Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm - Chương 119
Cập nhật lúc: 2025-12-22 08:09:00
Lượt xem: 188
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên cạnh còn một đồng chí nam, ánh mắt đàn ông đó hề che giấu cảm tình với cô, tầm từng rời khỏi cô, cô , cũng theo, cô cau mày, liền bắt đầu trêu đùa, còn lấy đồ ăn vặt định nhét cho cô.
Lục Thành Châu ghen l.ồ.ng lên, qua ô kính cửa toa tàu, ánh mắt âm trầm chằm chằm đàn ông cạnh Tô Đào.
Hắn ở cửa một lúc lâu, Tô Đào phát hiện.
Cho đến khi Tô Đào dậy vệ sinh, kéo cửa toa tàu, cổ tay liền ai đó nắm c.h.ặ.t.
Cô ngẩng đầu lên, chính diện đôi mắt sâu thẳm của Lục Thành Châu, sắc mặt âm trầm, quai hàm căng cứng, tay còn xách một chiếc bánh kem nhỏ.
Nhìn thấy bánh kem, trong lòng Tô Đào bỗng dưng chua xót, mặt nhỏ lạnh lùng, giọng điệu cũng hờ hững:
"Anh gì ở đây?"
Không nên ở bên yêu đón sinh nhật ?
Tìm cô gì.
Cô giãy giụa rút tay khỏi tay .
Lục Thành Châu tim thắt , ngón tay dùng lực, kéo cô về phía toa tàu đang ở.
Hai hành khách duy nhất trong toa đổi sang toa khác đó .
Vào trong toa, Lục Thành Châu đá cửa một cái rầm, tay thuận khóa cửa .
"Anh gì? Buông tay !"
Lục Thành Châu lúc mới buông tay Tô Đào .
chắn cửa, cô cũng .
"Cút ." Tô Đào mặt nhỏ lạnh lùng cao quý, đáy mắt đầy sương giá.
Lục Thành Châu sự lạnh nhạt xa cách trong mắt cô đ.â.m cho tim đau nhói, l.ồ.ng n.g.ự.c gập ghềnh, giọng thấp khàn khàn: "Lần em định chạy ?"
"Liên quan gì đến ?"
Tô Đào môi đỏ chế nhạo nhếch lên, thấy vẫn im chắn đường, cũng nổi cáu lên, "Được, cho em ngoài , em nhảy cửa sổ!"
Cô mở cửa sổ toa tàu đang đóng c.h.ặ.t, vẻ nhảy.
Lục Thành Châu đồng t.ử đột nhiên co rút , đưa tay kéo cô về, nhịn nữa ôm c.h.ặ.t cô lòng, bộ n.g.ự.c cứng rắn rộng lớn áp sát hình mềm mại của cô.
"Lục Thành Châu đồ khốn! Buông em !"
Đã yêu còn đến ôm cô, cô thấy bẩn!
Cô giãy giụa quá mạnh, Lục Thành Châu sợ đau cô, nới lỏng lực, bàn tay lớn trượt đến vai cô nắm lấy, đó cúi mắt, ánh mắt trầm trầm khóa c.h.ặ.t khuôn mặt nhỏ đỏ ửng vì tức giận của cô, giọng khàn khàn nài nỉ:
"Đừng ngoan bảo, yêu ai mới, đó là hiểu lầm, là lãnh đạo cơ quan mai mối, đồng ý, giải thích rõ với cô , cũng cô sẽ mua bánh kem cho , tiền bánh chuyển cho cô , với cô quan hệ gì."
"Từ đầu đến cuối trong lòng chỉ một em, ba năm , mỗi ngày em đều nhớ em đến phát điên, về nhà với ?"
"Ừ? Về nhà với , đừng hành hạ nữa ngoan bảo..."
Giọng mang theo sự khó khăn từng , đôi mắt vốn lạnh lùng lúc tràn ngập bối rối và thấp hèn, đến cuối, một đàn ông lớn, mắt cũng đỏ lên.
Nghe những lời của , Tô Đào vốn dĩ ấm ức và tức giận đọng trong lòng dần dần tan biến, lòng mềm nhũn .
trở về thực tế, giữa hai vẫn còn vài vấn đề.
