THẬP NIÊN 70: GỬI GẮM VỊ HÔN THÊ CHO ĐOÀN TRƯỞNG MẶT SẮT - Chương 109

Cập nhật lúc: 2026-04-23 11:08:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tề Trường Thành lời nào.”

 

Tề Trường Minh :

 

“Con .”

 

Chỉ là, khi bọn họ đến đồn trú, ở chỗ cảnh vệ gác cũng ai khác, chính là chuyện, Vương cảnh vệ.

 

“Các tìm đồng chí Mạnh Oánh Oánh ?”

 

“Phải.”

 

Người trả lời là Tề Trường Minh, bởi vì trong ba bọn họ, chỉ Tề Trường Minh là quen thuộc với nhất, cũng coi như là thể bắt chuyện .

 

“Vậy thì các đến đúng lúc , đồng chí Mạnh Oánh Oánh sáng nay xa .”

 

“Cái gì?”

 

“Các ?”

 

Vương cảnh vệ giải thích:

 

“Đồng chí Mạnh Oánh Oánh thi đỗ đoàn văn công, cô về quê để thẩm tra lý lịch đấy.”

 

“Các đến thật đúng lúc, cô rời .”

 

Tề Trường Minh xong thì ngây :

 

“Vậy khi nào cô mới ?”

 

“Ai mà , nếu thủ tục nhanh thì chắc một tuần là về, nếu thủ tục chậm thì chắc mười lăm ngày nửa tháng .”

 

Nhận tin , Tề Trường Minh cảm thấy trời sập xuống .

 

“Chuyện bây giờ?”

 

Hắn đầu Tề Chấn Quốc.

 

Tề Chấn Quốc nhắm mắt , tay xách một túi tiền mà chỗ để gửi, bóng lưng ông chút còng xuống:

 

“Có lẽ đây chính là mệnh của các con .”

 

Giá như sớm hơn một bước thì Mạnh Oánh Oánh .

 

Mạnh Oánh Oánh thì bọn họ thể gặp cô, chừng còn lấy giấy bãi nại.

 

cứ khăng khăng là chỉ chậm một bước.

 

Mạnh Oánh Oánh sắp lên tàu hỏa vẫn Kỳ Đông Hãn và nhà họ Tề đều đến tìm .

 

Lúc cô sắp lên tàu, vặn thấy cửa hàng cung tiêu ở bên ngoài ga tàu hỏa, cô đồng hồ cổ tay:

 

“Cán bộ Hứa, còn mười lăm phút nữa mới soát vé, em cửa hàng cung tiêu mua ít đặc sản mang về.”

 

“Được ạ?”

 

Vẫn là kiểu hỏi ý kiến đấy.

 

Đương nhiên, nếu cán bộ Hứa đồng ý, cô vẫn cứ mua thôi.

 

Không vì lý do gì khác, vì cô lặn lội đường xa về, tự nhiên là mang chút đồ ngon về cho chú ba và Nguyệt Như.

 

Cán bộ Hứa ừ một tiếng:

 

cùng cô nhé, dù cũng khá rành đặc sản của Cáp Nhĩ Tân.”

 

Bà trái tính đến lạ thường.

 

Điều khiến Mạnh Oánh Oánh chút bất ngờ, cô rằng khi cô là một thiên tài.

 

Mạnh Oánh Oánh chính là chiếc phao cứu sinh cho đoàn văn công, trong tình huống , đoàn văn công hận thể nâng niu cô lên.

 

Chứ đừng là đến khó cô, chuyện đó là thể nào.

 

Có cán bộ Hứa giúp đỡ, Mạnh Oánh Oánh mua đồ ở cửa hàng cung tiêu trái mục đích rõ ràng hơn.

 

Xúc xích đỏ Cáp Nhĩ Tân, mua!

 

Đồ hộp đào vàng, mua!

 

Còn thu-ốc lá Cáp Nhĩ Tân nữa, nhớ chú ba thích hút thu-ốc nên cô cũng mua vài bao.

 

Chỉ là lúc mua, Mạnh Oánh Oánh đột nhiên nhớ , lúc bố cô còn trẻ cũng thích hút thu-ốc, vì thấy hút thu-ốc tốn kém quá nên ông bỏ hẳn.

 

Nghĩ đến đây, lòng Mạnh Oánh Oánh thắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-gui-gam-vi-hon-the-cho-doan-truong-mat-sat/chuong-109.html.]

 

“Sao thế?”

 

“Dạ gì ạ.”

