“Đây chính là Đỗ Quyên Sơn thực sự ?"
Hàn Minh Băng lẩm bẩm.
“ từng thấy, nhưng thấy Mạnh Oánh Oánh múa vô cùng mạnh mẽ, theo nhịp điệu và lực độ của , so với bản Đỗ Quyên Sơn phim thì chắc cũng tám chín phần mười ."
“ ."
Người trả lời bọn họ là Dương Khiết, “Về các điểm chính của động tác và kỹ xảo, thậm chí còn vượt trội hơn cả thật phim."
Đây là một đ.á.n.h giá cao, cũng khiến tại hiện trường một nữa im lặng.
“Cậu hôm nay mới xem phim một ?"
“Vậy là ghi nhớ bộ động tác của Đỗ Quyên Sơn ?"
Nếu đúng là như , thì thiên phú của Mạnh Oánh Oánh cũng quá đáng sợ .
“Tiếp tục xem , mới rốt cuộc nhớ kỹ bộ động tác của Đỗ Quyên Sơn ."
Ánh mắt của đều dõi theo sát bóng dáng sân khấu.
Mạnh Oánh Oánh theo nhịp trống, cô liên tục thực hiện ba cú nhảy xoạc chân , đáp xuống tạo thành hình tam giác đều, mỗi bước chân đều giậm đúng mặt trống, nhanh đến mức khiến hoa mắt.
Điều đáng kinh ngạc hơn còn ở phía .
Cùng với âm nhạc đang cao trào.
Mạnh Oánh Oánh giậm chân chính xác nhịp, mũi chân điểm nhẹ cạnh đài cao, cả tung lộn ngược 180°.
Trên xoạc chân thành một đường thẳng tắp, tay áo đỏ trung phành phạch như hai lưỡi đao nhuốm m-áu.
Hiện trường vang lên tiếng vỗ tay khen ngợi.
Mạnh Oánh Oánh như thấy gì, khoảnh khắc cô tung lên đó, xuống mặt đất, cô đưa một quyết định vô cùng mạo hiểm.
Khi cả cô chuẩn đáp xuống, cô định thực hiện một cú “nhảy xuống vực" chỉnh, nhưng vì quen nên chủ nhịp điệu và lực độ.
Ngay đó, cú nhảy xuống vực chỉnh còn thực hiện , cả cô văng ngoài.
Rầm một tiếng —
Cô trượt xa tới mấy mét.
Vào khoảnh khắc đó, cả khán phòng lập tức im phăng phắc.
Kỳ Đông Hãn phản ứng nhanh nhất, gần như theo phản xạ lao lên, “Oánh Oánh."
Khi còn kịp phản ứng, ôm Mạnh Oánh Oánh lòng, đôi mắt vốn dĩ luôn bình tĩnh, lúc hiện lên vẻ vô cùng lo lắng, sốt ruột, “Em ?"
“Có ngã ?"
Đến chính cũng nhận giọng của đang run rẩy.
Mạnh Oánh Oánh xoa xoa đôi chân đang đau nhói, cô lắc đầu, “Không ."
“Kỳ Đông Hãn, em ."
“Nói bậy, mặt đều đau đến trắng bệch ."
Lúc Dương Khiết và Ngô Nhạn Chu cũng phản ứng , “Mạnh Oánh Oánh, em mới bắt đầu thử nhảy xuống vực, em cần mạng nữa ?"
“Trên sàn nhà bất kỳ biện pháp bảo hộ nào, em ngã xuống nếu gãy chân thì ?"
Bọn họ thì thôi, , chính Mạnh Oánh Oánh cũng thêm vài phần sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-gui-gam-vi-hon-the-cho-doan-truong-mat-sat/chuong-467.html.]
Cô theo bản năng dậy, “Kỳ Đông Hãn, đỡ em dậy, em còn hai mươi ngày nữa là thi , thể để gãy chân ."
Kỳ Đông Hãn đau lòng đến ch-ết , hiếm khi lạnh mặt, “Đã lúc nào mà em còn thi thố, mạng của em quan trọng bằng cuộc thi ?"
