Anh dùng tư thế bế trẻ con, hồi tưởng động tác của thím Hoàng, còn xốc xốc nhẹ mấy cái.
Minh Đại xốc một cái, linh hồn đang bay mất mới trở .
Không quản ngại ngùng, cô vùi đầu cổ Chu Tư Niên nấc lên.
Tiếng càng lúc càng lớn, những giọt lệ lăn trong cổ Chu Tư Niên cũng càng lúc càng nóng.
Chu Tư Niên lúng túng bế cô, trong lòng càng lúc càng hoảng loạn, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong lòng , kéo dài đến tận tứ chi xương cốt.
Tại tim càng lúc càng đau thế ?
Đau đến mức vô thức ôm Minh Đại càng lúc càng c.h.ặ.t.
Minh Đại một lát, trút bỏ cảm xúc xong thì thấy hối hận.
Thứ nhất là tư thế hiện tại quá đỗi ngượng ngùng, cô giống như một đứa trẻ cánh tay của Chu Tư Niên;
Thứ hai là cô đầy nước mắt nước mũi lên cổ Chu Tư Niên, cả vẫn còn đang nấc cụt;
Mất mặt quá mất!!
Cô nỗ lực thu hồi cảm xúc, trừng mắt Chu Tư Niên đang ôm cô càng ngày càng c.h.ặ.t: "Anh siết c.h.ế.t em ?!"
Chu Tư Niên đang căng thẳng, lập tức buông tay, Minh Đại rơi tự do.
"A!"
"Á!"
"A" là Minh Đại dọa nữa, "Á" là Chu Tư Niên phản ứng , vội vàng vớt về.
Minh Đại dọa đến mức cả một bong bóng mũi, "pốp" một cái vỡ tan.
Chu Tư Niên vẻ mặt lo lắng cô, từ từ đặt xuống.
Minh Đại đờ mặt lấy giấy từ gian lau mũi.
Nếu lúc tâm trạng Chu Tư Niên định, sợ để một mặt băng sẽ xảy chuyện, thì cô chui gian trốn cả đời .
Mẹ nó mất mặt quá! Hu hu!
Đợi cơn nấc cụt qua , Minh Đại nheo đôi mắt đỏ, chỉ bầy sói đất: "Đây chính là lũ 'chó' bảo đ.á.n.h thắng ?! Đây mà là ch.ó ?"
Chu Tư Niên dời tầm mắt , dám cô, lý nhí : "Là ch.ó mà!"
Minh Đại Chu Tư Niên cứng đầu, lạnh : "Vậy bảo nó sủa một tiếng em xem!"
Mắt Chu Tư Niên sáng lên, bước tới chỗ con sói đầu đàn, trừng mắt đe dọa nó: "Mau, sủa một tiếng!"
Con sói đầu đàn híp mắt, tai cụp xuống, nịnh nọt, cọ cọ quần , đó mới kêu lên một tiếng.
"Gâu... Gâu gâu gâu!"
Minh Đại sững sờ, Chu Tư Niên đắc ý vô cùng!
Anh huấn luyện đường mà!
"Minh Đại, em xem, là ch.ó!"
Minh Đại tức đến mức gì: "Nhà nuôi ch.ó mà đuôi kẹp c.h.ặ.t thế ? Chó trong thôn đuôi con nào cũng vểnh lên cơ mà!"
Chu Tư Niên lập tức trừng mắt con sói đầu đàn đất một cái, nó uất ức rên rỉ một tiếng, cái đuôi run rẩy vểnh lên.
Minh Đại: ......
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien/chuong-159.html.]
Mệt lòng quá!
Cô mặt băng trừng mắt Chu Tư Niên lời nào, khăn quàng cổ gió thổi bay loạn xạ.
Chu Tư Niên lừa dối nữa, cúi đầu nhận : "Minh Đại, sai , đây là sói, ch.ó, sợ em cho dùng sói kéo xe nên mới lừa em."
