Thập Niên 70 Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại - Chương 67: Cứ Phải Để Người Ta Động Thủ

Cập nhật lúc: 2026-03-02 07:45:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vẻ mặt Phan Xuân Mai buồn bã, chút tức giận.

 

"Hôm qua thím hai loại, về nhà liền bắt đầu ầm ĩ, nhất quyết bắt bà nội em đến tìm bác cả, bà nội em đồng ý, thím liền về nhà đẻ."

 

"Vậy bây giờ thím ?" Tô Bối hỏi.

 

Phan Xuân Mai càng giận hơn: "Đang ở nhà, thím cho em đến, em nếu đến hưởng phúc, để thím ở nhà trâu ngựa, thím sẽ ly hôn với chú hai, em hết cách, cho nên mới đến."

 

Tô Bối cũng tức giận theo, đây là loại !

 

Chính là thấy khác !

 

Cô thở dài, vỗ vỗ vai Phan Xuân Mai: "Em cho , chừng còn cơ hội."

 

Nhiều lời cô cũng , xoay tìm Phan Tú Vân, chuyện với bà.

 

Sắc mặt Phan Tú Vân khó coi, một lúc lâu mới dịu .

 

Qua cơn giận đó, Phan Tú Vân bắt đầu suy nghĩ xem nên thế nào cho .

 

"Thật sự thì nghĩ cách cho thím ?"

 

Cứ ầm ĩ như mãi cũng cách, cái nhà còn sống nữa .

 

Tô Bối cảm thấy : "Mẹ, công việc thể tìm, nhưng thỏa mãn thím , thì ?"

 

, thì ?

 

Có một loại vĩnh viễn sẽ thỏa mãn, hết đến khác thỏa hiệp chỉ tăng thêm khí thế của bà .

 

"Vậy, chúng mặc kệ?"

 

Tô Bối gật đầu: ", mặc kệ."

 

Quyết định chủ ý, hai con liền ném chuyện đầu, bắt đầu bận rộn chuyện trong xưởng.

 

Hai ngày nay xưởng thêm ít nhân viên, như , nhà xưởng chút chật chội.

 

Bí thư Trương gọi Tô Bối qua, mở một cuộc họp ở bộ phận đại đội, cuối cùng quyết định mở rộng thêm một phần.

 

Tô Bối với tư cách là nhân viên của xưởng, nhiệm vụ quang vinh mua gạch liền rơi xuống cô.

 

Cô đạp xe đạp đến xưởng gạch công xã.

 

Xưởng gạch khác với xưởng kem que, ở đây lớn, môi trường cũng lắm, khắp nơi đều là đất.

 

Tô Bối tìm phụ trách xưởng gạch, chuyện đặt một lô gạch.

 

Vốn dĩ bọn họ thể gạch mộc, nhưng sắp thu hoạch vụ thu , gạch mộc tốn nhiều thời gian, hơn nữa đại đội bọn họ hiện nay trong tay chút tiền , cũng thể cứ mãi một cái nhà xưởng hồn.

 

cũng đều dùng gạch nung, dự định của bọn họ là dùng một mặt gạch nung xây mặt tiền, còn vẫn dùng gạch mộc.

 

Tô Bối đặt gạch xong, lúc ngoài, cô về phía lò gạch, những đàn ông cởi trần, mồ hôi đầy , Tô Bối khỏi cảm thán công việc thật sự nhẹ nhàng.

 

May mà cô tìm xưởng kem que, nếu hai mà đến xưởng gạch, thì mệt bao nhiêu!

 

Từ công xã trở về, ở lối đại đội Tô Bối chặn .

 

Nam sinh mặt đại đội bọn họ, da đen, tướng mạo bình thường.

 

Nhìn thấy cô, huýt sáo với cô một cái.

 

"Em chính là Tô Bối !"

 

Tô Bối quen , để ý, cô đạp xe định vòng qua , ngờ trực tiếp kéo ghi đông xe của cô ép cô dừng .

 

"Anh gì?"

 

Tô Bối chút vui.

 

Nam sinh hì hì: "Em chạy cái gì chứ? Anh cũng sẽ gì em."

 

Lời thì như , nhưng hành vi của khiến Tô Bối cực kỳ khó chịu.

 

" quen , còn chặn , sẽ gọi đấy."

 

Vừa gọi , nam sinh phì .

 

"Gì cơ? Em còn gọi , em gọi , em xem gọi đến khác sẽ gì?"

 

Sẽ gì, Tô Bối dùng đầu ngón chân nghĩ cũng .

 

Tô Bối sa sầm mặt: "Nói , rốt cuộc thế nào?"

 

Nam sinh: "Không thế nào cả, chỉ là em lợi hại, kết bạn với em."

 

Kết bạn cũng chính là yêu đương, Tô Bối phỉ một tiếng.

 

"Không hứng thú, tránh , đừng chặn ."

 

Nam sinh chịu nhường, hì hì : "Đừng vô tình như mà, thì chúng còn là họ hàng đấy!"

 

Họ hàng?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ham-chua-nha-toi-thong-den-hien-dai/chuong-67-cu-phai-de-nguoi-ta-dong-thu.html.]