Đó là một tiếng quát hiếm hoi.
Điều khiến Mạnh Oánh Oánh sững sờ ngay lập tức, cô và Kỳ Đông Hãn quen lâu như , vẫn từng thấy Kỳ Đông Hãn mắng cô bao giờ.
“Em đau."
“Kỳ Đông Hãn, em đau quá."
Cùng với lời dứt, sắc mặt Kỳ Đông Hãn đổi ngay lập tức, vội vàng đỡ Mạnh Oánh Oánh dậy, màng đến oán trách và tức giận nữa, “Em đau ở ?"
“Mạnh Oánh Oánh, em đau ở ?"
Anh định bế Mạnh Oánh Oánh xông thẳng đến bệnh viện, nhưng Mạnh Oánh Oánh ngăn , “Đừng, thả em xuống."
Kỳ Đông Hãn chịu.
Mạnh Oánh Oánh vỗ vỗ vai , “Em thật sự , lúc hạ xuống em thu lực , dùng chân và tay điểm tựa, cho dù ngã thì cũng là trượt thôi."
“Anh thả em xuống, để em tự thử một chút xem thế nào."
Kỳ Đông Hãn gì, chỉ nhẹ nhàng đặt cô xuống.
Mạnh Oánh Oánh kéo ống quần lên, tới lui sàn gỗ thông vài , khi thấy vấn đề gì, lúc mới thở phào nhẹ nhõm, “May quá, tàn tật."
“Nếu sắp một cô vợ tàn phế ."
Cô còn đùa với Kỳ Đông Hãn.
Sắc mặt Kỳ Đông Hãn căng thẳng, chuyện, sợ hãi.
Anh thấy khoảnh khắc Mạnh Oánh Oánh ngã từ cao xuống, thật sự sợ hãi.
Dương Khiết ở bên cạnh điều gì đó, giơ tay đ.á.n.h nhẹ vai Mạnh Oánh Oánh, “Cái con bé ngốc hả, em nhảy xuống vực thì với bọn cô chứ, để bọn cô đặt đệm mềm ở , em chẳng chẳng rằng gì cả, cứ thế liều mạng nhảy xuống, em cần mạng nữa ?"
Thấy Dương Khiết đ.á.n.h Mạnh Oánh Oánh, Kỳ Đông Hãn thấy xót, nhưng và Mạnh Oánh Oánh vẫn còn đang giận , cho nên lên tiếng.
Dương Khiết thấu tất cả, bèn , “Được , Kỳ đoàn trưởng, xem cũng giúp mắng Oánh Oánh , hai đừng cãi nữa."
“ tính tình của Oánh Oánh, con bé là bừa , lúc nãy vội vàng tập xong là để dành thời gian chơi với một lát đấy."
“Kỳ đoàn trưởng, cũng nên thông cảm cho sự vất vả của Oánh Oánh một chút."
Có thể thấy, Dương Khiết còn khá lo lắng đôi vợ chồng trẻ cãi .
Kỳ Đông Hãn cúi đầu Mạnh Oánh Oánh, Mạnh Oánh Oánh với , “Em thật sự mà."
“Trước đây em còn nhảy từ cái đài cao ba mét cơ, nhảy mới hai mét tư."
Cô một cách nhẹ nhàng, nhưng Kỳ Đông Hãn mà kinh hồn bạt vía.
Anh khó chịu vô cùng, “Để xem xem."
Anh xuống vén ống quần của Mạnh Oánh Oánh lên xem.
Chỉ thấy vị trí vén lên lúc bầm tím đến ghê , trầy da, rớm những tia m-áu đỏ.
Tương phản rõ rệt với làn da trắng ngần của Mạnh Oánh Oánh.
Ánh mắt Kỳ Đông Hãn tối một lúc, giơ tay định chạm vùng xung quanh vết thương của cô, Mạnh Oánh Oánh đau đến hít hà.
Kỳ Đông Hãn dậy, trực tiếp bế bổng cô lên, với Dương Khiết và Ngô Nhạn Chu, “ đưa cô đến phòng y tế để băng bó."