Thập Niên 70: Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên. - Chương 497

Cập nhật lúc: 2026-01-23 18:12:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi tiễn bệnh nhân cuối cùng, bắt đầu thu dọn để chuẩn tan về nhà.

 

Minh Đại đóng gói một ít thảo mộc phòng cảm cúm, chia cho Phan Tiểu Tứ và Hoàng Đại Liên, bảo họ mang về nhà đun nước uống để phòng bệnh.

 

Hoàng Đại Liên cầm túi t.h.u.ố.c trong tay, bĩu môi: "Cứ nghĩ đến chuyện về nhà thấy cái mặt khổ qua của Chu Phán Đệ là chẳng về!"

 

Minh Đại khuyên bà: "Chị cứ lờ chị mà? Dù chị cũng chẳng dám chọc chị."

 

Hoàng Đại Liên bệt xuống ghế thở dài: "Cái loại 'cóc ghẻ c.ắ.n nhưng buồn nôn' mà. Nếu nể mặt lão Nhị, hôm nay thật sự đ.á.n.h c.h.ế.t chị !"

 

Minh Đại suy nghĩ một chút: "Nếu chị nỡ xa mấy đứa nhỏ thì qua nhà em ngủ . Dù ở nhà cũng chỉ em, khi nào chị hết giận thì hẵng về."

 

Mắt chị Hoàng sáng lên, định đồng ý thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch của trẻ con.

 

Cẩu Đản vén rèm cửa, mặt mày háo hức reo lên: "Mẹ! Mau về nhà ! Bố về !!"

 

Hoàng Đại Liên con trai út mồ hôi nhễ nhại, định mắng vì sợ nó cảm lạnh, nhưng thấy lời con , bà trợn tròn mắt: "Cái gì?! Bố con về á?! Sao thấy tiếng xe tải nhỉ?!"

 

Cẩu Đản hưng phấn khoa tay múa chân: "Họ xe ngựa của ông Tam về ạ! Mẹ ơi, bố bảo con gọi về, bố mua cho khăn trùm đầu mới, thêu hoa, lắm luôn!!"

 

Chị Hoàng lập tức hớn hở, định theo con trai thì chợt nhớ đang việc, bèn Minh Đại đầy mong đợi.

 

Cái dáng vẻ nóng lòng về nhà cứ như thể bảo về là bà .

 

Minh Đại gật đầu: "Chị dâu mau về , ngày mai nhớ mang khăn trùm đầu qua cho bọn em xem với, xem cái khăn hoa nó thế nào!"

 

Hoàng Đại Liên ngượng ngùng gãi đầu, hì hì dắt con trai chạy biến. Tốc độ nhanh đến mức Cẩu Đản theo kịp, cứ réo gọi chạy chậm .

 

Phan Tiểu Tứ túi t.h.u.ố.c còn sót bàn, vội vàng đuổi theo, nhưng trong chớp mắt thấy tăm . Cô ngẩn ngơ lẩm bẩm: "Cái khăn đó đến mức nào mà chị dâu chạy nhanh thế !"

 

Minh Đại: "..."

 

"Cậu tưởng chị thật sự vội về chỉ để xem khăn ?"

 

Phan Tiểu Tứ xách túi t.h.u.ố.c , ngơ ngác cô: "Thế thì vì cái gì ạ?"

 

Minh Đại thở dài, chút đau lòng cho đối tượng tương lai của cô đồ ngốc , tốn bao nhiêu công sức mới khiến Phan Tiểu Tứ "khai khiếu" đây.

 

Đang nghĩ ngợi, rèm cửa vén lên. Minh Đại Liễu Lai Phát mặt đỏ bừng vì lạnh, thầm nghĩ đúng là "nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến".

 

"Lai Phát, tới đây?"

 

Liễu Lai Phát : "Chị Tiểu Tứ, mùa đông trời tối sớm, lát nữa chắc còn tuyết rơi, em sợ đường an nên bảo em đến đón chị về."

 

Phan Tiểu Tứ đầy dấu hỏi chấm: "Không an ? đường đêm giữa hai làng chị mỗi ngày, quen thuộc lắm mà?"

