Sau đó một thời gian, công xã Hồng Kỳ bước thời kỳ yên bình hiếm .
Mã Anh Long đưa đám em thương trở về huyện , gia đình Chủ nhiệm Vương vẫn còn co cụm trong bệnh viện công xã, dám về nhà.
Phó chủ nhiệm thật thà Phùng Kim Bảo thành thật tiếp nhận công việc, cái gì cần xét thì xét, cái gì cần duyệt thì duyệt, mấy đại đội bên cũng cảm thấy ngày tháng dễ thở hơn nhiều.
Không ít bắt đầu lén lút cúng bái "Tân nương dã lợn" ở nhà, hy vọng cô thường xuyên đến thăm gia đình Chủ nhiệm Vương, cố gắng để cả nhà họ cứ ở lì trong bệnh viện đừng ngoài.
Đợt gieo hạt mùa xuân đầu tiên kết thúc, Minh Đại cũng đến lúc lên bệnh viện huyện để dự thi.
Đến thời gian thi thống nhất, Minh Đại tìm Liễu Đại Trụ xin giấy giới thiệu .
Liễu Đại Trụ vì chuyện của gia đình Chủ nhiệm Vương mà dạo tâm trạng , híp mắt hỏi: "Lần cũng dẫn theo thanh niên tri thức Chu ? Cứ dẫn , Chủ nhiệm Vương ở đây, công xã ai quản , đưa ngoài hóng gió chút cũng , đáng thương thật, đến đây lâu mà mới ngoài với chúng một , cũng nên để thanh niên tri thức Chu ngoài mở mang tầm mắt."
Minh Đại ngạc nhiên sự đổi thái độ của Liễu Đại Trụ đối với Chu Tư Niên, rõ ràng đây ông còn sợ , giờ chủ động đề nghị để ngoài.
"Thôi ạ, nhân lúc lên núi xem lợn rừng, lợn rừng năm nay thể sẽ tràn lan ?"
Liễu Đại Trụ ngạc nhiên cô: "Cái đấy, thanh niên tri thức Chu một ? Có cần làng cử thêm hai cùng ?"
Minh Đại lắc đầu: "Không cần ạ, theo vui, cứ để tự . Cháu thi xong về thì chắc cũng sắp từ trong núi ."
Liễu Đại Trụ hớn hở gật đầu, nữa cảm thán sự sáng suốt của khi đón hai cục cưng về Liễu Gia Loan.
"Được, giấy giới thiệu đây, là thi cả ngày, để Tam gia đưa cháu sớm, đợi cháu thi xong cùng về."
Minh Đại lắc đầu: "Không cần ạ, chẳng chúng cháu xe đạp ? Cháu đạp xe ."
Liễu Đại Trụ mới sực nhớ : " đúng, cháu xe đạp, cũng tiện. Được , cháu tự sắp xếp , thi cũng tính là , tính đủ điểm công cho cháu, thanh niên tri thức Chu cũng ."
Minh Đại tươi đồng ý, cầm giấy giới thiệu rời .
Sáng sớm hôm , Minh Đại và Chu Tư Niên xuất hiện ở đầu làng, một đạp xe lên đường lớn, một đeo gùi lên núi.
Chỉ là, tư thế đạp xe của thanh niên tri thức Minh lạ, khá gượng gạo.
Minh Đại cũng thấy gượng gạo!
Xe là do Chu Tư Niên lắp ráp, chiều cao của yên xe đương nhiên là theo chiều cao của , lúc Minh Đại lên với tới bàn đạp!
Không còn cách nào khác, cô chỉ thể xỏ chân xuống thanh ngang, một nửa để đạp xe kiểu "thọc háng"!
Xe cứ lảo đảo, đạp vất vả, cô mệt đứt .
May mắn là chẳng bao lâu , Chu Tư Niên từ một lối mòn khác đỉnh Dã Lợn xuống, hội quân với Minh Đại đường lớn và tiếp quản chiếc xe đạp.
Minh Đại thầm thề, nhất định bảo Chu Tư Niên chế cái yên xe thể nâng hạ , nếu , đạp xe một là lấy nửa cái mạng của cô mất!
Nhờ đôi chân dài của Chu Tư Niên hỗ trợ, đến trưa họ tới gần huyện lỵ.
