Nói xong, nhét kẹo tay chạy mất.
Liễu Lai Phát cầm kẹo, bóng lưng Phan Tiểu Tứ xa, chị Tiểu Tứ thật !
Chương 338 Không so sánh thì đau thương
Mí mắt của Minh Đại cứ giật liên tục.
Thím Hoàng dán cho cô một tờ giấy cũng ăn thua, vẫn cứ giật mãi thôi.
Cũng may, sát giờ trưa thì Cố Tư Niên về.
Nghe thấy tiếng líu lo náo nhiệt ngoài cửa, Minh Đại ngoài, thấy Cố Tư Niên đội khăn đỏ và Nhất Chỉ Nhĩ vây quanh, túi trong tay cũng trống , cũng may, trông gì bất thường.
Trái , đám trẻ đội khăn đỏ thấy cô là mắt sáng rực lên.
“Chào Đại tẩu ạ!!”
......
“Phụt!!”
“Ha ha ha ha!!!”
Khóe miệng Minh Đại giật liên hồi, thím Hoàng và thì đến gập cả !
Cố Tư Niên giơ ngón tay cái với đám đàn em, Minh Đại lườm cho một cái cháy mặt: “Về còn việc!! Về nhà xử lý mấy con thỏ , trưa nay giữ đám đàn em của ăn cơm!!”
Cố Tư Niên hì hì đồng ý, móc từ trong túi một bọc giấy, bên trong là một bọc bánh bao thịt nóng hổi: “Em và các thím ăn , về nấu cơm .”
Chưa đợi Minh Đại phản ứng, nhét bọc bánh bao cho Minh Đại chạy mất.
Minh Đại cầm bọc bánh bao trong tay, một dự cảm lành dâng lên trong lòng.
Nhìn đám đàn em đang chạy theo rầm rập, Minh Đại chộp lấy Cẩu Đản chân ngắn chạy kịp.
Dùng bánh bao thịt dụ dỗ Cẩu Đản: “Cẩu Đản, các em còn lên công xã nữa ?!”
Cẩu Đản bánh bao thịt mà nuốt nước miếng, mặc dù nhận một cái bánh bao phí bịt miệng của đại ca , nhưng bé nhận phí gật đầu!
Thế là, bé dứt khoát gật đầu một cái.
Minh Đại thấy đau đầu , cái tính khoe mẽ của Cố Tư Niên, lên công xã thì các thôn dọc đường chắc chắn thể bỏ qua.
“Vậy còn Thượng Loan thôn, Hạ Loan thôn...”
Minh Đại liệt kê hết các thôn mà Cố Tư Niên từng ở qua một lượt, cứ mỗi cô một cái, Cẩu Đản gật đầu một cái.
Minh Đại ôm mặt, phen cả công xã đều cô và Cố Tư Niên đang yêu !
Yêu đương cao điệu như chắc chỉ hai họ thôi quá!!!
Thím Hoàng và Thăng T.ử từ sớm chịu nổi, thanh niên Cố đúng là tấu hài quá mất!
Cẩu Đản c.ắ.n ngón tay, chảy nước miếng ròng ròng: “Đại tẩu, bánh bao vẫn đưa cho em chứ ạ?”
Minh Đại uể oải đưa cái bánh bao thịt trong tay cho bé.
Cẩu Đản nhận lấy, dõng dạc cảm ơn: “Cảm ơn Đại tẩu!”
Sau đó nhanh nhẹn chia đôi cái bánh bao, một nửa nhét miệng , một nửa nhét miệng Hổ ca, cưỡi lên Nhất Chỉ Nhĩ vui vẻ lao về nhà.
Hoàng Đại Liên động tác dứt khoát của con trai mà thấy chạnh lòng: “Cái thằng nhóc vô lương tâm, chẳng nhớ gì đến ruột nó cũng đang ở đây cả!”
Minh Đại đỏ mặt chia bánh bao cho , Thăng T.ử cầm bánh bao khen ngớt Cố Tư Niên tâm lý hào phóng, thím Hoàng cũng ngờ ngày ăn bánh bao Cố Tư Niên đưa cho, cầm bánh bao mà cảm thán mãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien/chuong-485.html.]
