Chào hỏi với Hoàng Đậu và Chu Khánh xong, hai bếp.
Vừa đến nơi, thím Hoàng chấn kinh!
Vừa nãy thấy bếp nhà Minh Đại bốc khói, thím Hoàng mới xách giỏ sang đây.
Cứ tưởng trong sẽ nóng, ngờ một luồng khí mát lạnh ập mặt.
"Ái chà, mà mát mẻ thế !"
Minh Đại đặt giỏ lên bàn, chỉ cái lu lớn ở góc tường: "Cố Tư Niên sợ nhà bếp nóng quá nên đặt đá lạnh ở góc đấy ạ."
Thím Hoàng tới xem thử, quả nhiên, một khối đá lớn, chắc là mùa đông năm ngoái họ lấy từ sông lên.
"Ừm, thanh niên trí thức Cố là chu đáo... hả?!"
Lúc thím Hoàng mới nhận điều bất thường: "Cố Tư Niên? Thím nhầm ? Sao đổi họ ? Thanh niên trí thức Chu thủ đô một chuyến, chẳng lẽ đổi cả bố ?!"
Minh Đại lấy một nắm hẹ nhặt, ngẩng đầu, kinh ngạc bà: "Thím giỏi thật đấy, thím !"
Thím Hoàng vẻ mặt ngạc nhiên: "Thím trúng thật ?!"
Minh Đại gật đầu: " ạ, bố loại , hại thê t.h.ả.m lắm, giờ cũng ly hôn với , nên Chu Tư Niên dứt khoát đổi họ, đổi theo họ sư phụ. Dù cũng là sư phụ nuôi lớn, cái lão bố tồi cũng như ."
Thím Hoàng cầm nắm hẹ, tặc lưỡi: "Thật ? Chậc chậc, ngờ Chu... , thanh niên trí thức Cố phận cũng đáng thương thế!"
Minh Đại gật đầu: "Chẳng thế ạ. thím, Cố Tư Niên giờ bình phục , đ.á.n.h bừa bãi nữa , thím tới tìm cháu cần sợ nữa."
Thím Hoàng gật gật đầu: "Ồ, ... HẢ?!!"
Dọa thành công, khóe miệng Minh Đại cong lên một đường vòng cung nghịch ngợm.
"Bệnh điên của chữa khỏi , giờ điên nữa."
Mắt thím Hoàng trợn tròn, qua cửa sổ thấy Cố Tư Niên đang khuân đồ: "Khỏi thật ?!"
Minh Đại khẳng định: "Khỏi ạ, nhớ hết chuyện , giống hệt bình thường, chỉ cần chọc thì đ.á.n.h ."
Nghĩ một chút, cô bổ sung thêm: "Chủ động yêu cầu đ.á.n.h thì tính."
Thím Hoàng một lúc dọa cho hai , chút ngẩn ngơ, hồi lâu mới phản ứng .
Nhìn bóng lưng cao lớn của trai ngoài cửa sổ, thím chậc chậc hai tiếng: "Chả trách, lúc nãy thím còn bảo thanh niên trí thức Cố về trông tinh thần hẳn lên, hóa là khỏi bệnh !"
Nhớ điều gì, thím mừng rỡ sang Minh Đại: "Minh con gái! Có là cháu chữa khỏi cho ?!"
Minh Đại gật đầu: "Vâng, thím thấy tóc ngắn ? Là để phẫu thuật mở hộp sọ nên cạo sạch đấy ạ, rủi ro lớn lắm, may mà xảy sự cố gì."
Thím Hoàng hiểu: "Phẫu thuật mở hộp sọ là cái gì?"
Minh Đại nghĩ một chút giải thích: "Là mở cái đầu , chữa xong vấn đề bên trong não đóng đầu ."
Củ khoai tây tay thím Hoàng "cộp" một tiếng rơi xuống đất: "Cái gì?! Mở đầu , đóng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien/chuong-410.html.]
Minh Đại thấy bà dọa sợ, vội giải thích: "Vâng, thì đáng sợ thôi chứ thực bình thường, chỉ là một cuộc phẫu thuật bình thường thôi ạ, thím xem, Cố Tư Niên chẳng vẫn khỏe mạnh đó ?"
