cô với ?"
"Vẫn ." Lý Thanh Thu lắc đầu: " với đội trưởng Tần chị , lát nữa sẽ với ."
Tần Thư gật đầu: "Được."
Giọng cô dừng một chút, Lý Thanh Thu: "Cảm ơn cô cho đầu tiên."
"Ui chao, đội trưởng Tần chị khách sáo thế? Không cần cảm ơn, cần cảm ơn."
Lý Thanh Thu chút ngại ngùng, mặt cũng ửng hồng.
Cô dường như nghĩ đến điều gì, tay sờ túi: " , qua đây mang cho đội trưởng Tần chị cái ."
Cô lấy từ trong túi một bọc vải gói đồ.
Tần Thư giơ tay nhận lấy, cũng tiện mở vải xem bên trong gói cái gì, liền lên tiếng hỏi: "Cái là?"
Lý Thanh Thu : "Bánh sơn tra, nhà tự , mang qua cho chị."
Tần Thư trêu chọc Lý Thanh Thu: "Là mang cho là mang cho Trương Thành?"
Lý Thanh Thu thấy hai chữ Trương Thành, mặt đỏ bừng lên trông thấy.
Cô tránh ánh mắt Tần Thư: "Mọi đều , của bọn họ để ở xe đạp bên ngoài ."
Tần Thư khẽ một tiếng: "Thật ?"
Lý Thanh Thu: "..."
Mặt cô đột nhiên đỏ bừng, hổ đến mức nhịn dậm chân: "Đội trưởng Tần! Ui chao!"
Tần Thư thấy bộ dạng đó của Lý Thanh Thu, nhịn lên tiếng : "Được , trêu cô nữa, bảo Trương Thành qua đây."
"Được." Lý Thanh Thu nhận lời ngay: "Làm phiền đội trưởng Tần ."
Tần Thư Lý Thanh Thu: "Khách sáo quá."
Tần Thư xong, xoay về gọi Trương Thành, bảo Trương Thành chuyện với Lý Thanh Thu.
Trương Thành vui vẻ , phấn khích trở về.
Cậu xông văn phòng, đóng cửa văn phòng , mở miệng buông một câu: "Mọi !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-thay-va-mat-my-nhan-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-890-tin-tuc-noi-bo.html.]
Lợi Phong, Viên Mãn, Cố Thừa Phong: "?"
Phạm Duyệt Sinh, Trần Minh ngơ ngác Trương Thành: "???"
Thấy bộ dạng phấn khích vui mừng đó của Trương Thành, trong lòng hai càng thêm thầm thì tò mò, Trương Thành gặp chuyện vui gì mà vui vẻ thế ?
Trần Minh nhịn hỏi: "Biết cái gì?"
Trương Thành vui vẻ : "Thi đại học sắp khôi phục !"
Lợi Phong, Cố Thừa Phong kinh ngạc trong lòng, ánh mắt theo bản năng về phía Tần Thư.
Đội trưởng Tần thể thi đại học sẽ khôi phục?
Phạm Duyệt Sinh, Trần Minh kinh ngạc trừng lớn hai mắt, cái cái cái ... thi đại học khôi phục !
Vậy những gì bọn họ học đó, chẳng dùng ?
Nghĩ .
Hai cũng lập tức phấn khích theo, vẻ vui mừng mặt che giấu .
Mộng Vân Thường
Trương Thành tiếp tục : "Là Thanh Thu với , Kinh Thị tin tức đưa , tin tức vẫn truyền đến chỗ chúng , nhưng cũng sắp ."
Lợi Phong: "Ồ."
Cố Thừa Phong giọng nhàn nhạt: "Là cái ."
Thái độ lạnh nhạt của hai khiến Trương Thành đả kích nặng nề.
Cậu thể tin nổi chằm chằm Lợi Phong hai một lúc lâu, quả thực bất kỳ phản ứng nào...
Cái cái cái .
Đây là chuyện vui tày đình mà, hai bộ dạng ?
"???" Trương Thành thể hiểu nổi, nhịn lên tiếng: "Sao các chẳng phản ứng gì thế?"
Cố Thừa Phong giọng nhàn nhạt: "Cậu đoán xem tại chúng bắt đầu xem sách?"
Trương Thành nhất thời phản ứng kịp: "?"
Ngay đó phản ứng , trong lòng chấn động, đồng t.ử co rụt , vẻ mặt trở nên khiếp sợ: "Các !"
Nhóm Tần Thư: "..."
Sau khi xác định thi đại học sẽ khôi phục, Trần Minh, Phạm Duyệt Sinh, Trương Thành càng nỗ lực xem sách hơn, chỗ nào hiểu đều hỏi Lợi Phong, Cố Thừa Phong.
Hỏi tại hỏi Tần Thư, bởi vì bọn họ chỉ buổi tối mới thời gian xem sách.