"Con gái em..."
"Con gái của em, chính là con gái của , thể bố nó."
" bố bên đó thì ?" Làm giải thích?
Dù Tô Đào cảm thấy bà đơn thấp kém hơn , nhưng ở thời đại , ở góc độ của Lục Thành Châu, nếu chọn ở bên cô, sẽ chịu đựng quá nhiều.
Lục Thành Châu kiên định: "Hôn sự của thể chủ, họ quản , khi kết hôn sẽ xin điều đến Hải Thị, em cần theo về Kinh Bắc."
Cũng cần chịu đựng những lời đàm tiếu.
Tô Đào thật sự ngờ thể như , nghĩ tất cả thứ.
Khóe môi cô đột nhiên cong lên một nụ nhạt, đuôi mắt nhíu, mang theo chút nhạo báng màng: "Anh ở bên em đến thế ? Như con ch.ó đuổi theo em buông, rẻ rúng ?"
Giọng buông xuống, sắc mặt Lục Thành Châu biến sắc, hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng, quai hàm căng trắng, yết hầu khó khăn lăn tròn, thấp hèn nhẫn nhịn.
" em thích ch.ó nhất ."
Giây , Tô Đào nhón chân, đôi mắt long lanh đầy , còn chút nhạo báng nào, rõ ràng nãy là cố tình trêu chọc , hai tay cô ôm mặt , hôn yết hầu, hôn cằm, đó là môi .
Rồi ngọt ngào, giọng điệu ngọt ngào tỏ tình với : "Thích lắm Lục Thành Châu."
Tâm trạng Lục Thành Châu như tàu lượn siêu tốc, giây thấp hèn như ch.ó, giây ngọt như ăn mật.
Ba năm chờ đợi và dày vò, đều câu xóa sạch.
Hắn cũng thích cô, thích đến c.h.ế.t !
Hắn ôm cô xoay , đè cô góc khuất tầm ở cửa toa tàu, khuôn mặt kiều mị của cô, đôi mắt hạnh nhân long lanh, đôi môi đỏ như cánh hoa, từng chỗ đều sinh đúng chỗ trong lòng , một cái khiến động tình, nhịn căng cứng, xung động kích động, cúi đầu hôn cô thật mạnh, vẽ vời lật tung, cũng đủ, hận thể nuốt cô bụng, tay đặt ở chỗ eo lõm xuống xoa mạnh, trượt đến lưng, đặt chỗ mà đàn ông nào hôn cũng thích đặt...
"Ừm... ừ..."
Tô Đào cả sắp mềm nhũn thành vũng nước, chân vững, cứ tuột xuống.
Lục Thành Châu nhấc cả cô lên, bế trong lòng, cô ôm đầu , cổ ngẩng cao, ánh mắt mê ly, răng c.ắ.n môi đỏ...
"Đồng chí, kiểm tra vé."
Đột nhiên, bên ngoài cửa truyền đến tiếng nhân viên tàu gõ cửa nhắc nhở.
Lục Thành Châu lúc mới buông Tô Đào , đỡ cô đến bên giường xuống, mở cửa .
"Đồng chí, kiểm tra vé một chút."
Nhân viên tàu đeo băng tay đỏ bước , mắt quanh trong toa, chằm chằm hai .
Lục Thành Châu khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, căng mặt lấy vé .
Tô Đào cũng lấy vé .
Nhân viên tàu đối ánh đèn kỹ một cái, trả vé cho hai .
Tô Đào nhớ lúc nãy ngoài vệ sinh, hình như quên với Hà Mỹ Quyên.
"Lục Thành Châu, em về toa của em với Mỹ Quyên một tiếng." Đợi nhân viên tàu rời , Tô Đào dậy .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
"Anh cùng em." Lục Thành Châu theo Tô Đào.
Đợi Tô Đào đến toa của gặp Hà Mỹ Quyên, hai đồng chí nam cũng cô với ánh mắt khác thường, Tô Đào nếu lúc soi gương sẽ phát hiện, khuôn mặt cô đỏ ửng mọng nước, môi đỏ sưng, những nụ hồng cổ lấp ló, nam nữ từng yêu đều hiểu đây là chuyện gì.
