THẬP NIÊN 70: GỬI GẮM VỊ HÔN THÊ CHO ĐOÀN TRƯỞNG MẶT SẮT - Chương 565

Cập nhật lúc: 2026-04-23 13:26:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiểu Đường."

 

Mạnh Oánh Oánh khẽ gọi một tiếng.

 

Cố Tiểu Đường đầu cô, đôi mày rạng rỡ nụ :

 

“Sư tỷ?"

 

Mạnh Oánh Oánh gì, chỉ giơ tay xoa xoa tóc Cố Tiểu Đường, khiến Cố Tiểu Đường kìm mà líu lo kể chuyện.

 

“Sư tỷ, từ khi chị , em luôn độc chiếm vị trí một ở Đoàn Ballet Trung ương, hơn nữa còn là một cách biệt ."

 

“Tuổi em mỗi năm một lớn, cô bắt đầu cho em dẫn dắt mới ."

 

Nói đến đây, cô đầu, nụ ôn hòa, còn vẻ sắc sảo năm xưa nữa, “Sư tỷ, bây giờ em là huấn luyện viên thực tập của đoàn ballet ."

 

“Nếu gì bất ngờ, tương lai em sẽ ở đoàn ballet, huấn luyện viên cả đời."

 

“Cô còn xin nhà cho em nữa, lớn lắm chỉ một phòng ngủ một phòng khách thôi, nhưng đủ cho một em ở, đúng .

 

Em còn nuôi một con mèo và một con ch.ó nữa."

 

Nhắc đến mèo và ch.ó, trong mắt Cố Tiểu Đường thêm vài phần ý chân thành:

 

“Chúng đáng yêu lắm, sư tỷ, đợi chị ở , em dẫn chị xem chúng."

 

Mạnh Oánh Oánh gật đầu, cô Cố Tiểu Đường đang thao thao bất tuyệt.

 

trong những ngày cô mặt, hơn bốn năm qua, Cố Tiểu Đường cũng tự cứu mới cục diện như ngày hôm nay.

 

Mạnh Oánh Oánh vui, thực sự vui.

 

Cô bước tới ôm Cố Tiểu Đường một cái, dịu dàng :

 

“Tiểu Đường, em giỏi lắm."

 

Cố Tiểu Đường khựng , vành mắt cô ướt:

 

“Sư tỷ, là chị và cô cho em thấy một con đường khác."

 

Cho nên cô mới bất chấp tất cả để cứu chính .

 

Mới hết đến khác tuyệt giao với cha , thậm chí là trở mặt thành thù, đoạn tuyệt quan hệ.

 

Như mới đạt cục diện ngày hôm nay.

 

“Là do bản em , cũng do chính em từ bỏ."

 

Mạnh Oánh Oánh dịu dàng .

 

Cố Tiểu Đường cô, hai .

 

Đến khu ký túc xá dành cho cán bộ công nhân viên, Cố Tiểu Đường lấy một chiếc chìa khóa, dừng một cánh cửa ở tầng hai:

 

“Sư tỷ, đây là căn nhà phân cho chị."

 

“Em trong nữa , đây là chìa khóa."

 

Cô còn quên nháy mắt tinh nghịch với Mạnh Oánh Oánh.

 

Tất nhiên, cuối cùng ánh mắt dừng Kỳ Đông Hãn.

 

Kỳ Đông Hãn rõ ràng sự hiện diện mạnh mẽ, nhưng khi cố ý thu liễm , khiến cho Cố Tiểu Đường mấy đều chút quên mất sự tồn tại của .

 

Nếu đến cửa đầu một cái, cô quên mất Kỳ Đông Hãn vẫn còn ở đây.

 

Thấy Cố Tiểu Đường , Kỳ Đông Hãn gật đầu với cô, Cố Tiểu Đường liền giống như chuột thấy mèo, lủi mất tăm.

 

, xung quanh lập tức yên tĩnh .

 

Mạnh Oánh Oánh cầm chìa khóa mở cửa, cùng Kỳ Đông Hãn bước nhà.

 

Đó là một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách chính hiệu, tính là lớn, nhưng đầy đủ thứ.

 

Mạnh Oánh Oánh quanh một lượt, thấy rộng sáu mươi mét vuông, hai chiếc giường, một cái bàn, hai cái ghế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-gui-gam-vi-hon-the-cho-doan-truong-mat-sat/chuong-565.html.]

Mọi thứ đều theo phong cách tối giản.

 

Có thể thấy đây là điều kiện nhất trong đơn vị .

