"Xem họ đồng ý phối hợp , nếu đồng ý, còn cần giải thích cho họ những tình huống và nguy hiểm thể xảy khi diễn kịch, tất nhiên chúng cũng sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ an cho họ."
Cục trưởng Hứa gật đầu: "Cái , sắp xếp , nếu họ đồng ý chúng sẽ bắt đầu hành động."
Tần Thư đáp: "Được."
Sau khi quyết định.
Mộng Vân Thường
Cục trưởng Hứa lập tức rời sắp xếp.
Cục trưởng Hứa rời , cửa văn phòng đóng .
Ánh mắt Trương Thành lập tức đổ dồn Tần Thư: "Đội trưởng Tần, chiêu hiệu quả ?"
Trần Minh nhịn lên tiếng châm chọc: "Cậu hỏi thừa quá, còn thử, hiệu quả ?"
Cậu Trương Thành, bĩu môi: "Cậu hỏi đội trưởng Tần, đội trưởng Tần chắc chắn cũng trả lời ."
Trương Thành nhíu mày: "Vậy ?"
Cậu mặt mày rầu rĩ, sắc mặt khó coi: "Lỡ như chiêu vẫn tác dụng."
Trần Minh thấy bộ dạng vô dụng của Trương Thành, tức đến trợn mắt: "Không thì thôi, cùng lắm thì năm thi !"
Đội trưởng Tần còn sốt ruột, sốt ruột , như chẳng khác nào chỉ thi đại học, chuyện khác.
Trương Thành định gì đó.
Trần Minh một bước: "Năm nếu giở trò , lúc đó chúng trực tiếp bỏ cuộc, chạy về huyện của chúng , chẳng lẽ chạy về họ còn quản chúng ?"
Trương Thành nghĩ một lúc, hình như đúng là .
Trần Minh : "Thật sự , chúng tìm giáo quan Mục giúp đỡ, giáo quan Mục mặt, những đó vẫn nể mặt."
Tần Thư: "..."
Đang yên đang lành, lôi Mục Dã ?
Trần Minh đột nhiên đầu về phía cô: "Đội trưởng Tần, chị ?"
Tần Thư thuận miệng đáp: "Ừm."
Cô Trần Minh: "Đừng vội, giải quyết xong chuyện mắt ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-thay-va-mat-my-nhan-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-899-co-tinh-hinh-gi-khong.html.]
Trần Minh gật đầu: "Được."
Khoảng một tiếng .
Cục trưởng Hứa trở về, tìm bảy Tần Thư, báo cho họ bố Tống đồng ý.
Họ thể bắt đầu hành động.
Bảy Tần Thư bộ xuất động, bảo vệ bố Tống, Hà Tú, và đứa trẻ.
Một buổi chiều.
Hà Tú dẫn con cùng bố Tống, bố Tống cũng chơi với cháu, trông vô cùng ấm áp, hòa thuận.
Tần Thư và cảnh tượng ấm áp , trong lòng như tảng đá đè nặng, nén một , thoải mái.
Thời gian trôi qua, một buổi chiều qua, trời cũng dần tối.
Bố Tống đưa Hà Tú và đứa trẻ về, mới về nhà .
Bố Tống đến khu gia thuộc, khu gia thuộc, Cục trưởng Hứa xuất hiện mặt hai .
Bố, Tống thấy Cục trưởng Hứa, hai mắt sáng lên.
"Thế nào?" Mẹ Tống nóng lòng Cục trưởng Hứa: "Có động tĩnh gì ?"
Giọng Tống ngừng một chút, tiếp tục hỏi: "Có thấy nào đáng ngờ ?"
Cục trưởng Hứa im lặng, hai vẻ mặt trở nên nghiêm nghị phức tạp, lập tức trả lời.
Mẹ, bố Tống thấy bộ dạng của Cục trưởng Hứa, trong lòng hiểu, cảm giác thất vọng lập tức bao trùm lấy hai .
Vẻ mặt hai dần ảm đạm.
Cục trưởng Hứa hít một thật sâu, hai , chậm rãi lên tiếng: "Đồng chí Tống, lão đồng chí, thật xin , thấy nào đáng ngờ."
Bố Tống: "..."
Mẹ Tống: "..."
Hai trong lòng tuy đoán kết quả , nhưng khi kết quả thật sự từ miệng Cục trưởng Hứa , hai trong lòng vẫn chút chấp nhận .