Sau đó, cô phát hiện Chu Tư Niên cứ mãi, như thể điều gì .
Thấy nhịn đến mức mặt đỏ bừng, cô buồn mở miệng: "Anh chuyện gì với ?"
Chu Tư Niên gật đầu lia lịa: "Ừm ừm ừm ừm!"
Minh Đại cho bật : "Muốn thì , chúng quan hệ thế nào chứ, đừng khách sáo!"
Chu Tư Niên nuốt nước bọt, vẻ mặt hối : "Minh Đại, xin em, hôm qua nên lấy d.a.o dọa em, là sai !"
Minh Đại ngẩn , ngờ vẫn còn để tâm chuyện , bèn nửa đùa nửa thật: "Anh cũng cơ , hôm qua thật sự tức c.h.ế.t , nếu còn dám, sẽ châm thành con nhím luôn!"
Vẻ hối mặt Chu Tư Niên sâu thêm: "Xin , hôm qua đúng là khốn nạn thật, đáng c.h.ế.t!!"
Minh Đại xua tay: "Được , đáng c.h.ế.t cái gì mà đáng c.h.ế.t, lúc đó cũng chỉ là phản ứng bình thường khi phẫu thuật thôi, lời xin của nhận, việc trong gian bao hết là !"
Chu Tư Niên trịnh trọng gật đầu: "Em yên tâm, chỉ việc trong gian, mà cả việc ngoài gian cũng bao hết! Việc đồng áng , gia súc đồng cỏ nuôi, cơm nước cũng thể học nấu, em yên tâm! học thứ nhanh lắm!"
Điều thì Minh Đại công nhận.
Anh khựng một chút, mắt sáng quắc, đỏ mặt tiếp tục : "Em chỉ cần những việc thích là , việc thích thì cứ để ! Em thích ở nhà họ Bạch thì chúng ngoài ở! Đợi xử lý xong chuyện, chúng xem những căn nhà khác, chỉ cần em thích, chúng sẽ mua hết, đây cũng dành dụm một ít tiền."
Nhìn dáng vẻ căng thẳng của , Minh Đại chút buồn : "Sao thế, mua nhà cạnh để hàng xóm ?! chuyện mua nhà thì ủng hộ đấy, mua vài căn, ngày dựa việc thu tiền thuê nhà mà nuôi sống bản , hưởng thụ thì ?!"
Chu Tư Niên thấy cô hiểu ý , chút sốt ruột.
"Không Minh Đại, ở cùng em, trở thành một nhà với em!"
Minh Đại ngạc nhiên , chút chắc chắn hỏi : "Anh? Vẫn nhận ?"
Nhìn Chu Tư Niên cao hơn cả nửa cái đầu, mặt Minh Đại lộ vẻ khó xử: "Như lắm , ngoài sẽ thấy hai chúng biến thái mất."
Cả Chu Tư Niên "xoẹt" một cái như bốc cháy.
Viên đạn b.ắ.n từ nửa năm , cuối cùng cũng b.ắ.n trúng giữa mày ngày hôm nay.
Chu Tư Niên sụp đổ! Anh chỉ b.ắ.n mỗi phát s.ú.n.g cơ chứ!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien/chuong-354.html.]
Hít sâu một , đối diện với ánh mắt khó xử của Minh Đại, kìm nén sự xúc động, cố gắng bày tỏ lòng một cách rõ ràng nhất.
"Minh Đại, mãi mãi nhớ rõ, chính em là đ.á.n.h thức giữa mùa đông giá rét; chính em cho ăn no, chịu đói suốt một mùa đông; cũng chính em cho mặc quần áo ấm, ngủ trong chăn êm nệm ấm, nhịn lạnh gồng chống chọi. Sự thông minh của em, lòng của em luôn thu hút sâu sắc, ngay cả khi điên dại, cũng tin tưởng và thậm chí là dựa dẫm em vô điều kiện. Em là ánh sáng trong cuộc đời , ở bên ánh sáng của mãi mãi."
Trái tim Chu Tư Niên như sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, khẽ thở hắt , đôi môi run rẩy, thâm tình cô: "Minh Đại! Xin hãy cho một cơ hội theo đuổi em, sẽ chứng minh cho em thấy, thật lòng thích em, sẽ trân trọng em, che chở cho em, đối xử với em, để em chịu bất kỳ ủy khuất nào, để em sống vui vẻ hạnh phúc cả đời. dùng phận quân nhân để thề, cả đời sẽ bao giờ phản bội em!"
Nói xong, thực hiện một động tác chào quân đội, chằm chằm Minh Đại đang im lặng.
Chương 253 tin, khổ quá mà!
Im lặng, một sự im lặng vô tận.
Chu Tư Niên Minh Đại đang khẽ nhíu mày, lòng rối bời, thấp thỏm yên.
Còn Minh Đại đang nghiền ngẫm đoạn hội thoại của Chu Tư Niên, cô càng càng thấy quen tai, chuông cảnh báo trong lòng cũng gõ vang.
Ngay khi Chu Tư Niên nhịn định mở lời, Minh Đại khẽ thở dài một tiếng, Chu Tư Niên đang căng thẳng.
" tin."
Chu Tư Niên: !!!!
Anh lập tức cuống lên, định mở miệng giải thích.
Minh Đại hiệu cho bình tĩnh, bảo xuống.
"Chu Tư Niên, thích , chỉ là cảm kích thôi, giống như việc từng hiểu lầm giống . Lần , nhầm lẫn giữa ơn nghĩa và tình yêu ."
Chu Tư Niên: mà!!
Minh Đại cho thời gian giải thích, tiếp tục : "Rất nhiều sẽ nhầm ơn nghĩa thành tình yêu, chuyện thể hiểu . Lúc khó khăn nhất, gặp , coi như là duyên phận của chúng . Trong một năm rưỡi chung sống , chúng sớm tối , ngày đêm bầu bạn, chia sẻ niềm vui nỗi buồn, cùng trải qua ít sóng gió và hiểm nguy. Chúng giống yêu, chúng giống bạn bè, giống hơn. Đối với cũng , coi là ân nhân cứu mạng, là bạn giao phó tấm lưng và là ấm áp, chứ yêu. Một năm rưỡi qua, sự đồng hành của , thật sự vui, những ngày xuống nông thôn cũng dễ dàng hơn nhiều. Anh là một hùng, khâm phục hùng, thu hút bởi tình yêu lớn lao trong lòng , nên mới sẵn lòng chăm sóc , giúp từng bước trở về kinh thành. Giữa chúng tình bạn chân thành, tình vượt qua huyết thống, duy nhất là tình yêu. Không tình yêu, thể ở bên ? Cho nên, đừng lãng phí thời gian nữa, chúng bạn ?!"
Chu Tư Niên gấp gáp lắc đầu: "Không như Minh Đại, thật sự thích em, từng cô gái nào khiến rung động đến thế!"
Minh Đại thở dài: "Môi trường lớn lên chắc cũng chẳng gặp mấy cô gái ? Sao chắc chắn cảm giác của dành cho là sự rung động dành cho yêu chứ? Có lẽ đợi đến khi gặp cô gái thật sự khiến rung động, sẽ phát hiện , rung động và rung động vẫn sự khác biệt."