Tô Đào vẫn kịp phản ứng chuyện gì xảy , Lục Thành Châu bước đằng cô, thần tình lạnh lùng quét một cái đồng chí nam cạnh Tô Đào đ.á.n.h bài, với Tô Đào, "Hành lý của em ."
Tô Đào chỉ gầm giường.
Lục Thành Châu lấy hành lý , xách tay, "Anh đợi em ở ngoài."
Tô Đào ừ một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-thai-bo-tron-thieu-gia-quan-doi-lanh-lung-do-mat-tim-kiem/chuong-119.html.]
Hà Mỹ Quyên thấy Lục Thành Châu đến, cái gì cũng hiểu , cần Tô Đào , cô vẫy tay: "Em ở với đồng chí Lục nhà em , đừng lo cho chị, lát chị đổi toa với bố là ."
Tô Đào: "Đổi bây giờ , em đưa chị qua."
"Cũng ." Hà Mỹ Quyên sắp xếp hành lý, cùng Tô Đào ngoài, Tô Đào đưa Hà Mỹ Quyên đến toa Hà mẫu, mới cùng Lục Thành Châu về.
Trong toa.
Chỉ Tô Đào và Lục Thành Châu hai .
Cũng may là tàu đêm, là toa giường mềm cao cấp, ít, mới để Lục Thành Châu đổi cả một toa trống.
Tô Đào chiếc bánh kem bàn nhỏ, tò mò hỏi: "Anh đem cái qua gì? Anh là em ?"
Lục Thành Châu gật đầu, liếc đồng hồ, ám chỉ: "Sinh nhật của vẫn qua."
Tô Đào khóe môi nhếch lên, tháo bánh kem , hai tay nâng đến mặt Lục Thành Châu, hai lúm đồng tiền bên má lấp ló, ngọt ngào: "Trên tàu thắp nến , tạm ước một điều đồng chí Lục Thành Châu."
Trước đó Tần Vân bảo ước, Lục Thành Châu chịu, lúc chắp tay, hợp tác nhắm mắt ước một điều.
Hắn mở mắt, ngẩng đầu mặt, Tô Đào giọng dịu dàng , "Sinh nhật vui vẻ!"
Thật điều ước của thành hiện thực , ngay mặt, đang bưng bánh kem tươi .
Buổi chiều khi tìm Lục Thành Châu, Tô Đào ăn uống gì mấy, chỉ lo buồn bã khổ sở, cũng chẳng hứng thú gì. Bây giờ hai rõ, lành như xưa, Tô Đào bắt đầu cảm thấy đói.
Cô chiếc bánh kem sinh nhật đang cầm trong tay, l.i.ế.m l.i.ế.m môi, dáng vẻ như một con mèo con thèm ăn . Ánh mắt Lục Thành Châu đầy cưng chiều: "Muốn ăn?"
Tô Đào gật đầu.
Lục Thành Châu vội vàng, chỉ xách theo một chiếc bánh, chẳng mang theo thứ gì khác. Tô Đào cũng , chỉ nhớ mang theo mấy thứ đồ trang điểm của . Trước mắt, hai dĩa cũng chẳng thìa, ăn chỉ thể cúi đầu c.ắ.n trực tiếp.
bên ngoài bánh là một lớp kem dày đặc, thực sự thể nào đưa miệng .
Hơn nữa, ôm một chiếc bánh kem mà c.ắ.n, thế nào cũng chút chật vật, thanh lịch tí nào. Tô Đào nỡ đưa miệng , "Em rửa tay mới ăn."
"Anh cùng em." Lục Thành Châu dậy, bước rời.
Tô Đào đặt bánh xuống, còn dùng hộp đựng che kín , mới theo Lục Thành Châu khỏi toa tàu.
Điều kiện tàu hỏa đơn sơ, bồn rửa tay chỉ một vòi nước, chỉ xối nước qua tay cũng sạch sẽ. Tô Đào nũng: "Em dùng xà phòng thơm rửa."
Rửa sạch sẽ cô mới yên tâm dùng tay cầm bánh ăn.
