Thập Niên 70 Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại - Chương 79: Xuất Khẩu Thu Ngoại Tệ
Cập nhật lúc: 2026-03-02 07:46:58
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở cửa nhà khách, hai chặn , Tô Bối vội vàng trình bày rõ mục đích đến.
Hai nước ngoài một tên là David, một tên là Jack, họ về đến nơi liền đợi ở cửa, thấy Tô Bối đến, lập tức đón.
Vào nhà khách ngoại sự, Tô Bối mỉm chào hỏi hai .
"Hai vị đợi lâu ."
Hứa Vi cũng vội vàng gật đầu theo.
Khi bước nơi , cả cô đều ngơ ngác.
Đây chính là nhà khách ngoại sự, Tô Bối đưa cô đến đây?
Ủa, hai là hai ở xưởng dệt ?
bây giờ rõ ràng lúc nghĩ những chuyện , cô ngoan ngoãn theo Tô Bối, giống như một tùy tùng.
những điều đều quan trọng, cô bây giờ chỉ một tùy tùng, nhất là đừng ai phát hiện cô , ngàn vạn đừng bắt cô chuyện.
Nhóm xuống ghế sofa, Tô Bối lấy từng món đồ trang sức trong túi bày lên bàn.
"Tiên sinh Jack, David, đây là những mặt hàng xưởng chúng tạm thời sản xuất , hai vị thể xem thử."
Lại lấy từ một cái tay nải khác những bộ quần áo mang theo.
Những bộ quần áo đều do cô đích tuyển chọn kỹ lưỡng, từ chất liệu vải đến kiểu dáng.
Hai những thứ mắt thu hút.
Jack thốt lên một tiếng kinh ngạc: "Wow, Tô, những món đồ trang sức của cô đều tinh xảo, ngờ Hoa Quốc những phụ kiện tóc như , chuyến đúng là quá xứng đáng ."
Anh hề che giấu sự yêu thích của , cầm đồ trang sức tay ngắm nghía nỡ buông.
"Tô, những thứ bao nhiêu tiền?"
Vấn đề Tô Bối đường đến tính toán qua , những thứ bán trong nước, giá trị chắc chắn cao, nhưng mức sống kinh tế ở nước ngoài khác với trong nước, giá cả thể định quá thấp .
Tô Bối trực tiếp nhân giá lên gấp 5 .
Theo cô thấy, đồ xuất khẩu bản nó đắt, hơn nữa còn chừa gian để mặc cả.
Cô thấp thỏm, nhưng cho dù như , hai dường như cũng mức giá cho hoảng sợ.
Tuy nhiên hai lắc đầu.
"Ồ Tô, mức giá e là ..."
Hai cho Tô Bối một chút về tình hình ở nước ngoài, mức giá giá nhập, họ sẽ sức cạnh tranh thị trường nước ngoài, trực tiếp ép giá xuống một nửa.
Mức gần bằng với giá kỳ vọng trong lòng Tô Bối, nhưng Tô Bối lập tức đồng ý.
Cô tỏ vẻ khó xử: "Mức giá chúng thật sự kiếm bao nhiêu tiền."
Mộng Vân Thường
Tuy nhiên hai hề lay chuyển, kiên quyết chịu tăng giá thêm.
Tô Bối đành tiếc nuối suy nghĩ thêm, đó dẫn Hứa Vi rời khỏi nhà khách ngoại sự.
Đợi đến khi rời khỏi phạm vi nhà khách, Hứa Vi cuối cùng cũng nhịn nữa.
Vừa nãy cô sốt ruột lắm , mức giá cao như , Tô Bối đồng ý!
Giá vốn của những thứ mới bao nhiêu chứ?
"Tiểu Bối, nãy cô đồng ý , mà sốt ruột c.h.ế.t !"
Tô Bối : "Cô hiểu , nếu chúng lập tức đồng ý, chừng họ sẽ cảm thấy hớ, nhất định để họ cảm thấy kiếm món hời, như mới thể đôi bên cùng lợi."
Hứa Vi nửa hiểu nửa , nhưng dáng vẻ quả quyết của Tô Bối, cô gật đầu, cảm thấy cô chắc là đúng.
những chiếc kẹp tóc đó thật đấy, Hứa Vi hỏi: "Tiểu Bối, những chiếc kẹp tóc đó là do xưởng các cô sản xuất ? Sao từng thấy bao giờ?"
Tô Bối: "Gần đây mới sản xuất, vẫn đưa thị trường !"
Được , Hứa Vi hỏi thêm nữa.
Hai trở về nhà khách, tìm hai nước ngoài nữa, ngày hôm Tô Bối đến xưởng dệt tìm Phương Thục Thanh, hứng thú với lô máy móc xưởng đào thải, hỏi thể phân bổ cho xưởng họ .
Phương Thục Thanh chút khó xử, mặc dù lô máy móc là đồ đào thải, nhưng cũng tùy tiện là thể bán cho khác.
Người những máy móc nhiều, sớm nhòm ngó , bà cách nào trả lời Tô Bối .
