Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-02-14 17:03:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con đường nhỏ giữa ruộng chỉ đủ cho một . Mấy ở đội hậu cần phía , hai nữ y tá Tạ Ngọc Tình và Lưu Duyệt ở giữa, mấy đứa trẻ kẹp ở , Khương Song Linh và của Chu Minh Minh cuối cùng.

“Các con cẩn thận nhé.”

Khương Song Linh xách một cái xô nước bờ ruộng ban đêm, da đầu tê dại, chỉ sợ lơ là một chút là ngã sấp mặt xuống bùn.

Mấy đứa trẻ phía đúng là nghé con sợ hổ, cầm một cái chậu gỗ nhỏ nhảy tưng tưng bờ ruộng, khiến lớn mà thót tim.

“Mẹ, nhanh lên!!”

“Chị, soi cho con!!”

“Kia kìa, kìa, lươn kìa!!”

Khương Song Linh mặt cảm xúc, thầm mắng đám tiểu quỷ đòi nợ trong lòng, chúng nó thì đứa nào đứa nấy chơi vui vẻ, còn lớn phía thì lo sốt vó.

Ruộng lúc đều nước, nếu trượt chân ngã xuống thì chắc chắn sẽ lấm lem bùn đất khắp .

Miệng thì cứ bắt lươn, cẩn thận đừng để lươn “bắt” .

Khương Song Linh vô cùng tiếc nuối vì Tề Hành ở đây, nếu Tề Hành ở đây thì cứ để lo cho hai đứa nhỏ .

Cô và của Chu Minh Minh , trong mắt đều phản chiếu một câu: “Lũ quỷ nhỏ !”

“Minh Minh , con cẩn thận, đừng giẫm bùn.”

Cánh đồng lúa mà họ đang đều là ruộng của đơn vị. Họ chỉ tự trồng lúa trồng rau mà còn nuôi gà, nuôi vịt, nuôi heo, một năm thu hoạch khá bội thu, bữa ăn ở nhà ăn trong thời đại tuyệt đối tệ.

Tối nay chỉ họ mà còn những khác cũng bắt lươn, là để bồi bổ thêm cho các chiến sĩ. Lươn bắt sẽ đội hậu cần cho chảo dầu nóng đảo qua, xào cay với ớt ngâm, đúng là mỹ vị nhân gian.

Tưởng ban trưởng của đội hậu cần đầu nhanh tay lẹ mắt bắt lươn. Ánh đèn pin chiếu tới, những con lươn đang bùn tìm mồi nghỉ ngơi thấy ánh sáng liền ngây tại chỗ, ngoan ngoãn bắt xô.

Hai nữ y tá phía cũng là nữ trung hào kiệt, tay “nhanh, gọn, chuẩn”, cũng bắt con nào dính con nấy.

Mộng Vân Thường

Mấy họ là thành viên chủ lực của đội bắt lươn, theo là bốn đứa trẻ. Chu Minh Minh và Ngưu Gia Đống một cặp, Tề Việt và Khương Triệt một cặp, hai đứa một nhóm bắt lươn, một đứa xách xô, một đứa chịu trách nhiệm bắt.

Chu Minh Minh và Ngưu Gia Đống thuộc dạng nam nữ phối hợp, Chu Minh Minh buộc tóc hai chỏm ngửa lên trời xách một cái xô nước nhỏ, mắt trông mong Ngưu Gia Đống bắt lươn.

Ngưu Gia Đống một tay cầm đèn pin, lưng mấy thành viên chủ lực để nhặt của rơi vãi, mãi lâu mà thấy một con lươn nào lượn lờ ban đêm, khiến sốt ruột gãi đầu gãi tai, y như con khỉ mà may cho.

Mãi mới gặp một con, còn kịp bắt thì vụng về cho chạy mất.

“Nhanh nhanh nhanh, Minh Minh, đưa xô đây!” Cậu bé phấn khích hét lên.

Có một con vốn sắp cho xô nước nhỏ của Chu Minh Minh, nhưng vì Ngưu Gia Đống quá kích động, con lươn đó vèo một cái, vẫy chiếc đuôi nhỏ linh hoạt của nhảy vũng bùn, giành tự do.