Thím Hoàng theo tầm mắt Cố Tư Niên đang dạy dỗ Tiểu Mã Vương ở ngoài sân đừng phá phách.
Vừa nãy thấy cạo tóc ngắn thế, thím cứ tưởng là do nóng, ngờ là phẫu thuật mở đầu!
Tội nghiệp kìa, cái đầu dễ mở thế?
là Minh con gái y thuật cao siêu, mà thanh niên trí thức Cố cũng mạng lớn nữa!!
Thím Hoàng cứ chằm chằm gáy Cố Tư Niên rời mắt, đến mức phát tê luôn.
Cố Tư Niên cảm nhận ánh mắt chằm chằm liền đầu , đúng lúc chạm ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm của thím Hoàng.
Tim "hẫng" một nhịp, đợi đến khi bà rụt đầu , mới dám đưa tay lên sờ gáy.
Bị hói rõ ràng thế ?!
Thím Hoàng rằng, một cái đầy thương cảm của bà khiến Cố Tư Niên để tâm đến mức nửa đêm còn dậy soi gương, xác nhận mức độ "hói", cuối cùng còn đưa quyết định đội mũ!
Thím Hoàng cô gái nhỏ bé mặt, lòng kính trọng dâng trào.
Một cô gái yếu đuối thế mà chẳng nhận là một "tàn nhẫn" thể cạy đầu khép !
"Trời đất ơi! Sau thím dám gọi bừa nữa, gọi cháu là bác sĩ Minh thôi!!"
Minh Đại buồn : "Thím cứ gọi như cũ ạ, khách sáo quá hai thím cháu xa cách."
Thím Hoàng nghĩ cũng : "Được, thím vẫn gọi cháu là Minh con gái."
Thím Hoàng hỏi Minh Đại xem ở thủ đô chuyện gì lạ , Minh Đại kể mấy chuyện thú vị, thím Hoàng mà lúc thì kinh ngạc, lúc thì xuýt xoa.
Thỏa mãn xong, thím bắt đầu chia sẻ chuyện bát quái trong thôn với Minh Đại.
"Chuyện lạ nhất trong thôn dạo chính là nhà họ La đấy."
Nhà họ La?!
Radar của Minh Đại lập tức dựng lên.
"Sao thế ạ, thế! Nhà họ La ?"
Thím Hoàng thở dài: "Mặc dù mụ góa nhà họ La là cái loại gì, nhưng thằng con thứ hai nhà bả là , trẻ tuổi thế mà đại đội trưởng , chú cháu bảo tiền đồ rộng mở lắm! Tháng mới tin báo về, là nhiệm vụ thương ở chân, khả năng phục viên về quê."
Minh Đại nhẩm tính thời gian, dường như sớm hơn một chút.
Thím Hoàng bĩu môi: "Bình thường chẳng thấy mụ góa La quan tâm gì đến La Thành, thương phục viên là lóc om sòm, suýt thì ngất xỉu. Nói thì là thương con, chứ ai mà chả rõ, bà chỉ sợ khoản tiền gửi về hàng tháng còn nữa, còn nuôi thêm một thằng con tàn phế. Dọa cho cả nhà cuống cuồng ép chú cháu ký giấy cho bệnh viện quân đội thăm , thực chất là để vạn nhất phục viên thật thì còn kịp dỗ lấy tiền phục viên của La Thành. Thằng bé La Thành đó là đứa hiếu thuận mù quáng, lập gia đình, thể sẽ đưa hết tiền cho bà ."
Minh Đại gật đầu, La Thành đúng là lời răm rắp.
Biểu cảm của thím Hoàng bỗng trở nên quái dị vài phần, hạ thấp giọng ghé sát Minh Đại: "Còn một chuyện thú vị nữa, thanh niên trí thức Phương ở sân chỗ các cháu , cái cô dạy ở trường tiểu học công xã , cũng đến tìm chú cháu, bảo chú ký giấy cho cô cùng. Chỗ đến y hệt nhà họ La luôn.