Chuyện cuối cùng vẫn do cấp quyết định.
Phương Thục Thanh : "Thế , cô về một bản báo cáo, đến lúc đó chúng sẽ họp nghiên cứu, nếu cấp đồng ý, thì thể phân bổ lô máy móc cho xưởng các cô."
Tô Bối vui mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ham-chua-nha-toi-thong-den-hien-dai/chuong-79-xuat-khau-thu-ngoai-te.html.]
"Cảm ơn Phó xưởng trưởng Phương, về sẽ ngay."
Ngay hôm đó Tô Bối về bắt đầu báo cáo.
Cô c.ắ.n đầu b.út, nhất thời nên thế nào.
Hay là, bán t.h.ả.m?
Cứ máy móc của họ cần đào thải thế nào thế nào, thể cung cấp đủ nhu cầu sinh hoạt của dân, còn dệt hỏng cả vải?
như ?
Tô Bối suy nghĩ một chút bác bỏ kế hoạch .
Cô cảm thấy như , những máy móc xưởng nào cả nước mà chẳng cần, họ ở xa như , lợi thế.
Nghĩ nghĩ , cô một quy hoạch đối với xưởng, cùng với nguyên liệu cần thiết ở địa phương, kết hợp với dân sinh cũng như các ưu điểm khuyết điểm, tệ nạn, một bài dài dạt dào tình cảm.
Cô vẫn chút năng khiếu trong việc lách, nếu đây cũng sẽ nhận nhuận b.út của tòa soạn.
Sau khi xong, Tô Bối nhiều cân nhắc trau chuốt.
Cô cũng vội mang qua đó, vì trong lòng cô còn một ý tưởng khác.
Liên tục hai ngày, Tô Bối đều tìm hai nước ngoài, hai nước ngoài cuối cùng cũng sốt ruột.
Hôm nay Tô Bối về đến nhà khách, liền phát hiện cửa hai nước ngoài đang .
"Tiên sinh Jack, David, hai vị đến đây?"
Hai thấy cô lập tức nở nụ .
"Tô, chuyện hôm nọ chúng mới bàn một nửa, cô tìm chúng nữa? Là tìm mua khác ? Về giá cả chúng thể bàn bạc thêm mà."
Jack mất bình tĩnh , lên tiếng hỏi.
Tô Bối mỉm đáp : "Không , là hai ngày nay việc bận, rút thời gian."
"Vậy chúng bàn bạc nhé!"
Lần bàn bạc thuận lợi, hai bên đều nhượng bộ một bước, cuối cùng chốt giao dịch với mức giá bằng 70% mức giá Tô Bối đưa .
Vài món đồ trang sức và quần áo hai đều đặt hết, tổng cộng là đơn hàng ba vạn tệ.
Hẹn năm mới sẽ giao lô hàng đầu tiên.
Thời gian năm mới còn nhiều nữa, Tô Bối mau ch.óng bắt tay việc.
Sau khi chốt xong việc, Tô Bối liền đến văn phòng của Phương Thục Thanh một chuyến.
"Tiểu Tô đến , báo cáo xong ?"
Phương Thục Thanh hỏi cô.
Tô Bối lắc đầu: "Vẫn ạ."
"Vậy cô đây là?"
Tô Bối chút bẽn lẽn đáp: "Là thế ạ, xưởng chúng luôn xuất khẩu thu ngoại tệ, hỏi thăm cô một chút, hàng hóa xuất khẩu cần những thủ tục gì."
"Cái gì?"
Phương Thục Thanh sững một chút: "Cô hỏi cái gì?"
Tô Bối liền kể chuyện ký đơn hàng với Jack và David, Phương Thục Thanh kinh ngạc đến mức cằm sắp rớt xuống.
"Cô , cô ký đơn hàng ba vạn tệ với họ?"
Phương Thục Thanh quả thực dám tin tai , bà nhầm chứ, ký ngoại tệ, còn là ba vạn!
Tô Bối gật đầu: " ạ, nhưng những thủ tục gì."
Phương Thục Thanh lúc yên nữa, mặt nở nụ rạng rỡ: "Tốt, quá! Đồng chí Tiểu Tô đúng là giỏi giang, thế , lát nữa đưa cô thủ tục."
Tô Bối vui vẻ gật đầu: "Làm phiền Phó xưởng trưởng Phương ."
Ngay hôm đó, Phương Thục Thanh dẫn Tô Bối chạy ngược chạy xuôi các loại giấy tờ thủ tục, tiếp theo chỉ còn chờ giấy tờ duyệt xuống.
Tối về, Tô Bối một bản báo cáo mới, đưa đến mặt Phương Thục Thanh.
Trong báo cáo cô đề xuất xưởng họ thu ngoại tệ cho quốc gia, nhưng xưởng dệt công xã thể cung cấp đủ nguyên liệu, lấy lý do để xin phân bổ một lô thiết .
Rất nhanh, đơn xin của cô phê duyệt.
Đây là một chuyện lớn, Tô Bối cách nào tự đưa quyết định, cô lập tức gọi điện thoại cho Chủ nhiệm Triệu.