Thập Niên 70: Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên. - Chương 326

Cập nhật lúc: 2026-01-23 17:03:22
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó, phụ nữ bao giờ xuất hiện nữa. Minh Đại "nhỏ" dần lớn lên và cũng quên mất rằng trong đời từng xuất hiện một ba nốt ruồi tay giống hệt .

 

Minh Đại quan sát phụ nữ giường một nữa, khóe miệng nhếch lên một nụ giễu cợt. Hóa luôn Minh Đại "nhỏ" Minh Trường Hà nhặt , và cũng luôn Minh Đại "nhỏ" ở ! Bà thậm chí còn từng thăm Minh Đại "nhỏ"! Không mang tâm trạng thế nào khi thăm nữa.

 

Chu Tư Niên cũng nhận sự tương đồng giữa Minh Đại và giường, chút khó hiểu. Minh Đại trao cho một ánh mắt trấn an.

 

Ban đầu, Minh Đại chỉ định qua xem cho thôi. giờ cô đổi ý !

 

hiệu cho Chu Tư Niên, Chu Tư Niên hiểu ý ngay! Anh nhẹ nhàng tới, mỗi tay bóp cổ một , nhanh cả hai chìm giấc ngủ sâu hơn. Minh Đại đồ đạc trong phòng, phát hiện rẻ rách vẫn hưởng thụ, chỉ riêng nước hoa nhập khẩu bày đầy một dãy, tủ quần áo thì chật ních. Minh Đại vung tay một cái, mang hết.

 

Khi lục đến hộp trang sức của bà , cô càng chấn động hơn, đủ loại đá quý, ngọc phỉ thúy thiếu thứ gì, lấp lánh đến ch.ói mắt. Minh Đại tuyên bố: Tất cả là của !

 

cái gì cũng thích, cuối cùng ngoại trừ chiếc giường hai vợ chồng đang ngủ , cơ bản đều Minh Đại "ghé thăm". Cuối cùng cô còn tìm két sắt nhỏ, kể khoản tiền gửi gần ba vạn tệ, còn một xấp lớn phiếu ngoại tệ! Đây chắc là bộ tiền tiết kiệm của nhà họ Tưởng , Minh Đại hài lòng thu .

 

Cuối cùng cô cảm thấy đến đây để chút quà gì cho bố rẻ rách thì dường như thiếu sót. Suy nghĩ một chút, cô để ít phân heo rừng chúa cho họ quà kỷ niệm. Đồng thời mặt đất còn dùng móng heo dẫm mấy dấu chân hoa mai. Cuối cùng cô chu đáo đóng hết cửa sổ trong phòng , đảm bảo một chút mùi hôi cũng thoát ngoài .

 

Nhìn sang cánh cửa phòng đối diện, đó là phòng của Tưởng Tư Tư. Minh Đại nhớ , Minh Đại "nhỏ" lúc bé cũng từng gặp cô . Khi đó Tưởng Tư Tư mặc một chiếc váy và đôi xăng đan , loại mà Minh Đại "nhỏ" mơ cũng dám nghĩ tới. Sau đó Minh Đại "nhỏ" gần "dì ", Tưởng Tư Tư còn ngang ngược đẩy cô, đó là của cô , bảo cô đừng gần. Điều chứng tỏ Tưởng Tư Tư cũng chuyện của Minh Đại "nhỏ". Dù họ quan hệ gì nhưng ngăn Minh Đại ghét cô .

 

Thế là Minh Đại bảo Chu Tư Niên cạy cửa, thực hiện quy trình tương tự với Tưởng Tư Tư. Điều khiến Minh Đại bất ngờ là Tưởng Tư Tư thế mà cũng một quỹ nhỏ gần năm nghìn tệ, cùng một đống trang sức đủ loại! Đêm nay uổng công mà! Minh Đại cảm thấy vui, tặng thêm cho cô khá nhiều phân heo.

 

Đóng cửa , khi cũng dọn sạch hai căn phòng còn , hai rón rén xuống lầu. Nghĩ bụng phòng bếp nhiều đồ, họ định qua phòng bếp . Đến nơi phát hiện thế mà cả tủ lạnh, mang ngay!

