"Anh từ chối cơ hội kiểu gì thế hả?! Có , nếu mà tung tin thu đồ , kéo đến xếp hàng dài hết !!"
Chu Tư Niên thu nụ mặt, nghiêm chỉnh: "Cháu , đồng ý thì cháu thể gia nhập tổ chức hàng đầu của Hoa Quốc. , một ngày là thầy cả đời là cha, đời cháu chỉ nhận một sư phụ là Cố Minh Nghĩa. Cháu thể vì tiền đồ mà với sư phụ . Cho nên, cháu đành điều , hai vị yêu cầu gì cứ việc đưa , chỉ riêng yêu cầu là ."
Đinh Kim xong, hừ lạnh một tiếng, thêm gì nữa.
Lữ Tam thì càng thêm tán thưởng Chu Tư Niên. Đinh Kim sai, họ thu đồ thì đơn giản, nhưng ai cũng tư cách đồ của họ, ngay cả con cái của họ cũng . Thiên phú là thứ cứ là .
Bao nhiêu năm qua, họ cũng chỉ gặp một Chu Tư Niên. Bốn năm khi gặp , Chu Tư Niên phát điên, họ còn thấy tiếc nuối, một mầm non như mà hủy hoại. Không ngờ bốn năm gặp , thế mà hồi phục.
Vì Lữ Tam mới nộp đơn lên tổ chức, nhận Chu Tư Niên đồ , đưa Long Tổ. Chỉ là qua bao nhiêu vòng thẩm tra đều thông qua, cuối cùng kẹt ở chỗ Chu Tư Niên. Ban đầu ông vẫn chút thất vọng, nhưng giờ , cũng chắc là .
"Chuyện vấn đề gì, lão Cố cũng từ Long Tổ mà , là đồ của ông , cũng vi phạm quy định. Vốn dĩ, ông định đào tạo xong sẽ đưa Long Tổ, giờ ông còn nữa, chúng dẫn đường đưa cũng . Chỉ là như , ở địa phương nhận nhiệm vụ , thể tiến nòng cốt của Long Tổ , xem bản lĩnh của ."
Mắt Chu Tư Niên nóng lên: "Sư phụ bao giờ với cháu chuyện ."
Lữ Tam vỗ vai : "Lão Cố thực sự tính toán cho nhiều, nhóc cũng khá đấy, kẻ thấy lợi quên nghĩa, lão Cố đồ như , đáng giá lắm! sẽ xin cấp mật danh của lão Cố cho , để tiếp quản công việc của lão Cố ở tỉnh Hắc, phận thanh niên tri thức của thích hợp để ẩn náu ở đó, nếu nhiệm vụ, Long Vệ sẽ liên lạc với ."
Chu Tư Niên chút kích động: "Cháu thể kế thừa mật danh của sư phụ ạ?"
Đinh Kim lườm một cái: "Cũng là do may, lão Cố là Long Vệ bình thường , thông thường mật danh đều thu hồi, lão Cố xin giữ cho từ ."
Chu Tư Niên nhớ sư phụ từng hỏi , khi rời khỏi căn cứ, về Kinh thành ở tỉnh Hắc. Cậu nhớ câu trả lời của là sư phụ theo đó, lúc đó, sư phụ đang cân nhắc cho nhỉ. Cuối cùng, mắt vẫn ướt đẫm.
Một ngày là thầy cả đời là cha, sư phụ thực sự tất cả những gì một cha thể . Mà , thực hiện lời hứa phụng dưỡng sư phụ lúc tuổi già. Chu Tư Niên lau nước mắt, thầm đưa một quyết định.
Chương 280 Văn học tổng tài bá đạo, Cố Tư Niên
Buổi tối, khi Minh Đại thấy hai cuốn sổ đỏ mới tinh ghi tên bàn ăn, cô đờ . là chuyện mà Chu Tư Niên thể .
Trong vòng một ngày, nhận bốn căn nhà ở Kinh thành, hai căn tứ hợp viện, hai cửa hàng mặt phố. Khiến cô cảm giác đang xuyên tiểu thuyết niên đại mà là tiểu thuyết tổng tài bá đạo .
Mà lúc , vị "tổng tài bá đạo" đang mặc tạp dề rửa bát trong bếp.
"Chu Tư Niên! Anh mua nhà ?!"
Chu Tư Niên cất bát đĩa xong, lau tay xuống cạnh cô, cùng cô mấy cuốn sổ đỏ bàn: " , chắc là mấy cửa hàng em trúng đó, ngay mặt phố, tiền của hiện tại chỉ đủ mua hai căn thôi, còn nhờ chú Lữ Tam để mắt giúp, khi nào tiền sẽ mua tiếp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien/chuong-393.html.]
Minh Đại thở dài: "Sao chỉ tên em?"
Chu Tư Niên thản nhiên đáp: "Quà tặng cho em mà, tên em thì tên ai?"
Minh Đại nghẹn lời: "Đại ca ơi, xem ai tặng quà mà tặng nhà ?"
Chu Tư Niên chỉ : "Anh , chính là thích tặng nhà cho em, Minh Đại, em thích nhà ?"
Minh Đại nghẹn lời nữa, cô thực sự thích!!
"Em xem, tặng quà cho thì tặng thứ thích, em thích nhà, tặng nhà cho em, chẳng là chuyện thiên kinh địa nghĩa ?"
Minh Đại: Thiên kinh địa nghĩa mà dùng như hả?!
"Thế định tặng em bao nhiêu căn nhà?"
Mắt Chu Tư Niên sáng rực: "Mục tiêu của là một tòa nhà! Như , em thể thực hiện giấc mơ thu tiền trọ của ."
Minh Đại: !!!
Vậy nên đúng là văn học tổng tài bá đạo chiếu rọi hiện thực !! Không ngờ, cô cũng ngày dùng nhà cửa để "ăn mòn" ý chí thế . Nhìn Chu Tư Niên với đôi mắt lấp lánh, Minh Đại chỉ thể : "Cách theo đuổi của đúng là mộc mạc thật đấy."
Chu Tư Niên gãi đầu ngại ngùng: "Hiện tại mới mua nổi hai căn, cách một tòa nhà còn xa lắm, nhưng mà sắp nhận nhiệm vụ , lúc đó thể kiếm tiền."
Minh Đại sững : "Nhận nhiệm vụ? Nhiệm vụ gì, nghỉ ngơi hai năm ?"
"Anh chấp nhận lời mời của chú Lữ Tam, kế thừa mật danh của sư phụ, tiếp quản công việc ở tỉnh Hắc, phụ trách các nhiệm vụ ở đó, cho nên hai năm tới lẽ thường xuyên nhiệm vụ, thể ở bên em lúc ."
Minh Đại vẫn chút lo lắng: "Em trẻ con , cần ở bên lúc, chỉ là vết thương đầu vẫn cần tẩm bổ, nhất là nên nghỉ ngơi một thời gian , nhiệm vụ là bắt buộc tham gia ?"
Chu Tư Niên cô dịu dàng: "Không bắt buộc, nhưng . Minh Đại, là quân nhân, gia nhập Long Tổ là vinh dự lớn nhất mà một quân nhân thể đạt , cũng là cơ hội mà sư phụ giành lấy cho khi còn sống. Anh ."
Chỉ khi đủ cao, mới tư cách để rằng thể bảo vệ cho em.
Minh Đại thấy kiên trì, cuối cùng cũng gì thêm.