Sau khi thu Chu Tư Niên gian, Minh Đại dắt xe huyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien/chuong-225.html.]
Đầu tiên cô đến nhà khách thuê phòng, gửi xe đạp xong xuôi, cải trang thành bộ dạng bà lão thần kỳ đến chợ đen tìm Ngũ gia.
Rau củ quả trong gian thu hoạch một đợt lớn, khi rau mùa xuân rộ lên, Minh Đại dự định giải quyết hết đống .
Sau khi nhận tiền, Minh Đại bàn một vụ ăn với Ngũ gia, đặt gà, vịt, ngan và lợn con.
Nghe Minh Đại yêu cầu lượng, càng nhiều càng , Ngũ gia tự não bổ cảnh tổ chức bí ẩn Minh Đại sắp mở trang trại chăn nuôi .
Họ mở trang trại, hưởng lợi chắc chắn là ông !
Không thèm hỏi thêm câu nào, ông đồng ý ngay.
Đến tối, tại rừng thông phía ga tàu hỏa, Minh Đại thấy thành công mấy l.ồ.ng gà con, vịt con và ngan con, tiếng kêu chiêm chiếp, cạp cạp vang rộn.
Bên cạnh là những bao tải đựng lũ lợn con trắng trẻo đang kêu ụt ịt.
Minh Đại kiểm tra qua, thấy chúng đều khỏe mạnh nên sòng phẳng trả tiền.
Đợi khuất, cô đưa "nguyên liệu mới" gian, Chu Tư Niên đợi sẵn từ lâu!
Gà con, vịt con và ngan con thả riêng các chuồng quây bằng hàng rào đồng cỏ, Minh Đại còn tâm huyết dẫn một rãnh nước nhỏ cho ngan và vịt bơi lội.
Lợn con thì thả nuôi chung với đàn lợn rừng nhỏ.
Sau khi quản lý cảm xúc, lũ lợn rừng nhỏ bình tĩnh hơn nhiều, nhanh ch.óng chấp nhận lũ lợn trắng mới đến.
Minh Đại lưu ý thấy trong đám lợn trắng mới sáu con lợn đực, cô định tạm thời quản lý cảm xúc của chúng, để dành cho chúng lai giống với các "em gái" lợn rừng để phát triển gia tộc.
Sau khi xử lý xong xuôi, hai biệt thự, cánh đồng trĩu quả và đồng cỏ náo nhiệt, cảm thấy vô cùng thỏa mãn!
Xử lý xong việc trong gian, Minh Đại trở nhà khách, cùng Chu Tư Niên đợi màn đêm buông xuống. Lần họ lên huyện chỉ đơn giản là để thi.
Đêm đến, vẫn là khung giờ 2 giờ sáng quen thuộc, Chu Tư Niên đưa Minh Đại xuất phát nữa.
Chu Tư Niên từng dạo đêm quanh huyện nên thông thạo địa hình ở đây, cộng với tin tức Minh Đại dò hỏi ở chợ đen hôm nay, nhanh hai tìm đến một khu sân vườn lớn.
Sân rộng, kiểu nhà ba tiến, ở đây cũng hiếm thấy.
Hai leo tường , vòng quanh mấy căn phòng và tìm thấy gia đình họ Mã đang ngủ say như c.h.ế.t.
Vẫn như cũ, cô mở tính năng tìm báu vật của gian, quét một vòng theo địa phận nhà họ Mã.
Tiền, phiếu và đồ trang sức thì thấy ít, nhưng vàng thỏi và đồ cổ thì một mống nào.
Minh Đại thầm mắng thầm, Mã Anh Long quả nhiên thông minh hơn Vương Hữu Tài, giấu đồ ở nhà.
Đã đến thì thể bỏ qua đồ đạc nhà họ Mã, và đương nhiên là cả nhà họ Mã nữa.
Minh Đại hiệu cho Chu Tư Niên lẻn phòng, đ.á.n.h ngất Mã Anh Long và hai đứa con trai đưa giữa sân.
Còn lũ phụ nữ trong nhà, Minh Đại cho họ ngửi chút t.h.u.ố.c mê, đảm bảo động đất họ cũng tỉnh nổi.