 

Mạnh Oánh Oánh xách hai lọ đồ hộp đào vàng, hai cân xúc xích đỏ Cáp Nhĩ Tân, cộng thêm bốn bao thu-ốc lá Cáp Nhĩ Tân, gần như dùng hết cả định mức của cô và cán bộ Hứa luôn.

 

Thời buổi cái gì cũng hạn chế mua sắm.

 

Nhìn thấy mấy thứ , Triệu Nguyệt Như chắc thích, Mạnh Oánh Oánh tranh thủ thời gian đến quầy kính bán đồ cho phụ nữ.

 

Lấy hai lọ kem dưỡng da Friendship, lúc mới mua sắm đầy đủ.

 

Cán bộ Hứa thấy cô mua nhiều đồ như thì chút bất ngờ:

 

“Để tặng ?”

 

Mạnh Oánh Oánh gật đầu, chút ngại ngùng:

 

“Lúc bố em mất, em suýt chút nữa gượng dậy nổi, nhờ bạn bè nên em mới kiên trì vượt qua .”

 

“Giờ em tìm công việc mới, chỗ dừng chân , nhân chuyến về tự nhiên tiện tay .”

 

Cán bộ Hứa thầm nghĩ, Mạnh Oánh Oánh đứa trẻ đúng là tình nghĩa.

 

“Không mua gì cho ?”

 

Mạnh Oánh Oánh lắc đầu:

 

“Tạm thời ạ, lên xe chúng đồ ăn .”

 

Nhu cầu vật chất của cô vốn dĩ cao, thêm đó bây giờ tuy công việc nhưng vẫn phát lương.

 

Nên cơ bản đều là kiểu tính toán chi li.

 

Cán bộ Hứa thấy cô mua, bèn chủ động mua cho cô vài viên kẹo nhân rượu:

 

“Nếm thử kẹo nhân rượu của Cáp Nhĩ Tân chúng , ngon lắm đấy.”

 

“Oánh Oánh.”

 

Cán bộ Hứa Mạnh Oánh Oánh, giữa đôi lông mày phảng phất nỗi buồn man mác:

 

“Lúc thấy khổ cực, ăn một viên kẹo là sẽ thôi.”

 

Mạnh Oánh Oánh thấy câu suýt chút nữa kìm nén , cô đầu sang một bên, chỉ để lộ một đoạn nghiêng trắng trẻo như ngọc:

 

“Cảm ơn chị Hứa.”

 

Chỉ là nếu kỹ giọng đó mang theo vài phần nghẹn ngào.

 

Cán bộ Hứa ừ một tiếng, xoa đầu cô:

 

“Lên tàu thôi.”

 

Mạnh Oánh Oánh theo lưng cán bộ Hứa, giữa đám đông chen chúc, cán bộ Hứa dẫn đường phía , Mạnh Oánh Oánh chỉ cần theo bà là thể tránh phần lớn đám đông xô đẩy.

 

Mạnh Oánh Oánh nghĩ.

 

Cô cũng thật may mắn, tuy gặp nhiều , nhưng bù cô cũng gặp nhiều .

 

Nghĩ đến đây, bước chân Mạnh Oánh Oánh cũng vững vàng thêm vài phần, giống với sự hoang mang khi rời .

 

Lần Mạnh Oánh Oánh nắm trong tay biên chế sự nghiệp của đoàn văn công, một bát cơm sắt, cô cũng thêm vài phần tự tin đối với tương lai.

 

Cho nên, dù thôn họ Mạnh một nữa, cô cũng chẳng sợ hãi gì.

 

Chỉ là—

 

Không Nguyệt Như thế nào ?

 

Rõ ràng mới chia tay hơn một tuần, nhưng đối với Mạnh Oánh Oánh mà , cô cảm giác như lâu lắm gặp Triệu Nguyệt Như .

 

Thôn họ Mạnh.

 

Kể từ khi Mạnh Oánh Oánh , Triệu Nguyệt Như vẫn ở trong ngôi nhà của nhà họ Mạnh, một hai thì còn , chứ ở lâu .

 

Đội trưởng sản xuất của thôn họ Mạnh ý kiến, vì ông đích tìm đến tận nhà để chuyện với Triệu Nguyệt Như:

 

“Đồng chí Triệu , cô của thôn họ Mạnh chúng , hộ khẩu và quan hệ lương thực cũng ở đây.”

 

“Trong tình huống , nếu cô cứ tiếp tục ở nhà họ Mạnh như , xem chừng thích hợp cho lắm.”

 

Đây đầu tiên Đội trưởng Mạnh của đội sản xuất tìm đến cô.

 

 

Loading...