“Mạnh Oánh Oánh đến để kiểm kê tài khoản, cô để Triệu Nguyệt Như giúp thu tiền, ghi danh sách, đây đều là những thứ trả lễ.”
Triệu Nguyệt Như từ đầu đến cuối đều giữ chiếc túi kỹ, ngay cả lúc ăn cơm cũng để chiếc túi rời khỏi tầm mắt .
Lúc Mạnh Oánh Oánh hỏi cô, cô hai lời đưa qua luôn.
“Tiền và sổ sách đều ở đây cả , về nhà hãy đếm, đừng đếm ở đây.”
Có thể thấy Triệu Nguyệt Như là ghi chép tài khoản, cô đại khái bên trong rốt cuộc bao nhiêu tiền, chính vì nhiều tiền nên mới thể đếm ở ngoài, dễ thu hút ánh của khác.
Mạnh Oánh Oánh hiểu rõ, cô gật đầu:
“Được.”
“Lát nữa sẽ về ngay.”
Cô xách túi, loại tiền đưa cho Kỳ Đông Hãn tạm thời bảo quản là nhất, chí ít tiền ở trong tay Kỳ Đông Hãn ai dám tới cướp cả.
Kỳ Đông Hãn đón lấy, bèn thuận thế xách tay, cùng Mạnh Oánh Oánh ngoài.
Lúc khách khứa gần hết , Mạnh Oánh Oánh và Kỳ Đông Hãn với tư cách là chủ nhân bữa tiệc nên coi là những về muộn nhất.
Chỉ điều khi họ bước lúc , Lưu Thu Phượng và Hạ Quân vẫn còn ở bên ngoài.
Thấy Kỳ Đông Hãn , hai lập tức đón lấy:
“Tiểu Hãn.”
Lưu Thu Phượng định mở lời thì Kỳ Đông Hãn ngắt quãng:
“Oánh Oánh, em lên xe , tới ngay đây.”
Có thể thấy Kỳ Đông Hãn đang cố gắng hết sức Mạnh Oánh Oánh và Lưu Thu Phượng thực hiện cách ly vật lý với .
Mạnh Oánh Oánh gật đầu, hai lời xoay bỏ , cô cũng bất kỳ sự qua tiếp xúc nào với chồng từng gặp mặt .
Cô , Lưu Thu Phượng trong lòng chút thoải mái, dù bà cũng là chồng của cô mà.
“Tiểu Hãn, con như là cho lắm ?”
Kỳ Đông Hãn đưa cổ tay lên đồng hồ:
“Không việc gì ?
Vậy xin phép .”
“Là thế .”
Thấy định , Lưu Thu Phượng lập tức sốt ruột, nắm lấy cổ tay Kỳ Đông Hãn:
“Tiểu Hãn, em trai em gái của con sắp xuống nông thôn , con thể giúp đỡ chạy vọt quan hệ bên phía con , để một trong hai đứa nó đơn vị trú quân lính ?”
“Chúng ban hậu cần, tài vụ nhân sự gì đó cũng .”
Ý ngoài lời là tiền tuyến.
Kỳ Đông Hãn cúi đầu cổ tay , giọng điệu lạnh nhạt:
“Buông .”
Khí thế của quá mạnh khiến Lưu Thu Phượng phớt lờ cũng khó, bà theo bản năng buông tay .
“Thứ nhất, em trai em gái nào cả.”
“Thứ hai, đơn vị trú quân do mở.”
“Cuối cùng——” Anh ngước mắt Lưu Thu Phượng với vẻ lạnh lùng như :
“Đây chính là lý do bà đến tìm ?”
Không vì sự áy náy của khi đến thăm đứa con trai nhỏ nhiều năm gặp kết hôn.
Chứng kiến nó lấy vợ sinh con.
Mà là vì hai đứa con mà đến cầu xin đứa con trai việc.
Thật nực .
Lưu Thu Phượng là thông minh tột đỉnh, nhưng lúc bà thấy sự tổn thương trong mắt Kỳ Đông Hãn.
Lưu Thu Phượng run rẩy một cái:
“Tiểu Hãn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-gui-gam-vi-hon-the-cho-doan-truong-mat-sat/chuong-424.html.]