 

Liễu Lai Phát cũng ngẩn : "Cũng đúng nhỉ!"

 

Minh Đại: "..."

 

Thôi xong, thêm một "thông mạch" nữa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien/chuong-497.html.]

 

Minh Đại chia t.h.u.ố.c bàn cho hai : "Được , mỗi cầm lấy một phần. Nếu chị Hoàng dặn thì Lai Phát đưa Tiểu Tứ về . Cũng là sơ suất, con gái đường đêm đúng là an thật. Cứ thế nhé, trời lạnh lắm, hai về sớm ."

 

Phan Tiểu Tứ nụ mặt Minh Đại, cứ thấy là lạ, nhưng cũng ngoan ngoãn gật đầu, ôm túi t.h.u.ố.c theo Liễu Lai Phát.

 

Tiễn hết đôi đến cặp , trạm y tế trống trải, Minh Đại cũng nán lâu. Cô thu dọn đồ đạc, dậy khóa cửa định về nhà.

 

Vừa mới đặt tay lên ổ khóa, phía vang lên tiếng bước chân vội vã. Lại là ai nữa đây?!

 

Ngay khi Minh Đại đang cảm thán trạm y tế tối nay thật náo nhiệt, một giọng vang lên:

 

"Minh Đại!"

 

Cô đột ngột , đ.â.m sầm một l.ồ.ng n.g.ự.c nóng hổi.

 

Cố Tư Niên thở dốc, ôm c.h.ặ.t lấy cô gái mà ngày đêm mong nhớ lòng. Lực ôm mạnh đến mức như khảm cô cơ thể .

 

Minh Đại ngây l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội mặt, bên tai là tiếng tim đập "thình thình" kịch liệt.

 

"Minh Đại! Anh về !"

 

Cho đến khi giọng của Cố Tư Niên vang lên nữa, Minh Đại mới bừng tỉnh. Cố Tư Niên về thật !

 

Đột nhiên, một nỗi tủi tên trào dâng, cô đỏ hoe mắt ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của Cố Tư Niên.

 

"Cố Tư Niên, về muộn thế!"

 

Nhìn thấy sự tủi và sợ hãi trong mắt cô, Cố Tư Niên cảm thấy tim như tan nát: "Xin , Minh Đại, là về muộn."

 

Minh Đại vẻ mệt mỏi đầy mặt , chạm tay cái cằm lún phún râu của , khẽ lắc đầu. Cô chắc chắn hề trì hoãn, kết thúc nhiệm vụ là chạy về ngay.

 

"Nhiệm vụ thuận lợi chứ? Anh thương ?"

 

Cố Tư Niên né phần râu, dùng má cọ cọ tay cô: "Rất thuận lợi, chỉ thương nhẹ thôi, ảnh hưởng gì, em đừng lo."

 

Minh Đại lo lắng: "Bị thương ở , cho em xem!" Nói xong cô định tiến lên cởi áo .

 

Cố Tư Niên hít một lạnh, khẽ nắm lấy đôi tay nhỏ bé đang "loạn xạ" của Minh Đại: "Em đừng căng thẳng, thật sự là vết thương nhẹ thôi, về nhà cho em xem nhé?"

 

Minh Đại cũng nhận đây là cửa trạm y tế, mặt đỏ bừng lên, định rút tay .

 

Cố Tư Niên siết c.h.ặ.t t.a.y cô, khẽ ho một tiếng: "Minh Đại, chúng về nhà thôi."

 

Minh Đại khẽ gật đầu.

 

Cố Tư Niên luyến tiếc bóp bóp bàn tay mềm mại trong lòng bàn tay , cho đến khi Minh Đại lườm một cái mới buông . Anh tiến lên khóa cửa trạm y tế, đó mở túi hành lý chân, lấy một vật.

 

Minh Đại tò mò , phát hiện đó là một chiếc mũ len màu đỏ.

 

Cố Tư Niên đội mũ lên đầu cô, ngắm nghía hài lòng gật đầu, kích cỡ vặn.

 

 

Loading...