Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm - Chương 117: Khó Xử

Cập nhật lúc: 2025-12-22 08:08:58
Lượt xem: 113

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Thành Châu vẫn Tần Vân tổ chức sinh nhật cho .

Chiều hôm đó, như thường lệ bước phòng thí nghiệm, định tăng ca xem liệu, đột nhiên đèn trong phòng thí nghiệm vụt tắt.

"Chúc mừng sinh nhật , chúc mừng sinh nhật ..."

Đồng nghiệp vỗ tay hát bài chúc mừng sinh nhật bước , Tần Vân bưng một chiếc bánh kem thắp nến, vây quanh, tiến về phía .

"Đồng chí Lục, sinh nhật vui vẻ nhé!"

Tần Vân đưa chiếc bánh kem đến mặt Lục Thành Châu, "Hãy ước một điều ước !"

Nhìn thấy chiếc bánh kem, trong đầu Lục Thành Châu thoáng hiện khuôn mặt Tô Đào, lòng chùng xuống, chút chua xót ùa về. Đã là ngày thứ tư , cô vẫn đến tìm .

"Đồng chí Lục, hãy ước một điều ước !" Tần Vân thúc giục.

Lục Thành Châu lấy tinh thần, bình thản : "Cảm ơn."

Anh từng ăn mừng sinh nhật.

"Đồng chí Lục, hãy ước chứ. Đồng chí Tần đặt bánh từ mấy hôm , tạo bất ngờ cho đồng chí, còn báo với chúng đừng cho đồng chí đấy!"

"Này , còn gọi là đồng chí Tần nữa gì. Đồng chí Lục và đồng chí Tần đang hẹn hò còn gì!"

"Ồ! Vậy thì chúc mừng chúc mừng nhé! Đóa hoa độc nhất của Viện nghiên cứu chúng giờ chủ ! Đồng chí Lục, đồng chí Tần, bao giờ mời chúng uống rượu mừng ?"

"Còn hỏi , chắc chắn là sắp !"

Các đồng nghiệp reo hò trêu chọc.

Tần Vân e thẹn cúi mắt, "Đồng chí Lục ước thì thôi, cùng chia bánh ăn ."

"Ôi ôi, đăng ký kết hôn bênh chồng !" Có trêu đùa.

Tần Vân mặt càng đỏ hơn, cầm d.a.o lên cắt bánh cho .

"Chờ một chút." Nghe thấy những lời trêu đùa của , sắc mặt Lục Thành Châu trầm xuống, chút lạnh lùng và nghiêm túc, " và đồng chí Tần hẹn hò, chúng chỉ là quan hệ đồng nghiệp thuần túy."

Chuyện hẹn hò, bao giờ tùy tiện.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Cho dù trong lòng giận Tô Đào chủ động tìm , cũng sẽ dùng chuyện để kích động cô .

Lời thốt , bầu khí trong phòng thí nghiệm lập tức đóng băng.

Các đồng nghiệp đều sững sờ.

Tần Vân càng thấy khó xử đến mức , mất vài giây mới lấy giọng : "Đồng chí Lục, ... với Viện trưởng Trương là hẹn hò với ?"

Chuyện , Lục Thành Châu cảm thấy nhất nên mặt, mặc dù thể tổn thương thể diện đối phương, nhưng nếu hai giải thích riêng tư, những đồng nghiệp sẽ hiểu lầm, hiểu lầm như .

"Xin đồng chí Tần, từng lời nào như . Nếu chỗ nào khiến đồng chí hiểu lầm, xin đồng chí."

Mọi đều là điều, , các đồng nghiệp xung quanh lập tức gỡ rối cho Tần Vân: "Ái chà, thì là hiểu lầm, lẽ Viện trưởng Trương nhầm, , hôm nay đồng chí Lục sinh nhật, cùng vui vẻ nào."

" , nào nào cắt bánh , bánh kem thơm thật, ngửi thôi thấy chảy nước miếng ."

"Đồng chí Tần chọn chiếc bánh tồi, còn hoa quả nữa. Đồng chí Tần, đồng chí cắt cho chúng nhé."

Tần Vân vẫn cảm thấy hổ, mặt nóng như nổ tung, lòng tự trọng của cô khiến cô cách nào chấp nhận việc từ chối mặt .

"Mọi cứ cắt , đừng quan tâm đến ." Mắt đỏ lên, tay che miệng, cô chạy vụt khỏi phòng thí nghiệm.

Một đồng nghiệp nữ khác đuổi theo ngoài dỗ dành.

Cảnh tượng chút khó xử, đều Lục Thành Châu.

Bánh mua , Lục Thành Châu đành cắt bánh cho , chia xong, còn để hai miếng cho những ngoài.

Anh nghĩ lát nữa Tần Vân , sẽ đưa tiền bánh cho cô .

Ngay lúc , phát hiện còn một chiếc bánh nhỏ: "Ơ, chiếc bánh khá đặc biệt nhỉ, kiểu dáng , tên lửa ?"

Câu thu hút sự chú ý của .

Lục Thành Châu cũng về phía chiếc bánh nhỏ đặt ở góc bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-thai-bo-tron-thieu-gia-quan-doi-lanh-lung-do-mat-tim-kiem/chuong-117-kho-xu.html.]

