THẬP NIÊN 70: GỬI GẮM VỊ HÔN THÊ CHO ĐOÀN TRƯỞNG MẶT SẮT - Chương 385

Cập nhật lúc: 2026-04-23 13:01:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau đó, mới cẩn thận hỏi:

 

“Oánh Oánh, nếu ngày chúng kết hôn, đến.”

 

“Em thất vọng ?”

 

Trong mắt Kỳ Đông Hãn, ch-ết từ mười mấy năm , cái ngày bà chọn tái giá rời và bỏ rơi .

 

Sau cũng từng bỏ mặc lòng tự tôn, tìm bà để cầu xin một miếng ăn, một chiếc áo ấm mùa đông.

 

Đáng tiếc là đều .

 

Ngược là một bà cụ xa lạ cho chiếc áo bông của con gái, giúp kiên trì qua hết mùa đông giá rét đến mùa đông giá rét khác.

 

Mạnh Oánh Oánh ngẩn , cô ăn gà nữa mà nghiêm túc hỏi:

 

“Sao hỏi như ?”

 

Kỳ Đông Hãn dường như bao giờ nhắc đến quá khứ của mặt Mạnh Oánh Oánh, chút cam lòng, cũng chút tự ti.

 

Đó là quãng thời gian gian nan nhất của .

 

“Anh hỏi một vòng, kết hôn thông thường đều cha chồng mặt.”

 

Nói đến đây, rủ mắt, hàng lông mi dày và cong v-út đổ xuống một mảng bóng râm nơi mí mắt:

 

“Tiếc là .”

 

“Oánh Oánh, đến nước cũng giấu em nữa.”

 

Những quá khứ từng nhắc đến, lúc Kỳ Đông Hãn từng chút một khơi , giống như cạy mở vết thương đóng vảy từ lâu.

 

Chỉ cần mở miệng thôi cũng đủ khiến đầm đìa m-áu tươi.

 

“Cha hy sinh sớm, tái giá tháng thứ ba khi ông hy sinh.”

 

Một câu khiến Mạnh Oánh Oánh bàng hoàng, giọng Kỳ Đông Hãn vẫn tiếp tục:

 

“Năm đó khi tái giá bà mang theo cả của .”

 

Mạnh Oánh Oánh gần như phản xạ điều kiện hỏi:

 

“Vậy còn ?

 

Kỳ Đông Hãn, còn thì ?”

 

Kỳ Đông Hãn cúi đầu, giọng gian nan:

 

“Anh để nhà họ Kỳ, coi như là sự tồn tại để nối dõi tông đường cho cha .”

 

Mạnh Oánh Oánh thậm chí dám hỏi đó thì ?

 

Bởi vì nếu quá khứ của Kỳ Đông Hãn , sẽ chỉ một duy nhất là , cũng sẽ cẩn thận đến hỏi cô rằng nếu đến dự, cô chê bai .

 

“Anh sống ở nhà họ Kỳ, cơ bản là ăn cơm của trăm họ, cũng ai quản, cho đến năm tám tuổi, lo lắng sống thế nào nên từ thành phố Ha đến thăm .”

 

“Sau đó ông đưa đến thành phố Ha, sống cùng ông .”

 

“Hồi đó mợ thích .”

 

Giọng Kỳ Đông Hãn bình tĩnh, như thể đang kể chuyện của khác:

 

cũng thể hiểu , đối với mợ mà , đúng là một kẻ xâm nhập.”

 

“Cậu ba đứa con, mợ việc , bên còn hai già.”

 

may mà việc ở nhà hàng quốc doanh.”

 

Anh mỉm , đôi lông mày cương nghị dường như mang theo vài phần hồi ức:

 

“Thời thiếu niên của chính là lớn lên cùng ở nhà hàng quốc doanh.”

 

Mạnh Oánh Oánh xong tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy Kỳ Đông Hãn:

 

“Kỳ Đông Hãn.”

 

“Ơi?”

 

“Sau sẽ thế nữa.”

 

“Cái gì?”

 

Ánh mắt Mạnh Oánh Oánh mang theo vài phần đau lòng, tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy :

 

“Sau chúng sẽ một gia đình.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-gui-gam-vi-hon-the-cho-doan-truong-mat-sat/chuong-385.html.]