Kỳ Đông Hãn sải bước rời :
“ cứ tưởng duyên phận giữa chúng đứt đoạn từ nhiều năm khi bà đích bẻ tay chứ.”
Lúc đó còn nhỏ tuổi, nỡ để , cũng nỡ để lấy chồng khác.
Anh ôm lấy chân Lưu Thu Phượng mà , cầu xin bà đừng , đừng bỏ rơi .
Lưu Thu Phượng cúi đầu, bẻ từng ngón tay một của , cứ thế trơ mắt rời .
Không bao giờ đầu .
Khi Lưu Thu Phượng thấy lời , bà bỗng chốc cứng đờ , thể thêm một chữ nào nữa.
Thấy Kỳ Đông Hãn sắp , Hạ Quân ngăn nhưng Lưu Thu Phượng kéo :
“Hạ Quân, để nó .”
Giọng của Lưu Thu Phượng khô khốc:
“Em từng nuôi dưỡng đứa trẻ , giờ quả thực cũng còn mặt mũi nào để cầu xin nó nữa.”
“Lòng tự trọng của cô quan trọng đến thế ?”
Hạ Quân sốt ruột, ngay cả giọng cũng gầm gừ lên:
“Chẳng lẽ cô thực sự thấy Hạ Chương và Hạ Mẫn xuống nông thôn ?”
Anh vùng khỏi tay Lưu Thu Phượng, đuổi theo Kỳ Đông Hãn để tìm kiếm chút cơ hội cuối cùng.
“Hạ Quân, đủ .”
“Còn đủ mất mặt nhà họ Hạ ?”
Thì từ bao giờ Hạ Nhuận lái xe phong trần mệt mỏi về, ông trong xe, khuôn mặt phong sương, chỉ đôi mắt là giống với cái tên của ông chút nào.
Sắc bén trầm .
Hạ Quân cũng ngờ cả của sẽ về lúc , hơn nữa còn xuất hiện ở cửa tiệm cơm quốc doanh.
Điều khiến Hạ Quân chút sợ hãi:
“Anh cả, về ?”
Nhà họ Hạ từ xuống ai là sợ Hạ Nhuận.
Hạ Nhuận thèm để ý đến mà bước về phía Kỳ Đông Hãn.
Ông đang quan sát kỹ thanh niên mặt .
Trong sự sắc sảo toát lên vẻ trầm nội liễm, quan trọng nhất là còn trẻ mà khí thế của bề .
Đứa trẻ thực sự khá.
Hạ Nhuận chìa tay về phía Kỳ Đông Hãn:
“Làm quen một chút, tên là Hạ Nhuận.”
Kỳ Đông Hãn chìa tay mà chỉ lặng lẽ ông .
Kỳ Đông Hãn hai mươi lăm tuổi đối đầu với Hạ Nhuận gần năm mươi, hề chút lép vế nào về khí thế.
Hạ Nhuận chút tán thưởng , cho nên ông cũng tức giận, thản nhiên thu tay , tự giới thiệu:
“ là cả của Hạ Quân, cháu cứ yên tâm, chuyện Hạ Chương và Hạ Mẫn xuống nông thôn tuyệt đối sẽ tìm đến cháu nữa .”
“Ngoài .”
Ông gọi Hạ Quân và Lưu Thu Phượng :
“Mười bảy năm , Lưu Thu Phượng, bà đưa Đoàn trưởng Kỳ về nhà họ Hạ thì và nhà họ Hạ quan hệ gì cả.”
“Tương tự như , chuyện của nhà họ Hạ chúng , chúng sẽ tự giải quyết.”
“Đừng đến phiền Đoàn trưởng Kỳ nữa.”
Nói đến đây, rõ ràng vẫn là một ôn hòa nhưng giọng điệu đột ngột lạnh lùng hơn mấy phần:
“Nếu còn để hai liên lạc với thì rời khỏi nhà họ Hạ .”
Một gánh vác cả một gia tộc là một việc mệt mỏi.
Hạ Nhuận cũng ngại cởi bỏ gông xiềng cho gia tộc nặng nề , cái gì đáng bỏ thì bỏ, ai đáng thì , như ông cũng thể nhẹ nhõm hơn một chút.