Tiểu Châu đổ mồ hôi: "Anh tỉnh , đợi chị qua."
“Bánh bao thịt, cháo hạt sen, còn sữa đậu nành ngọt, ăn chút ?”
Tô Anh xách theo bữa sáng dinh dưỡng mà cô mua về từ tiệm cơm Quốc Doanh, kéo cái băng ghế đến giường bệnh của Du Chí An.
ở phòng bệnh đơn, sở trưởng Hách Tiểu Châu còn Hàn Cảnh Viễn bọn họ, tất cả đều căng thẳng chờ ở trong một phòng bệnh khác cách phòng bệnh của Chí An một bức tường.
Du Chí An tỉnh cũng một chút lờ mờ, hiểu tại trực tiếp thẩm vấn, mà tiến là nữ công an, hỏi ăn sáng .
Tô Anh tự múc cho một bát cháo hạt sen, c.ắ.n một miếng bánh bao thịt, ăn mấy miếng, mới thong thả ung dung :"Tối hôm qua, chúng ở trong viện nơi ám sát, tìm đồ vật ở trong tầng hầm, hơn một trăm bức ảnh, tự phân loại chúng và đóng thùng.”
Du Chí An cả đang run cầm cập, thật sự ảnh, chị Nhã Cầm bây giờ?chị như thế nào ……
Đều do , tại thuê phòng sớm hơn một chút, tại kịp thời tiêu hủy những bức ảnh đó.
Du Chí An mất hết ý chí, một chữ cũng .
Tô Anh ăn hết nửa bát cháo, thở dài:"Tối hôm qua phòng lưu trữ hồ sơ của đồn công an Thành Tây cháy, trùng hợp , ngọn lửa lớn, vặn đốt cháy cái rương ảnh thành tro.”
Cháy hết ? Du Chí An từ trái tim nguội lạnh, đến bắt đầu nảy sinh hy vọng, thể tin hỏi:"cháy, cháy ? cô lừa chứ?”
Tô Anh buông bát đũa xuống, hỏi Du Chí An một nữa ăn chút gì đó , để tránh một nửa ngất xỉu, Du Chí An lắc đầu quá mạnh, quả thật choáng váng một chút.
Tô Anh lấy một tờ báo buổi sáng ném trong lòng , kêu tự xem, tin tức tối hôm qua phòng lưu trữ hồ sơ của đồn công an Thành Tây cháy.
Tin tức Du Chí An hết từng chữ từng chữ một, mặt là niềm vui vẻ sống sót tai nạn, còn hỏi thêm một câu:"Đều cháy hết ?”
Tô Anh khẽ, với :"Vẫn còn mấy tấm.”
Du Chí An sắc mặt đổi.
Tô Anh đem mấy tấm ảnh lấy từ trong túi, đưa tới mặt :"Người mấy tấm ảnh là , lấy tự giữ .”
“Lại tiếp, cô gái giống với mối tình đầu của Thôi Hưng Đông theo dõi, chỉ ở sự bảo vệ của mới thoát khỏi móng vuốt của .”
“Vận khí của cô thật .” âm thanh của Du Chí An thấp xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ke-hoach-nuoi-day-con-cai/chuong-195.html.]
Tô Anh :" , bảo vệ , thì , đang bảo vệ ai? Hoặc là , là ai đang bảo vệ ?”
Câu suy đoán khiến cho Du Chí An ngẩng đầu lên, kinh ngạc Tô Anh.
Tô Anh thấy nền như cũng khá đủ , vấn đề chính, vạch trần thủ đoạn trộm bán kỹ thuật của .
“Thành thật mà , chuyện của cũng lớn, chính là bán mấy bản vẽ kỹ thuật bình thường, tìm Cố Thành Phong tìm hiểu qua, dựa theo chức vụ công việc của , còn thể lấy bản vẽ bảo mật cao cấp hơn, nhưng bán những bản vẽ mức độ bảo mật đó cho Thôi Hưng Đông, chứng tỏ đang ở trong trạng thái uy h.i.ế.p, vẫn còn một chút lương tâm, vẫn như cũ kiên trì sự thiện lương vốn trong lòng.”
“ cũng giúp hỏi qua, lập công chuộc tội trợ giúp phá án, nhiều nhất mấy năm là thể ngoài.”
“Du Chí An, vẫn là chủ động nhận tội , chờ chúng điều tra , sẽ còn cơ hội nhận tội và khoan hồng .”
Du Chí An nghĩ tới công an nắm rõ ràng như , trong lòng sợ hãi, lắp bắp:"Chỉ là khi tù, ngay cả công việc cũng tìm , còn sẽ chỉ chỉ trỏ trỏ, đời cũng xong .”
Tô Anh :"Không thể việc ở trong thành, còn thể về quê trồng trọt, con đều là cầu sống cầu c.h.ế.t, hơn nữa còn con trai, chẳng lẽ tấm gương cho con trai ?”
“Có sai kịp thời sửa chữa, nếu thể sử dụng những việc trải qua của , cho con trai một cảnh báo đúng đắn, cho thế hệ của một lời Khẩn Cô Chú, nghĩ con trai đời cũng dám vi phạm đến danh giới đỏ của pháp luật.”
Vừa nhắc tới đến con trai, một chút do dự trong lòng Du Chí An cũng biến mất, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, dường như hạ quyết tâm.
“Cô thể bảo đảm bộ những bức ảnh đó cháy hết ?”
Tô Anh nghĩ đến cái cuộn phim bên trong cái máy ảnh rửa , nhưng cái mà Du Chí An hỏi chính là ‘tấm ảnh ’, những tấm ảnh tương quan quả thật đều cháy hết .
Cô gật đầu :"Trừ bỏ những bức ảnh cầm trong tay liên quan đến giúp đỡ bố nuôi đưa linh cữu , những tấm khác đều cháy .”
Du Chí An cuối cùng quyết định:"Được, cô hỏi , chỉ cần , đều với cô.”
……
Du Chí An và Đỗ Nhã Cầm, quan hệ quả thật hơn so với chị em ruột.
Du Chí An :"Kỳ thật cùng chị gái, bảo vệ là .”
Tô Anh đoán , bằng Du Chí An sẽ vì Đỗ Nhã Cầm mà ngay cả vợ và con đều xếp phía .
Cô ở dị giới thấy một b.iến thái, thích một bé diện mạo tú mỹ mảnh khảnh, Du Chí An thời niên thiếu, chính là diện mạo thanh tú như , bé tính cách mềm mại.
Cô hỏi:"Cho nên, bố nuôi là kẻ bi.ến thái ?”
Du Chí An bây giờ hồi tưởng vẫn hoảng sợ, bụm mặt, ấp úng chân tướng.
“Ngày đó nhận nuôi, cho rằng thật sự một gia đình hạnh phúc, bố , chị gái, lúc còn thề, nhất định sẽ coi bọn họ như là bố ruột của mà hiếu thuận, quá hai ngày, liền phát hiện ánh mắt của bố nuôi đúng lắm, hơn nữa cử chỉ quá mức mật.”