 

Ngay khi Minh Đại định tay thu đồ, Chu Tư Niên kéo cô nấp tủ lạnh, một tia sáng lạnh lẽo phản xạ qua. Minh Đại kinh hãi, lập tức đưa Chu Tư Niên gian. Sau khi trong, hai vẫn còn sợ hãi ngoài. Chu Tư Niên cau mày c.h.ặ.t chẽ, thể khiến phát hiện muộn như chắc chắn kẻ tầm thường.

 

Người tới chính là bà Lưu. Bà cầm một con d.a.o găm, lùng sục khắp trong ngoài bếp một lượt nhưng phát hiện gì. Tự lẩm bẩm một câu "lạ thật" ngáp dài một tiếng khỏi bếp.

 

Lúc Minh Đại mới nhận điểm bất thường mà cô cảm thấy ở bà Lưu. Là một bà lão ở độ tuổi , hành động của bà quá trơn tru, đặc biệt là lúc khi che giấu gì cả thì trông giống một bà lão, ngược giống như trẻ tuổi!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien/chuong-326.html.]

"Chu Tư Niên, thấy bà kỳ lạ ?"

 

Chu Tư Niên gật đầu: "Bà võ công, hơn nữa còn giỏi!"

 

Minh Đại trợn tròn mắt, một giúp việc võ công, còn giỏi?! Loại giúp việc nào cần như thế thì cần cũng hiểu chứ! Minh Đại cạn lời, nhà họ Tưởng ăn kiểu gì ?!

 

Hai ngoài mà chờ sẵn trong gian. Quả nhiên một lúc , tìm kiếm khắp trong ngoài một nữa nhưng vẫn thấy gì. Lần chẳng chẳng rằng mà thẳng.

 

Đợi một lúc, Minh Đại và Chu Tư Niên , theo dấu đến bên ngoài, nhịp thở xác định bà ngủ say, họ liền hỏa tốc xông bếp. Đầu tiên là đóng gói chiếc tủ lạnh mắt, đó là đủ loại nguyên liệu nấu ăn và gia vị, cuối cùng là t.h.u.ố.c bổ của Triệu Tuyết Oánh và rượu của Tưởng Mục Vân. Phải là ông bố rẻ rách thưởng thức rượu, là rượu ngon giấu kĩ, mang hết!

 

Lấp đầy các trống , hai chuẩn rời . Đi ngang qua phòng khách thấy thế mà tivi, mang ! Quạt điện, mang ! Cuối cùng Minh Đại mang cả hộp mở bàn , đây là ngon, cho họ uống phí quá!

 

Lúc khỏi sân, cô thu luôn ba chiếc xe đạp trong sân, để "sản phẩm" tại chỗ hai vui vẻ về! Lại là một ngày thu hoạch đầy ắp!

 

Chương 234 Bất thường

Khi hai về đến nhà thì Ngụy Yến – mới kết thúc công việc trở về – bắt quả tang. Nhìn Minh Đại đang chột và Chu Tư Niên với vẻ mặt thản nhiên, Ngụy Yến cảm thấy buồn .

 

"Mấy ngày đúng lúc giai đoạn then chốt, hai đứa đừng chạy lung tung, chú ý an ."

 

Minh Đại ngoan ngoãn gật đầu, kéo Chu Tư Niên xuống mặt Ngụy Yến. Nhìn quầng thâm mắt và vẻ mệt mỏi khuôn mặt ông, cô quan tâm : "Cậu Ngụy, chú ý nghỉ ngơi , việc quá sức đấy."

 

Ngụy Yến xoa xoa mặt: "Chú vẫn , còn thể nghỉ ngơi một lát, lão Tống và lão La hai ngày nay thẩm vấn đến mức sắp còn hình nữa ."

 

Minh Đại gật đầu đồng cảm, tăng ca mệt như ch.ó, cô hiểu mà.

 

Chu Tư Niên mím môi: "Khi nào thì thể thanh toán nhà họ Chu?"

 

 

Loading...