Nói xong, cô chớp chớp mắt Lục Thành Châu, ý tứ rõ ràng, kiếm xà phòng thơm.
Trời mới bây giờ rửa tay lắm chỉ xoa chút xà bông, đồ tinh tế quý giá như xà phòng thơm, ai nỡ dùng để rửa tay chứ, chỉ khi thi thoảng tắm rửa mới dám bôi một chút.
Hơn nữa bây giờ đang ở tàu hỏa.
tiểu tổ tông dùng, Lục Thành Châu bỏ hai chữ "Đợi đây", tìm kiếm.
Người khả năng cao nhất thứ là nhân viên soát vé.
Nhân viên soát vé ngày ngày tàu chạy đường dài, phòng nghỉ riêng, sinh hoạt đều ở trong phòng đó, tự nhiên trong đó sẵn đồ dùng vệ sinh cá nhân.
Nói đùa, thật sự một nữ nhân viên soát vé mang theo xà phòng thơm.
Chỉ là dùng qua .
Người cũng hai lời, sẵn lòng cho mượn. Lục Thành Châu nghĩ đến việc cục xà phòng chừng từng bôi lên chỗ nào đó, bệnh sạch sẽ của phát tác, đơn giản hỏi xem còn cái mới tinh nào .
"Có thì , chỉ là một tệ cộng thêm hai tờ phiếu hàng tiêu dùng. Đây là xà phòng thơm nhãn hiệu Ngọc Lan mua từ Hải Thị, vốn định mang cho họ hàng. Nếu mua từ , trả thêm tiền."
Giá gốc là sáu hào cộng một tờ phiếu hàng tiêu dùng.
Lục Thành Châu chút do dự: "Được."
Anh nhanh nhẹn rút ví tiền , còn đếm thêm vài đồng, thuận tiện mua luôn cả hộp xà phòng thơm mới, khăn mặt, bàn chải đ.á.n.h răng mà nhân viên soát vé mang theo.
Mỗi thứ giá đều tăng gấp đôi.
Nhân viên soát vé đến nỗi miệng đều nhếch , lâu từng gặp hành khách kiểu , trả giá cao mua đồ tiêu dùng, cho mượn miễn phí còn thích dùng.
Thật là tiền nhiều đốt hết.
, một đồng chí nam dù yêu sạch đến mấy cũng đến nỗi gấp gáp mua xà phòng thơm như , chắc chắn là mua cho đối tượng hoặc vợ .
Nhân viên soát vé định ngoài tuần tra toa tàu, liền theo Lục Thành Châu, đó thấy tiên một toa tàu để đồ, lúc ngoài tay cầm một hộp xà phòng thơm và một chiếc khăn mặt sạch, về hướng bồn rửa tay.
Ở chỗ bồn rửa tay, một cô gái yểu điệu thục nữ, đang đợi . Thấy tới, tiên đôi môi đỏ nhếch lên, mỉm , ánh mắt quét qua hộp xà phòng thơm đang cầm tay, mắt bỗng sáng lên, nụ bên khóe môi bỗng mở rộng, lộ một hàng răng trắng như ngọc đều tăm tắp, môi đỏ răng trắng, mắt mày kiều diễm, như một nụ hoa mới nhú, mềm mại tươi non, đến nỗi tả xiết!
Đồng chí nữ như một đóa hoa kiều cứ giơ tay , liền nắm lấy tay đặt vòi nước, tiên xối nước ướt, bôi xà phòng thơm cho , những ngón tay thon thả như ngọc trượt lên xuống giữa những ngón tay xương xương phân minh của , bàn tay lớn bao bọc lấy bàn tay nhỏ mềm mại xương dùng bọt xà phòng xoa xoa .
Anh cúi đầu chà rửa nghiêm túc, ánh mắt của đồng chí nữ rơi gương mặt góc cạnh phân minh của , khóe môi mang theo ý . Chà rửa một lúc, dường như cảm nhận ánh mắt cô, nghiêng đầu, ánh mắt hai chạm . Nhân viên soát vé thấy biểu cảm của đồng chí nữ là thế nào, nhưng trong khoảnh khắc Lục Thành Châu nghiêng đầu, đôi mắt về phía cô gái tràn đầy cưng chiều, bất đắc dĩ một tiếng, vẻ mặt cưng chiều dung túng hết mức.