 

Có điều nội thất bên trong vẫn cần họ tự sắm sửa dần.

 

Mạnh Oánh Oánh đầu, đưa tay về phía Kỳ Đông Hãn:

 

“Kỳ Đông Hãn."

 

—— Chào mừng đến với nhà của em.

 

Từ nay về , Mạnh Oánh Oánh cũng bén rễ ở thời đại , cô căn nhà của riêng , gian phòng của riêng .

 

Ánh mắt Kỳ Đông Hãn tối tăm, chằm chằm cô:

 

“Oánh Oánh, em còn theo về nhà ?"

 

Mạnh Oánh Oánh :

 

“Đó là đương nhiên ."

 

Cô bước tới vòng hai tay qua eo Kỳ Đông Hãn, cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy :

 

“Khu gia đình ở đơn vị trú đóng Cáp Nhĩ Tân là nhà của chúng , nhưng ở đây cũng là nhà của chúng ."

 

“Kỳ Đông Hãn, chúng từ Cáp Nhĩ Tân đến thủ đô, bao giờ nhà khách nữa, chúng nhà của riêng , căn nhà của riêng ."

 

Hơn nữa còn là ở một nơi như thủ đô.

 

Kỳ Đông Hãn tự nghĩ lệch , còn tưởng Mạnh Oánh Oánh theo về nhà nữa, hóa ý .

 

Anh ừ một tiếng, bước tới bế ngang cô lên, sải bước phòng ngủ.

 

Cũng quên dùng chân móc cửa , một tiếng “cạch", cửa đóng c.h.ặ.t.

 

Trong phòng bật đèn, chỉ ánh sáng vụn vặt từ ngoài cửa sổ hắt , lốm đốm rơi mặt Mạnh Oánh Oánh.

 

Anh đặt cô lên cạnh bàn, lòng bàn tay vẫn áp eo cô, nỡ buông.

 

Hai cách một lớp vải thô, nhưng nóng đến đáng sợ.

 

“Oánh Oánh," giọng Kỳ Đông Hãn trầm đục, tiếng “Oánh Oánh" đó dường như chứa đựng muôn vàn cảm xúc, “Dường như em gầy ít."

 

Mạnh Oánh Oánh ngẩng đầu , ánh mắt dịu dàng như nước.

 

Kỳ Đông Hãn chịu nổi ánh mắt như , ngón tay lướt qua bên tai cô, men theo cổ xuống tận hõm vai, dừng xương quai xanh nhô lên , nhẹ nhàng tỉ mỉ mơn trớn.

 

Mạnh Oánh Oánh nhột, nghiêng đầu tránh, nhưng bàn tay của giữ c.h.ặ.t gáy, thể động đậy.

 

“Không gầy," cô nhỏ giọng đáp, thở phả chiếc cằm lún phún xanh của , “Còn béo lên hai cân đấy, bánh mì ở Moscow chắc bụng."

 

“Béo lên là ."

 

Kỳ Đông Hãn , bờ môi mỏng dán vành tai cô, nóng cứ thế len lỏi trong, “Chịu giày vò."

 

Một câu khiến vành tai cô đỏ bừng.

 

Mạnh Oánh Oánh giơ tay kéo cổ áo , đầu ngón tay chạm chiếc cúc áo đầu tiên, cái lạnh của kim loại va chạm với cái nóng của da thịt.

 

Ngón tay cô cũng run lên theo, chiếc cúc áo “pạch" một cái bung , để lộ một vết sẹo dài xương quai xanh.

 

Đó là huân chương để khi lập công hạng hai.

 

Đầu ngón tay Mạnh Oánh Oánh lướt qua vết sẹo đó xoa xoa , mũi cay cay, môi ghé sát , nhẹ nhàng hôn lên:

 

“Vết thương khi em ?"

 

Kỳ Đông Hãn cái chạm mềm mại cho thở lập tức trở nên nặng nề, bàn tay trượt từ thắt lưng xuống khoeo chân cô, khẽ dùng lực, bế bổng rời khỏi mặt bàn, cứ thế đặt lên .

 

“Ừm, nghiêm trọng."

 

Giọng điệu hết sức nhẹ nhàng bâng quơ.

 

Mạnh Oánh Oánh gì, chỉ là bế bổng lên như thế , cô theo bản năng vòng tay qua cổ , đôi chân quấn quanh hông , vạt áo khoác lướt qua ống quần , phát tiếng sột soạt khe khẽ.

 

 

Loading...