Thập Niên 70: Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên. - Chương 508

Cập nhật lúc: 2026-01-23 18:13:31
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Võ Đại Lôi cũng khách sáo, trực tiếp đồng ý, bắt đầu hỏi thăm chi tiết cụ thể về việc hợp tác.

 

Chương 351 Chụp ảnh, tuyết rơi !

Cuộc thi của Cố Tư Niên và Bạch Liên Hoa, cuối cùng Bạch Liên Hoa thắng với ưu thế suýt soát.

 

"Ha ha ha! Em thắng !! Thua chịu phạt! Không gọi em là khoai tây nhỏ nữa!!"

 

Cố Tư Niên gật đầu chiếu lệ, cầm máy ảnh chụp cho Minh Đại đang sọt dâu tây.

 

Cố Tư Niên đan cho Minh Đại một chiếc áo len màu trắng sữa, lông xù xù, đáng yêu. Cho nên, khi Cố Tư Niên hỏi Minh Đại mũ và khăn kiểu gì, Minh Đại mô tả sơ qua kiểu mũ thỏ.

 

Cố Tư Niên thật! Tuy trong nhà g.i.ế.c ít thỏ, nhưng thỏ trắng ít, Cố Tư Niên chắp vá đông tây mới một cái mũ cho Minh Đại.

 

Không chỉ đôi mắt sống động, Cố Tư Niên còn dùng dây thép quấn thành hai cái tai thỏ to đùng, thể tùy ý điều chỉnh góc độ theo ý thích. Phía mũ, Cố Tư Niên còn đặc biệt thêm một cái đuôi thỏ tròn xoe, đó phối cùng găng tay và khăn quàng cũng xù xì lông lá, cả bộ phối với , Minh Đại thích chịu , lập tức mặc thử.

 

Cố Tư Niên thấy Minh Đại đồ xong, cả như sự đáng yêu tan chảy! Đây là tiên thỏ hạ phàm !! Đáng yêu quá mất!!

 

Anh lập tức đòi máy ảnh của Minh Đại, kéo cô chụp ảnh bụi dâu tây giường lò. Nhìn những quả dâu tây đỏ mọng và thỏ nhỏ Minh Đại đáng yêu trong ống kính, Cố Tư Niên đến mức miệng ngoác tận mang tai.

 

Cá cược?! Cá cược gì cơ?! Có một Minh Đại đáng yêu thế , thắng thua còn quan trọng nữa ?!!

 

Tách! Tách! Tách!

 

Bạch Liên Hoa thái độ chiếu lệ của cho tức c.h.ế.t, định xông qua tìm lý luận, nhưng ngặt nỗi chân cử động , chỉ thể đầu giường lò múa may tay chân gào thét.

 

Cuối cùng vẫn là Võ Chùy Chùy nổi đóa hoa nhỏ nhà bắt nạt, gọi cả giúp đỡ, bê hai sọt dâu tây lên đầu giường lò, tự bộ ba món tình yêu do Liên Hoa nhỏ đan, nhờ Minh Đại giúp đỡ chụp cho hai ít ảnh chung, lúc mới dỗ dành đóa hoa nhỏ đang giận dỗi.

 

Bạch Liên Hoa vui , Cố Tư Niên vui! "Minh Đại! Anh cũng chụp ảnh chung với em!"

 

Minh Đại cầm máy ảnh trong tay: "Được thì , nhưng ai chụp cho chúng cả?"

 

Bạch Liên Hoa tuy chụp, nhưng chân tay tiện, Võ Chùy Chùy và Võ Đại Lôi thì .

 

Cố Tư Niên nghĩ một lát, lấy áo bông khoác lên Minh Đại: "Đi, ai chụp!"

 

Minh Đại kéo , vội vội vàng vàng chạy đến đầu làng. Minh Đại đầu làng vắng ngắt: "Người ?"

 

Cố Tư Niên chằm chằm về hướng trong làng, trấn an: "Đợi chút, sắp đến ngay đây!"

 

Giây tiếp theo, tiếng vó ngựa lọc cọc kèm theo tiếng động cơ gầm rú vang lên. "Đến !"