Khi thấy vật trang trí hình tên lửa , trái tim đột nhiên thắt .

Khối bánh kem mang hình tên lửa , giống hệt món đồ giá sách của .

Ngoài nhà , chỉ Tô Đào từng thấy.

Người nhà sẽ bánh kem cho , nhưng Tô Đào…

Nghĩ đến đây, trái tim Lục Thành Châu đập loạn xạ, vớ ngay chiếc bánh và chạy ngoài.

Tần Vân chạy xa lắm, cô đang ở bồn hoa tòa nhà phòng thí nghiệm, lau nước mắt. Thấy Lục Thành Châu chạy xuống, cô tưởng đến để an ủi .

Cô mím môi, cúi mắt xuống đất, chờ lên tiếng .

Đồng nghiệp đang an ủi cô bên cạnh cũng khéo léo tránh .

Không ngờ Lục Thành Châu đến để hỏi: “Đồng chí Tần, chiếc bánh kem ?”

Trên khuôn mặt lạnh lùng, tự chủ vốn của lộ rõ sự sốt ruột che giấu.

Tần Vân dù thất vọng nhưng vẫn trả lời thật: “Tiệm bánh gửi tặng.”

Nói đến đây, cô đau lòng, giọng oán trách: “Thợ bánh ở tiệm chúng đang tìm hiểu, tặng riêng cho chúng , còn chúc chúng hạnh phúc, ngờ… Đồng chí Lục, thể cân nhắc một chút …”

Lục Thành Châu trực tiếp ngắt lời: “Thợ nào? Hôm nay mới gửi đến ?”

Tần Vân thấy tiếp lời, tủi đến mắt đỏ hoe, nghẹn ngào mấy tiếng mới trả lời: “Ừ, hôm nay gửi, một cô thợ nữ.”

Lục Thành Châu nhanh ch.óng rút ví, đếm mấy tờ tiền phiếu đưa cho Tần Vân: “Tiền bánh.”

Sau đó liền xách chiếc bánh kem nhỏ đó bước nhanh rời .

Đi đến cổng, cổng Viện Nghiên cứu Khoa học buổi tối khóa, đều đăng ký, Lục Thành Châu chỉ thể đến phòng trực tìm bác gác cổng mở cửa.

Bác gác cổng thấy chiếc bánh trong tay , lập tức nhận : “Ôi đồng chí Lục, thì hôm nay là sinh nhật , nhắc đến chiếc bánh , cô gái đến gửi bánh trưa nay còn thương tâm một trận đấy.”

“Bác thấy cô gái gửi bánh ? Cô ?”

“Thấy chứ, một cô gái trẻ khá xinh, như tiên nữ , gì với đồng chí Tần, đại khái là đồng chí Tần xách bánh , cô gái đó nguyên tại chỗ cổng viện nghiên cứu của chúng thương tâm rơi nước mắt. Thật đáng thương lắm, tưởng cô gặp chuyện gì, qua hỏi một câu, cô cũng , nước mắt ngân ngấn lắc đầu, trông tội nghiệp lắm.”

Bác gác cổng xong, Lục Thành Châu xác định đó là Tô Đào.

Lại liên tưởng đến chuyện tìm hiểu mà Tần Vân , lập tức hiểu sự tình.

Anh thể chờ thêm một khắc nào nữa, khỏi cổng viện nghiên cứu liền chạy về hướng khu tập thể nhà máy thực phẩm.

Cứ nghĩ đến cảnh cô xách bánh kem đến tìm , tin đang tìm hiểu với khác, còn cổng một trận, trái tim đau nhói chịu nổi.

Phải lập tức tìm , giải thích rõ ràng với cô .

Khó khăn lắm cô mới chủ động một ,

C.h.ế.t tiệt!

Đáng lẽ nên lời Lâm Dương, cái trò hờn lạnh, ghẻ lạnh đó. Anh thích cô , chủ động là , chỉ cần cô ở bên cạnh , cô là vợ .

Lục Thành Châu mặt âm trầm, trong lòng nguyền rủa Lâm Dương thậm tệ.

Kết quả, khi đến khu nhà tập thể, đến cửa nhà Tô Đào, nôn nóng gõ cửa thình thình, n.g.ự.c phập phồng, yết hầu lăn tròn, trái tim thắt c.h.ặ.t với .

ai trả lời.

Ngay lúc , nhà bên cạnh bước dời bếp lò, thấy cửa nhà Tô Đào, dò xét mấy giây, thấy mặc quân phục, liền mở miệng: “Anh tìm Tiểu Tô , đừng đợi nữa, cô hơn một tiếng , mang theo một túi hành lý lớn, Tiểu Tinh Tinh nhà cô cũng theo, đón tàu hỏa…”

Đã ?

Trái tim thắt c.h.ặ.t của Lục Thành Châu bỗng chốc chìm xuống, cả khuôn mặt lập tức mất hết màu m.á.u, kìm lùi về phía một bước.

!

Lại !

Anh siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gân xanh mu bàn tay nổi lên, liền lao về phía ga tàu hỏa.

 

Loading...