Anh cuống quýt giải thích: "Anh chúng nó ngoan mà c.ắ.n em, đường dạy mà, c.ắ.n Minh Đại! Là chúng nó lời!"
Sói: Anh cũng ai là Minh Đại !!
Nói xong , hung tợn bầy sói, rút lưỡi d.a.o quân dụng : "Minh Đại, g.i.ế.c hết chúng nó báo thù cho em!!"
Bầy sói thấy động tác của thì lập tức sợ hãi rạp xuống đất, thậm chí dám chạy, chỉ kinh hãi kêu ngừng, khác hẳn với vẻ hung hãn đòi tấn công Minh Đại lúc nãy!
Minh Đại vội vàng ngăn , thu hồi d.a.o quân dụng của .
"Thôi ! Đừng quậy nữa!"
Chu Tư Niên trừng mắt bầy sói một cái, , ngoan ngoãn Minh Đại.
Minh Đại thở dài: "Anh chẳng là đ.á.n.h thắng ? Những con là...?"
Chu Tư Niên chớp chớp mắt, nghiêm túc mở lời: "Thật sự là đ.á.n.h thắng mà, chúng nó đ.á.n.h với một bầy sói khác, vốn dĩ chỉ ngang qua thôi, định tay , nhưng chúng nó c.ắ.n ! Thế là tẩn cho chúng nó một trận, đ.á.n.h c.h.ế.t mấy con, đây là những con còn , là chiến lợi phẩm của ! Chúng nó lời, đ.á.n.h c.h.ế.t chúng nó!"
Minh Đại: Hóa là đ.á.n.h thắng kiểu !!
Cũng thôi!
Minh Đại hít sâu một : "Thả chúng !"
Chu Tư Niên chút do dự: "Vậy lát nữa chúng ch.ó kéo xe về nhà ."
Minh Đại mỉm với : "Lát nữa, chúng sẽ ."
Chu Tư Niên dám chọc giận cô, tháo bộ dây cương khỏi bầy sói, vung nắm đ.ấ.m với chúng: "Cút !"
Con sói đầu đàn dẫn bầy sói hạ thấp lùi , mãi cho đến khi lùi đến cách an , chúng mới vắt chân lên cổ chạy biến trong núi.
Minh Đại theo mới hiểu tại lúc nãy xe ch.ó kéo chạy nhanh hơn xe ch.ó trong thôn !
Chu Tư Niên bầy sói mất hút trong núi, cam lòng bĩu môi, còn chơi đủ mà.
Quay thì hì hì Minh Đại: "Minh Đại! Bắt cá thôi!"
Minh Đại: Tim đúng là lớn thật!
đến , cô còn chịu ấm ức lớn như , cá nhất định bắt!
Mục tiêu hôm nay là bắt sạch cá ở sông Ngọc Đái!!!
Bắt sạch là thể, nhưng Minh Đại định bắt đủ các loại.
Chu Tư Niên hì hục tiếp tục đục lỗ câu, Minh Đại thì lấy mồi nhử bí chế của .
Trong gian thể tìm thấy giun đất, Minh Đại bảo Chu Tư Niên đào một hũ, đập nát cho thêm thần khí dụ cá: Dầu mè!
Khuấy đều ném xuống ổ, chắc chắn thể thu hút cá trong vòng mấy cây xung quanh!
Lúc nước lạnh, thần khí thì cá thực sự chắc chịu tới!
Miệng lỗ dọn sạch, Minh Đại đưa hũ cho Chu Tư Niên, còn cô thì bật khả năng tầm bảo của gian lên, định vị đàn cá, sẵn sàng bắt cá bất cứ lúc nào.
Chu Tư Niên chê bẩn nữa, cầm thìa gỗ múc bùn giun đất đổ lỗ câu.
Theo mồi nhử từ từ chìm xuống mặt băng, một mùi thơm kỳ lạ lan tỏa nước, khiến đàn cá xung quanh xôn xao thôi, đua bơi về phía lỗ câu.