 

Minh Đại lập tức hiểu tìm ai chụp ảnh . Xe chuyên dụng của Nhất Chích Nhĩ đến !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien/chuong-508.html.]

 

Chiếc ô tô nhỏ chạy xiêu xiêu vẹo vẹo đến, lốp xe bên ghế phụ nơi Nhất Chích Nhĩ như xẹp lép. Trong xe, đám trẻ ríu rít, Nhất Chích Nhĩ gầm gừ, Giả Thông thì vô cảm.

 

Tiểu Mã Vương phát hiện hai , lọc cọc chạy lên phía . Khi thấy Minh Đại, nó còn giật một cái, đôi mắt to đùng đầy vẻ nghi hoặc: "Sinh vật hai chân biến thành thỏ nhỏ ?!"

 

Sau đó Nhất Chích Nhĩ cũng thấy hai , phấn khích rống lên một tiếng với Giả Thông ở vị trí lái. "Gào!!"

 

Đám trẻ ở ghế cũng hùa theo: "Gào!!"

 

Huyệt thái dương của Giả Thông giật liên hồi, mặt mũi méo xệch, ngừng lẩm bẩm trong lòng: "Nó là hổ!! Đánh !! Đánh !!"

 

Quẹt nắm mặt ướt nhẹp, dừng xe bên cạnh Cố Tư Niên và Minh Đại.

 

Đối diện với khuôn mặt vô cảm của Giả Thông, Minh Đại thực sự chút ngại ngùng. Không cách nào khác, Nhất Chích Nhĩ cứ như thể nhắm Giả Thông , chỉ túm lấy một mà hành hạ. Đánh cũng đ.á.n.h , mắng cũng mắng , Nhất Chích Nhĩ cứ nhận định Giả Thông là tài xế của . Chỉ cần Minh Đại và Cố Tư Niên chú ý là nó lén lút tìm Giả Thông.

 

Có một nó mò đến văn phòng đại đội trưởng nửa đêm, vặn Giả Thông vệ sinh ban đêm khóa cửa, mà Nhất Chích Nhĩ mở cửa. Thế là nó mò , ngủ cạnh Giả Thông cả đêm. Sáng hôm , tiếng hét của đồng chí Tiểu Giả vang vọng khắp cả làng.

 

Lúc , đồng chí Tiểu Giả mong manh dễ vỡ, cô thực sự nỡ phiền nữa. Cô nỡ, nhưng Cố Tư Niên thì nỡ!

 

"Đồng chí Giả, chụp ảnh ?"

 

Giả Thông máy ảnh trong tay , mắt đảo một cái: "Không !"

 

Cố Tư Niên: "Ồ, ? dạy ."

 

Giả Thông cảnh giác : " học!"

 

Cố Tư Niên trực tiếp kéo cửa xe: "Cậu mà."

 

Giả Thông điên cuồng lắc đầu: "Không, một chút cũng !"

 

Cố Tư Niên trực tiếp "mời" ngoài: "Đừng ngại, lát nữa cũng chụp cho vài tấm, coi như là kỷ niệm về cuộc sống ở Liễu Gia Loan!"

 

Giả Thông xách ngoài, khoảnh khắc đặt chân xuống đất, "òa" một tiếng rống lên. "Oa! Các cũng bắt nạt quá đáng ! Sao cứ nhắm một mà bắt nạt hả!" "Hổ bắt nạt đành! Sao cũng bắt nạt nữa chứ!" "Cuộc sống ở Liễu Gia Loan? Các thấy cuộc sống của ?!!" "Hu hu!! Mẹ ơi! Con về nhà!!"

 

Nhất Chích Nhĩ cho ồn ào, mở cửa xe nhảy xuống, ghé sát , gầm gừ một tiếng. "Oa~~~~ ặc!!"

 

Tiếng của Giả Thông đột ngột dừng , những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi lã chã, càng cảm thấy ủy khuất hơn!!

 

Cố Tư Niên ghét bỏ nước mũi nước mắt tèm lem cả mặt: "Được , đừng nữa, giúp chúng chụp ảnh, sẽ bảo Nhất Chích Nhĩ tìm xe nữa."

 

 

Loading...