“Dì tìm bố của Xán Xán .”
Những điều gì nên tới sẽ luôn tới, rõ ràng xác suất 50%, rõ ràng là chẵn, tại cán cân vận mệnh nghiêng về phía ?
Từ nhỏ đến lớn, bao giờ may mắn, cuối cùng vận mệnh cũng ưu ái .
Hàn Cảnh Viễn cảm giác tim của đập nữa, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, liên tục lui về phía vài bước, tiểu cảnh vệ phía đỡ lấy.
Hàn Kinh Thần thương xót chú hai, vịt c.h.ế.t cái mỏ vẫn còn cứng, lớn như , còn nháo trốn khỏi nhà, mấy ngày về nhà, cho rằng dì hai sẽ thỏa hiệp?
Cậu tức giận: “Bây giờ sợ , chú mau ch.óng đuổi theo a.”
……
Cố Thành Phong một tuân thủ thời gian, đến cửa tiệm cơm Quốc Doanh đúng sáu giờ, đợi vài phút, thấy Tô Anh, khắp nơi một vòng theo phản ứng bản năng, mới phát hiện Tô Anh ở tiệm cơm Quốc Doanh ăn cơm tối .
Anh lập tức đẩy cửa , Tô Anh một một bàn, gọi bốn món ăn một món canh, đang bưng chén cơm, ăn cùng với thịt kho tàu, hốc mắt ướt át, con mắt đang đỏ hoe oán hận gạt một miếng cơm lớn.
Vừa ăn, nước mắt tràn hốc mắt.
Chuyện gì cô ủy khuất dựa ăn uống thả cửa, để trút bỏ ấm ức trong lòng?
Cố Thành Phong trong lòng loạn thành một mớ hỗn độn, giả vờ bình tĩnh đến chào hỏi: "Anh ……”
Tô Anh ngẩng đầu , là Cố Thành Phong, cao lớn, mang theo hốc mắt đen nhánh, tuấn, nhã nhặn, hàm dưỡng, ngay lập tức ủy khuất của cô, giờ phút ngay cả cũng dám, cẩn thận từng li từng tí.
So với cẩu nam nhân Hàn Cảnh Viễn lương tâm hơn nhiều.
Mắt chọn đàn ông của nguyên tương tương đối .
Tô Anh trong miệng đang nhai thịt kho tàu và cơm, hàm hồ : “Tới , xuống ăn cơm .”
Hai yên lặng ăn cơm tối, đồ ăn Tô Anh quét hết phân nửa, Cố Thành Phong ăn đáng bao nhiêu.
Cố Thành Phong càng càng kinh hãi, Anh ăn rau thơm, ăn gừng, đồ ăn sợi gừng cô nhặt cho bằng hết, đặc biệt là mướp đắng, một miếng cũng sẽ ăn, nếu cẩn thận ăn trúng một miếng trong miệng cũng nhất định sẽ nhổ .
Anh hôm nay, ăn nửa đĩa mướp đắng, những miếng gừng trong thịt kho tàu cô cũng ăn luôn, thật giống như mấy thứ cấm kị là đặc biệt ăn cho xem .
Cố Thành Phong áp xuống suy nghĩ vớ vẩn trong lòng , hỏi: “Anh , em, em , em tức giận cái gì , nếu em đồng ý, thể với .”
sự quan tâm của đàn ông là giả, đáng tiếc dành cho cô.
Vì nguyên , Tô Anh một chút việc, mặc kệ nguyên tỉnh ở thể nào, cô đây cũng sẽ để cho Cố Thành Phong , ly hôn với , một nguyên nhân khác, cô Tô Anh mà yêu sâu đậm.
Tô Anh : “Cố Thành Phong, đau khổ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ke-hoach-nuoi-day-con-cai/chuong-120.html.]
“Chuyện gì cũng sẽ qua , đừng vội, em chậm rãi .”
“Chính là, đem sinh hoạt phí của tháng tiêu hết , bây giờ tiền ăn cơm, trong nhà còn bốn đứa trẻ, xem bây giờ?”
Cố Thành Phong:……
“Vậy em gọi một bàn đồ ăn , nếu tới, em lấy cái gì mà thanh toán?”
Tô Anh:…… “Thứ mà quan tâm chính là tiền của bữa cơm hôm nay?”
Cố Thành Phong cả đều cảm thấy , đây là tính cách của Anh , Anh tính toán tỉ mỉ, cũng sẽ điêu ngoa phản bác như , nũng trá hình.
Anh trong lòng run sợ hỏi: “Em thế nào?”
“Cho nên, phí nuôi nấng tháng , thể đưa cho , thể cho cái biên lai.”
Cố Thành Phong ngây , một trận lớn như , chính là vì thêm 50 đồng, điểm là việc nhỏ, để Tri Nam một tiếng là , đến nỗi ở tiệm cơm Quốc Doanh, gọi một bàn là đồ ăn kiêng kị của cô?
Cố Thành Phong hôm nay mới phát tiền lương, cũng kịp đếm: "Đều ở chỗ , em cầm , đủ rút từ sổ tiết kiệm cho em.”
Trong lòng Tô Anh âm thầm thở dài, rõ ràng cô vấn đề, nhưng vẫn như cũ đáp ứng tất cả các yêu cầu của cô.
Quả nhiên đàn ông đều là của nhà khác, so sánh như , cái xách theo hành lý , Hàn Cảnh Viễn chạy đến quân doanh ở mấy ngày trở về nhà, Tô Anh thật đem đ.á.n.h c.h.ế.t.
Có một gương mặt cũng vô ích, cô rối rắm bất đắc dĩ, Hàn Cảnh Viễn thế mà một chút cũng .
……
Tô Anh tìm phục vụ lấy giấy và b.út, một tờ biên lai nhận phí chu cấp của tháng đưa cho Cố Thành Phong, kiểu biên lai như , cô từ đến nay từng qua, chỉ sợ lưu b.út tích.
Nếu như Hàn Cảnh Viễn xem qua chữ của nguyên , từ ngòi b.út sắc nét còn sót giấy thư, cũng thể phát hiện sự bất đồng.
Cố Thành Phong tiếp nhận biên lai của cô, quả nhiên như Tô Anh dự liệu, tay run rẩy.
Tô Anh quả thực là thể bắt chước b.út tích của nguyên , bao gồm cả kê phương t.h.u.ố.c cho Bàng Tại Minh, chính là b.út tích của nguyên , chỉ là hôm nay bắt chước nữa.
Bao gồm cả bức thư thiêu hủy đưa cho Hàn Cảnh Viễn , cô dùng cũng là b.út tích của chính .
Tô Anh dậy : “Cố Thành Phong, là , sẽ đền đáp .”
Đại não của Cố Thành Phong trống rỗng, chuyện đều nhanh nhẹn: "Anh , em……”
“ , hôm nay một bàn đồ ăn trả tiền, đây, tạm biệt.”