 

Tô Bối hồ nghi , họ hàng ?

 

Dường như sự nghi hoặc của cô, nam sinh nhướng mày : "Anh tên là Ngô Chí Dân, cô là Ngô Tiểu Vân, mợ hai của em!"

 

Tô Bối:...

 

Hóa chính là đứa cháu trai lưu manh của mợ hai !

 

Quả thực gì.

 

Tô Bối càng để ý đến , đạp xe luôn.

 

Ngô Chí Dân dây dưa nữa, chỉ là ánh mắt dính nhớp xa, trong mắt lóe lên một tia nhất định .

 

Mà bọn họ là, ở góc đường cách đó xa còn một đang .

 

Chu Đại Ni thu hết chuyện mắt, trong lòng ẩn ẩn chủ ý.

 

Tô Bối đến bộ phận đại đội báo cáo tình hình với bí thư xong, liền đến xưởng, hỏi bóng gió một chút mới , hóa của Ngô Chí Dân đang việc ở xưởng bọn họ.

 

Không chuyên môn đến tìm cô thì cô yên tâm, nhanh ném chuyện đầu, ngờ nhanh đại đội liền xuất hiện một lời đồn, cô và Ngô Chí Dân đang yêu đương.

 

Tô Bối đối với chuyện vô cùng tức giận, hôm nay gặp Ngô Chí Dân, cô liền dừng .

 

"Có đồn ?" Tô Bối hung hăng trừng mắt .

 

Ngô Chí Dân trong nháy mắt cô đang cái gì, giả vờ : "Cái gì đồn ?"

 

"Chính là lời đồn đó, yêu đương."

 

Ngô Chí Dân vẻ kinh ngạc: "A, còn lời đồn ?"

 

Tô Bối đang giả ngu.

 

"Anh đừng giả bộ với , cho , bớt giở mấy thủ đoạn đắn , hứng thú với , nếu còn bôi nhọ danh dự của , đừng trách khách khí với !"

 

Ngô Chí Dân hì hì: "Được thôi, em khách khí với , cũng xem em khách khí với thế nào."

 

Cậu ghé sát , đưa mặt đến mắt cô: "Hay là em đ.á.n.h ?"

 

Tô Bối dáng vẻ hổ của chọc tức, xoay định .

 

Ngô Chí Dân chặn mặt cô, ỷ bên ai, bắt đầu lời cợt nhả.

 

"Thật cảm thấy em , dù bên ngoài đều đang đồn như , là chúng giả thật luôn , em yên tâm, chắc chắn sẽ đối với em."

 

Mộng Vân Thường

Tô Bối phỉ một tiếng: "Anh bớt !"

 

Ngô Chí Dân lập tức vui.

 

"Người như em tìm , em còn vui, mắt em mọc đỉnh đầu ?"

 

Mắt híp : "Hay là em để mắt đến khác , để đoán xem, chẳng lẽ là mấy tên thanh niên trí thức ?"

 

Mấy ngày nay Ngô Chí Dân cũng quan sát mấy thanh niên trí thức , cái tên Chu Ý Hành còn cái tên Chung T.ử Diệp dáng dấp cũng tệ, bộ dạng mặt trắng.

 

Cô gái nhỏ thích nhất loại mặt trắng , e là Tô Bối mặt cũng là một trong đó.

 

Ngô Chí Dân vô chặn , Tô Bối sang trái, cũng sang trái, Tô Bối sang , liền sang , chọc cho Tô Bối tức đến mức hận thể một cước đá bay .

 

Chỉ tiếc đối phương to con, mà sức lực cô nhỏ, căn bản đá động.

 

"Tránh , thể đừng ở đây phiền khác , ý gì với , đừng quấn lấy nữa, nếu sẽ kiện tội lưu manh."

 

"Kiện ?"

 

Sắc mặt Ngô Chí Dân lạnh xuống: "Được, em giở trò lưu manh ? Vậy sẽ giở trò cho em xem!"

 

Cậu một tay kéo lấy Tô Bối, liền lôi cô rừng cây bên đường.

 

Tô Bối sức giãy giụa, nhưng tay giống như cái kìm, thế nào cũng hất .

 

"Buông cô !"

 

Không từ lúc nào, phía hai một đó.

 

Tô Bối ngẩng đầu lên, thấy Chu Ý Hành.

 

Sắc mặt Ngô Chí Dân chút khó coi, đây là tên mặt trắng ? Lại dám đến phá hỏng chuyện của !

 

Cậu hừ một tiếng: "Tao cứ buông đấy, mày nào?"

 

Cậu căn bản sợ bọn họ giở trò lưu manh, chỉ cần thừa nhận, ai thể ?

 

Chu Ý Hành sải bước tới: " bảo buông cô ."

 

Ngô Chí Dân ngẩng đầu đối diện với , từng chữ từng chữ: "Tao, cứ, , buông!"

 

Ánh mắt Chu Ý Hành lạnh, giơ tay đ.ấ.m mạnh một quyền mặt .

 

"Nói tiếng với hiểu, cứ để động thủ."

 

 

Loading...