“Đường Tùng , tiền lương của cũng đủ để cho hai bố con sinh hoạt, thật sự hành động của Từ Phân Nguyệt. Anh chủ động thừa nhận nên trường học gì . Sau khi trả vật tư đó, cũng cần kiểm điểm.”
“Vậy Đường Tùng phát hiện trong nhà thêm vật tư?” Tô Anh hỏi.
Hàn Cảnh Viễn từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c ‘hừ’ một tiếng.
“Là Đường Tuy Thảo, trong lúc vô tình cho bố cô bé . Sau đó bố cô bé nhận sự nghiêm trọng của vấn đề, chủ động tìm hiệu trưởng giải thích.”
Quá trình thế nào quan trọng, Hàn Cảnh Viễn chỉ kết quả. Bố con nhà họ Đường kéo bản ngoài, đồng thời, Đường Tuy Thảo vẫn thể lấy phận con gái nuôi và em gái để qua đêm tại nhà họ Tô.
Tô Anh bóng đèn mờ 25W trong phòng khách, con muỗi bay múa thành từng vòng xung quanh ánh sáng, lượt đụng thuỷ tinh cũng dừng cánh.
Cô đầu, ánh mắt sắc bén về phía Hàn Kinh Thần.
Hàn Kinh Thần hoảng sợ, vội vàng lui về phía một bước: “Dì hai, ánh mắt dì thật đáng sợ. Nếu mà con gì sai thì dì thẳng luôn .”
Những đứa nhỏ , chuyện gì càng cấm, càng cho thì bởi vì tò mò hoặc là vì nguyên do khác, nhất định đều gây án ngược gió.
Tô Anh dịu , : “Con gì sai. Dì chỉ là cảm thấy, Đường Tuy Thảo thật là may mắn, mỗi một giai đoạn trong cuộc đời đều gặp quý nhân. Bốn đứa các con, thì may mắn bằng con bé.”
Hàn Kinh Thần nghĩ nghĩ, hàm ý, chỉ là lời nhất định : “Dì hai, dì đến nhà của chú con, cũng là may mắn của bọn con .”
Tô Anh : “Con ít lời ! Dì còn lâu mới lừa bởi mấy lời dỗ ngọt của các con, mau ngủ ! Cố Tri Nam rốt cuộc cẩn thận hơn một chút, lặng lẽ hỏi Tô Anh: “Chị ơi, chị thích Đường Tuy Thảo ?”
Tô Anh : “Nói thế nào nhỉ? Chỉ là nhà chúng mật với con bé đó quá thôi. Vận may của con bé quá , đến mức nếu em lời với con bé thì khả năng sẽ gặp xui xẻo, vẫn là cách xa một chút sẽ hơn.”
“Vậy tại chị thẳng với Kinh Thần?”
“Em cảm thấy nó sẽ lời ?”
Cố Tri Nam nghĩ nghĩ, dựa theo tính tình của Hàn Kinh Thần, đúng là sẽ , còn nhạo chị là mê tín, đó thì sẽ dùng hành động để chứng minh lời chị là sai .
Sau khi phân tích xong, Cố Tri Nam : “Chị, em sẽ để ý .”
“Ừm, vẫn là em khiến chị bớt lo hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ke-hoach-nuoi-day-con-cai/chuong-133.html.]
Cố Tri Nam khen, lập tức ưỡn n.g.ự.c.
Trong lòng Hàn Cảnh Viễn khá hụt hẫng. thật, Tri Nam quá hiểu chuyện. Ở trong cái nhà , thằng bé để ý đến cảm xúc của mỗi một trong gia đình, thậm chí còn giúp đỡ thằng nhóc ngu ngốc Hàn Kinh Thần .
……
Đường Tuy Thảo đưa Hữu Hữu về nhà, Từ Phân Nguyệt dỗ dành bạn nhỏ ngủ, hỏi Đường Tuy Thảo: “Chú Hàn của con khi nào rể sẽ về nhà ?”
Đường Tuy Thảo lắc đầu: “Không , nhưng con cảm giác chắc chắn là chú Hàn , chỉ là cho chúng thôi.”
Từ Phân Nguyệt đoán già đoán non, miệng của những tham gia quân ngũ bọn họ đều c.h.ặ.t cực kỳ, ngay cả bên gối cũng để lộ một chút nội dung công việc nào. Gặp nhiệm vụ bảo mật, khi nào , khi nào về, còn báo cho nhà một tiếng.
Ai, xem là cách nào để khi nào Tô Tòng Nham trở về . Như chị sẽ thời gian để cho còn bao nhiêu.
Cần nắm c.h.ặ.t thời gian khuyên Mỹ Tĩnh ly hôn với Tô Tòng Nham, chỉ cần trong tay chị Mỹ Tĩnh, hẳn là vẫn thể về Kinh Thị .
Nhân phẩm Tô Tòng Nham đúng là gì để . Cho dù ly hôn, mỗi tháng ít nhất sẽ đưa một nửa tiền lương trợ cấp phí nuôi con. Nhà họ Tô xem ở mặt mũi con trẻ, cũng sẽ gọi Mỹ Tĩnh về Kinh Thị sắp xếp cho công việc , chị còn thể tiếp tục giúp Mỹ Tĩnh nuôi con.
Từ Phân Nguyệt bảo Đường Tuy Thảo ngủ , còn thì tới phòng ngủ khác tìm Thẩm Mỹ Tĩnh, nữa khuyên bảo cô hạ quyết tâm ly hôn.
“Mỹ Tĩnh, chờ Tô Tòng Nham trở về, hai liền ly hôn .”
Thẩm Mỹ Tĩnh dừng b.út máy trong tay , trang giấy trắng tinh mới chỉ dòng đầu tiên: Vô Thanh, thấy thư an...
Thẩm Mỹ Tĩnh xé tờ giấy chữ xuống, xoa thành quả cầu, cũng trả lời Từ Phân Nguyệt.
Từ Phân Nguyệt Hữu Hữu ngủ say, khuyên nhủ: “Chỉ cần em với Vô Thanh, Hữu Hữu là con thì chắc chắn sẽ đầu mà. Còn việc Vô Thanh trở về thành việc, em rằng trong tay em còn con át chủ bài, thể đổi tiền đồ cho Vô Thanh ? Đã đến lúc , em vẫn còn lấy ?”
……
Dựa theo thói quen cùng chung chăn gối khi trở về Kinh Thị, Hàn Cảnh Viễn nửa dựa mép giường, nửa chơi vơi bên ngoài, Tô Anh thì dán sát tường. Hai đều là cảnh giác và cực kỳ kỷ luật, cho dù ngủ cũng sẽ xuất hiện tình trạng tay chân gác lên đối phương.
Đêm nay Tô Anh vốn cũng định như , chỉ là khi Hàn Cảnh Viễn tắt đèn di chuyển chừng 5cm về phía cô.
Tô Anh nín thở, nghĩ thầm đêm nay chỉ sợ tránh khỏi, nhưng mà trong nhà thật sự không đồ dùng tránh thai. Dựa theo quan niệm gia đình ở đây, quá hai mươi lăm như cô và Hàn Cảnh Viễn, khi kết hôn sẽ thi thố biện pháp an , chừng còn phấn chấn nữa đó.