Nhân viên soát vé thấy mà tim cũng đập thình thịch.
Lúc nãy mua xà phòng thơm còn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, , trông khá cách.
Không ngờ, đầu liền thấy một cảnh tượng tương phản như .
Hóa loại đàn ông mặt phụ nữ yêu, liền đổi diện mạo khác.
Nhân viên soát vé trong lòng cảm thán, tầm mắt vẫn chú ý về phía hai bên . Rửa tay xong, dùng khăn mặt lau tay cho cô, cúi hứng nước rửa mặt, giọt nước từ xương lông mày lập thể lăn xuống, trượt qua sống mũi cao thẳng, cằm sắc sảo, yết hầu lăn tăn, trông quá gợi cảm lãnh tuấn. Đồng chí nữ giơ khăn mặt lên lau mặt cho , lau một cái ánh mắt hai còn đối diện một cái, như mang theo điện , nhân viên soát vé cách vài mét cũng thể cảm nhận cảm giác tê tê như điện chạy qua giữa hai .
Nhân viên soát vé ôm lấy trái tim nhỏ, bỏ .
Xem thêm nữa, cô cũng đối tượng .
Ngọt quá mất!
Tô Đào căn bản trong lúc hai rửa tay rửa mặt, còn khác đẩy thuyền .
Ngửi thấy mùi thơm phức đôi tay rửa, cô mày giãn mặt tươi, tâm tình cực kỳ , hai bước còn đưa ngón tay đến mũi Lục Thành Châu, "Anh ngửi thử , thơm ?"
Hành lang toa giường buổi tối, hầu như , ngoài còn thể thấy tiếng ngáy lên xuống. Lục Thành Châu đôi bàn tay nhỏ thon thả mềm mại vô cốt đưa đến mặt, ánh mắt tối sầm , giơ tay nắm c.h.ặ.t lấy, đặt bên môi hôn một cái.
Hôn đầu ngón tay hôn lòng bàn tay.
Hôn đến nỗi lòng bàn tay Tô Đào run run, một luồng cảm giác ngứa ngứa tê tê từ lòng bàn tay truyền đến đầu tim.
Rồi tay liền nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, kéo một mạch toa tàu.
Vào trong , Lục Thành Châu khóa trái cửa toa , còn dán một tờ báo lên chỗ kính nhỏ cửa, như bên ngoài dù qua cũng thấy tình hình bên trong. giờ cũng chẳng ai qua mấy, đều ngủ cả .
Trong toa tàu chỉ hai , Tô Đào liền trở nên táo bạo, cô xuống giường , dùng ngón tay xúc một ít kem bánh, bỏ miệng tùy ý mút hai cái, ánh mắt liếc Lục Thành Châu đang cởi khuy áo quân phục bên cạnh.
Anh cởi chiếc áo quân phục bên ngoài , chỉ còn chiếc áo sơ mi bên trong, cổ áo hé, giơ tay kéo kéo cổ áo, tùy ý xắn tay áo lên, bộ giống lúc bình thường lạnh lùng nghiêm túc, ngược toát vài phần vẻ bất cần.
Sự tương phản sức căng đó, khiến Tô Đào nuốt nước bọt, môi khẽ chụm một cái, nổi lên chút ý đồ .
"Ngồi xuống nhanh , cùng ăn bánh nào."
Khi Lục Thành Châu xuống bên cạnh cô, cô giơ tay xúc một ít kem bánh, nhân lúc kịp phản ứng, lập tức bôi kem lên môi , như một con mèo đắc ý.
Lục Thành Châu khựng một chút, khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú vì thêm một vệt kem môi mà lộ chút khí chất thiếu niên cùng vẻ ngây ngô đáng yêu.
Tô Đào càng vui hơn, khi định phát động phản công, đôi môi bỗng áp sát , hôn lên khóe môi , đầu lưỡi hồng nhuận nhẹ nhàng l.i.ế.m một cái, l.i.ế.m sạch kem khóe môi .