Ngày hôm nay ở Liễu Gia Loan chắc chắn là ngày vui nhất, đặc biệt là lũ trẻ, sự phấn khích khi nhận kẹo vẫn tan hết, chúng ngậm kẹo, từng nhóm từng nhóm chạy loạn khắp thôn, miệng ngừng hô những lời cát tường.
Thế là, Phương Nhu và La Thành mới đăng ký kết hôn về thôn, thấy lũ trẻ hô vang “Trăm năm hạnh phúc”, “Sớm sinh quý t.ử”, còn tưởng là đang chúc phúc cho .
, hôm nay La Thành và Phương Nhu đăng ký kết hôn.
Phương Nhu lời chúc của lũ trẻ, mặt càng đỏ hơn.
Không là vì thích La Thành đến thế, mà phần lớn là vì kích động.
Cô thực sự gả cho La Thành !
Vị trí phu nhân của giàu nhất cuối cùng cô cũng lên .
Bây giờ, cô chỉ cần đợi La Thành công thành danh toại, đưa cô tới đỉnh cao cuộc đời là .
Vì , lúc thấy lời chúc của lũ trẻ, tâm trạng cô một cách lạ kỳ.
Phương Nhu hớn hở Cẩu Đản và mấy đứa trẻ vốn dĩ đáng ghét cũng thấy thuận mắt hơn nhiều.
La Thành lũ trẻ trong thôn bằng ánh mắt hiền từ, đặc biệt là khi chúng “Sớm sinh quý t.ử”, mặt càng đỏ hơn.
Anh lập gia đình , sớm muộn gì cũng sẽ một đứa con đáng yêu như thế .
Mà tất cả những điều đều là nhờ phụ nữ bên cạnh mang cho .
La Thành Phương Nhu cũng đang đỏ mặt, lòng mềm nhũn .
“Tiểu Nhu, là phát chút kẹo cho lũ trẻ ?”
Nghe thấy lời , thần sắc Phương Nhu cứng đờ một chút.
Cô mua nhiều kẹo như .
La Thành cảm thấy khi xuất ngũ trở về, trong thôn chăm sóc , giúp đỡ nhiều, nên nhân cơ hội cảm ơn một chút.
Phương Nhu từ trong thâm tâm coi thường những kẻ chân lấm tay bùn , cũng chẳng quan tâm mối quan hệ với họ .
Vì Phương Nhu chuẩn kẹo cho trong thôn.
Thấy Phương Nhu mãi động tác gì, La Thành tưởng cô thẹn thùng nên tự đưa tay , vẫy gọi lũ trẻ gần.
“Các cháu ơi, đây, hôm nay chú La và cô Phương kết hôn, chú mời các cháu ăn kẹo mừng lấy chút hướm vui vẻ nhé!”
Phương Nhu thấy, định ngăn cản nhưng kịp, thấy chỉ vài đứa trẻ, sắc mặt cô , nhưng cuối cùng cũng thêm gì.
Lũ trẻ thấy lập tức phấn khích!
Lại còn chuyện nữa!!
Hôm nay là ngày đại hỷ gì thế !!
Kẹo mừng còn nhận tới hai !!
Thế là lũ trẻ lập tức vây quanh hai , líu lo ngớt, lời cát tường thì bê nguyên xi những câu với thanh niên Cố, khiến La Thành khép miệng, ngay cả sắc mặt Phương Nhu cũng lên ít, đám trẻ cũng đến nỗi đáng ghét lắm.
Chỉ là đợi Phương Nhu bắt đầu phát kẹo, cô phát hiện lượng trẻ con vây gửi lời chúc càng ngày càng đông!
Phương Nhu đám trẻ đông nghịt mà mặt trắng bệch, nhiều thế , dù cô đem hết kẹo cũng đủ chia chứ!!
La Thành thì càng lúc càng vui, từng đứa trẻ miệng mồm ngọt xớt, bắt đầu tưởng tượng con thông minh lanh lợi như , chú ý tới sắc mặt Phương Nhu càng lúc càng khó coi.
Hóa là cái thằng nhóc thông minh Cẩu Đản, bé cứ tưởng Phương Nhu và La Thành cũng sẽ phát kẹo khắp thôn, nên để các bạn nhỏ sớm nhận kẹo, bé cưỡi Nhất Chỉ Nhĩ thông báo cho cả thôn một lượt.