Ngưu Gia Đống phàn nàn: “Tại chậm quá đấy!!”

Chu Minh Minh còn tức hơn: “Bắt mà còn để nó chạy mất!”

Ngưu Gia Đống: “Là tại chậm quá!!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-96.html.]

Chu Minh Minh là một cô bé nóng tính, thấy mãi bắt con nào, liền giật lấy dụng cụ gây án tay Ngưu Gia Đống, ném cái xô cho , còn thì tự cầm đèn pin bắt.

Tề Việt và Khương Triệt ở xa hai họ, hai em chúng nó hòa thuận. Khương Triệt xách xô nước nhỏ, Tề Việt mắt tinh, bắt con nào dính con nấy, còn nhanh nhẹn hơn cả nữ y tá phía , chỉ một loáng nửa xô.

Khương Triệt xách xô lươn tay, vui tả xiết, “Tề Nhị, giỏi thật!!”

Tề Việt bắt một lúc thì thấy chán, đưa cái chậu cho , “Khương Nhị, em bắt .”

Khương Triệt hứng khởi nhận lấy dụng cụ gây án từ , đưa xô lươn cho Tề Việt. Tề Việt xách xô, uể oải theo Khương Triệt, còn biểu diễn mấy bắt lươn bằng tay cho xem.

Sức tay của quả thật lớn, hổ danh Tề Đại Lực, con lươn nhỏ nắm trong tay cũng sức phản kháng, dù trơn tuột đến , rơi xuống nước bùn cũng sẽ bạn Tề Đại Lực bắt .

Thậm chí còn biểu diễn một màn “bảy bắt bảy thả” phiên bản bắt lươn.

Vì màn biểu diễn của bạn Tề Đại Lực quá đặc sắc, nên mấy đứa trẻ phía đều vây xem náo nhiệt.

“Oa, con lươn to quá!!”

“Bắt nó , đừng chơi nữa.”

Khương Song Linh ở phía ôm trán.

Có thể để con lươn bắt một cách tôn nghiêm hơn ??

— Người yêu lươn xin mạnh mẽ lên án.

Chướng mắt quá.

Khương Song Linh: “…”

Cô chỉ thể tưởng tượng cảnh quần áo của bọn trẻ dính đầy bùn đất. Khương Song Linh lên kế hoạch trong lòng, ngày mai cô sẽ dẫn hai đứa trẻ sân giặt quần áo của .

Ai bẩn đó giặt.

“Nhà họ Tề, bắt .” Chị dâu nhà họ Chu thuận tay ném một con lươn xô.

Trong xô của chị hơn chục con, ban đêm lươn nhiều, đối với thạo nghề thì càng dễ bắt.

Từng con lươn đen nhốt trong xô, chen chúc luồn lách .

rành bắt lắm.” Khương Song Linh gượng mấy tiếng, bây giờ lúng túng nhất trong việc bắt lươn ở ngoài đồng chính là cô.

Cô sợ rắn, tương tự, cô cũng sợ những con lươn ban đêm trông giống rắn. Thứ dài dài trơn tuột , chỉ thôi cũng đủ thấy rùng rợn.

Nói cũng lạ, hồi nhỏ Khương Song Linh sợ lươn cũng sợ giun, nhưng lớn lên , thấy loại động vật mềm là thấy hoảng.

“Lại đây, dạy cô, học .” Chị dâu nhà họ Chu nhiệt tình vẫy tay với cô.

“Thứ á, chiên dầu mới ngon, cho thêm ít gừng tỏi ớt , thơm nức mũi, đảm bảo cô ăn còn ăn nữa…”

Khương Song Linh còn cách nào khác, đành bắt mấy con ném xô. Cô dám tùy tiện xô của , những con lươn luồn lách trong đó khiến cô thấy hoảng.

Họ bận rộn cả tiếng đồng hồ, thu hoạch gần như đầy ắp. Mấy đứa trẻ cũng còn kiên nhẫn bắt lươn nữa, đó ném xô nhỏ bên đường, bắt đầu chơi đèn pin. Chúng cúi đầu, chiếu luồng sáng vàng miệng, “oaoa” giả ma quỷ và quái vật ăn thịt .

 

 

Loading...