Tống Lăng Tiêu hăm hở dẫn đến, kết quả mà Tần Thư chỉ định mắng cho một trận xối xả.
Chủ yếu là mắng là trưởng đoàn, dám hó hé một lời.
Không dám lên tiếng đành, đó còn mắng chính là chồng của Tần Thư.
Tức giận thì tức giận, nhưng Tống Lăng Tiêu vẫn đ.á.n.h giá cao Tần Thư.
Cô ... nhỉ? Đối với một nữ đồng chí chồng khen ngợi, trong lòng cô ít nhiều vẫn chút thoải mái.
Dù cho đối tượng khen kết hôn.
Tần Thư thấy đồng chí Hà cúi đầu đang nghĩ gì, Tần Thư cũng tiếp tục lãng phí thời gian ở đây.
Thời gian gấp rút, cần thiết lãng phí ở đây.
Tần Thư với đồng chí Hà: "Nếu cô thật sự , cũng lãng phí cơ hội nữa, chúng đến nhà bố Tống Lăng Tiêu xem ."
"Bố Tống Lăng Tiêu chắc cũng tình hình chung của hai ."
Đồng chí Hà Tần Thư tìm bố Tống Lăng Tiêu, sắc mặt lập tức biến đổi, nhưng nhanh, vẻ mặt cô trở bình thường.
Tần Thư bắt vẻ khác thường mặt đồng chí Hà, trong lòng nhanh ch.óng suy đoán, đồng chí Hà chắc hẳn mâu thuẫn với bố Tống Lăng Tiêu.
Giọng cô mềm một chút: " vẫn hy vọng cô thể với ."
Đồng chí Hà gì.
Sự kiên nhẫn của Tần Thư cạn kiệt: " cũng , nếu cô thì thôi."
Cô Viên Mãn: "Đi thôi."
Viên Mãn liếc đồng chí Hà, theo đội trưởng Tần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-thay-va-mat-my-nhan-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-896-tinh-cam-co-the-tot-den-muc-nao.html.]
Tần Thư đến cửa, giọng đồng chí Hà vang lên: "Đồng chí Tần."
Tần Thư đầu .
Đồng chí Hà Tần Thư một câu: "Ngồi thêm một lát ."
Tần Thư thẳng: "Đồng chí Hà, mới..."
Đồng chí Hà đột nhiên khổ một tiếng, ngắt lời Tần Thư: "Một đàn ông chuyên tâm sự nghiệp, sớm về khuya, tình cảm thể đến mức nào?"
Tần Thư mím môi.
Mộng Vân Thường
Quả nhiên, tình cảm .
Đồng chí Hà liếc Tần Thư, trong, xuống ghế.
Sau khi xuống, cô cũng Tần Thư và Viên Mãn, tự : "Đêm khi xảy chuyện, và còn cãi một trận. quan tâm đến và con, gần đây bận, vì chuyện khôi phục thi đại học, nhiều đồng chí trong Cục Công an nghỉ việc, đủ ."
Tần Thư, Viên Mãn , , kéo ghế bên cạnh xuống, hai chằm chằm đồng chí Hà: "Anh bận xong thời gian là ."
"..." Đồng chí Hà hít một thật sâu, từ từ thở , hốc mắt đỏ hoe, lệ lưng tròng: "Theo thấy, đây chuyện cũng , khi chuyện thi đại học, cũng như thế, luôn đặt công việc ở Cục Công an lên hàng đầu, và con..."
Nói nửa chừng, đồng chí Hà hít một thật sâu, định tâm trạng, bình tĩnh , dừng , Tần Thư : " , đặc biệt là khi cô xuất hiện, càng điên cuồng hơn, rằng nếu cố gắng nữa sẽ đào thải."
Tần Thư: ?
Không liên quan đến cô.
Chỉ là vấn đề tâm lý của chính .
Đồng chí Hà : "Hôm khi xảy chuyện, về muộn, và con ngủ , về chúng thức giấc. Sáng hôm , trong lòng áy náy , liền chủ động hỏi con ăn gì, đó thì xảy chuyện đó."
"Ừm." Tần Thư đáp một tiếng, ánh mắt đột nhiên dãy nhà tập thể đối diện thu hút.