 

Một gia đình chỉ thuộc về cô và Kỳ Đông Hãn.

 

Kỳ Đông Hãn gì, dang rộng cánh tay, thử đặt tay xuống:

 

“Oánh Oánh, cha cũng , cho nên khi kết hôn xác suất lớn là dựa chính chúng .”

 

Mạnh Oánh Oánh ngẩng đầu, tự nhiên tiếp lời:

 

“Thật trùng hợp, cha em mất , em——” Giọng cô khựng một chút, bình tĩnh :

 

“Rất thể cũng mất .”

 

“Cho nên, Kỳ Đông Hãn cần tự ti, bản chất hai chúng là cùng một loại .”

 

Đều là những song .

 

Chỉ là vận may của cô hơn Kỳ Đông Hãn, cô tuy nhưng cô nhận hai trăm phần trăm tình yêu từ Mạnh Bách Xuyên.

 

Trong ký ức quá khứ của Mạnh Oánh Oánh, cô bao giờ sống kém cạnh bất kỳ đứa trẻ nào.

 

Năm nào cô cũng quần áo mới dịp Tết, bao giờ lạnh, cũng từng ai bắt nạt.

 

Thậm chí, trong những năm đói kém, cô vẫn thể lớn lên mũm mĩm, điều đương nhiên là nhờ tất cả tình yêu và tiền bạc của Mạnh Bách Xuyên tưới tắm.

 

Kỳ Đông Hãn thầm .

 

Nội tâm Mạnh Oánh Oánh tràn đầy tình yêu, còn thì , nội tâm giống như một vùng đất khô cằn, đầy rẫy vết thương.

 

Anh những lời mất hứng đó, chỉ vùi đầu cổ cô, khàn giọng :

 

“Oánh Oánh, ngày mai chúng đăng ký kết hôn .”

 

Anh khao khát một gia đình thuộc về .

 

Mạnh Oánh Oánh hề suy nghĩ mà trả lời:

 

“Được.”

 

Khoảnh khắc đó, Kỳ Đông Hãn cảm thấy vùng đất khô cằn dường như tưới thêm một chút nước, dần trở nên căng tràn.

 

Anh ngờ Mạnh Oánh Oánh đồng ý dứt khoát như :

 

“Em suy nghĩ thêm ?”

 

Anh sợ cô hối hận.

 

Sợ cô vì đồng cảm với mà trả lời nhanh như , cô sẽ hối hận.

 

Kỳ Đông Hãn biểu cảm mặt cô, nên kéo một cách để chằm chằm cô.

 

Dưới ánh đèn sợi đốt, đôi lông mày Mạnh Oánh Oánh dịu dàng, nước da trắng trẻo như ngọc, thanh nhã xinh .

 

quen lâu, chỉ cần thấy gương mặt vẫn khiến cảm thấy kinh diễm.

 

“Không nghĩ nữa.”

 

Mạnh Oánh Oánh ngước mắt:

 

“Báo cáo kết hôn cũng nộp , còn nghĩ gì nữa?”

 

Cô mỉm rạng rỡ, đưa ngón trỏ chọc chọc ng-ực :

 

“Hay là Kỳ Đông Hãn, bây giờ kết hôn nữa?”

 

Kỳ Đông Hãn thấy biểu cảm của cô nửa điểm miễn cưỡng, lúc mới :

 

“Trước khi gặp em, quả thực kết hôn.”

 

Cho nên bất kể sư trưởng Trần giới thiệu thế nào, đều từ chối dứt khoát, vì thấy khả năng lập gia đình.

 

khi gặp Mạnh Oánh Oánh, cảm thấy nếu thể kết hôn, thể một gia đình thuộc về và Mạnh Oánh Oánh.

 

Dường như cũng tệ.

 

“Vậy thì kết hôn thôi.”

 

Mạnh Oánh Oánh dậy nắm lấy bàn tay to đầy vết chai của , ánh mắt cô long lanh, mềm mại sạch sẽ:

 

“Kỳ Đông Hãn, sáng mai phòng dân chính đăng ký kết hôn nhé?”

 

Trong đoạn tình cảm , dường như Mạnh Oánh Oánh luôn là dũng cảm hơn Kỳ Đông Hãn.

 

Không, nên là Mạnh Oánh Oánh là bên nắm giữ sự chủ động.

 

 

Loading...