Thập Niên 70: Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên. - Chương 565

Cập nhật lúc: 2026-01-23 18:36:45
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đó từng xảy chuyện nhân viên biếng, xử lý rác thải y tế theo đúng yêu cầu quy trình, dẫn đến việc nhân viên lây nhiễm.

 

Ngửi thấy mùi quen thuộc , Tống Lập Quần khỏi bắt đầu nghi ngờ đám ngu ngốc lười biếng, trộn cả rác thải y tế đây .

 

Ngay lúc sắp qua trạm, chủ tịch thương hội Mỹ đến.

 

Minh Đại và Cố Tư Niên ngay lập tức căng thẳng. Đặc biệt là mục đích ông đến chính là yêu cầu hải quan tăng cường kiểm tra thông quan, để lọt bất kỳ cơ hội lén lút mang thiết ngoài nào.

 

Nhận thấy điều bất thường, Minh Đại chuẩn sẵn sàng thu thiết gian, ngờ Tống Lập Quần tiến lên chào hỏi, trò chuyện mật với ông .

 

Trò chuyện xong, chủ tịch thương hội những kiểm tra nghiêm ngặt container của họ, thậm chí còn đóng dấu miễn kiểm tra lên niêm phong, trực tiếp đưa lên tàu chở hàng.

 

Pha thao tác khiến Minh Đại và Cố Tư Niên xem bên cạnh đều ngẩn . Hai , cảm thấy cái công ty thu hồi tài nguyên vẻ như tạm thời cần hủy bỏ, Tống Lập Quần khá , thể hợp tác thêm vài nữa.

 

Container thuận lợi lên tàu chở hàng trong sự kinh tâm động phách, Cố Tư Niên cũng lề mề, suôn sẻ thanh toán nốt tiền còn , đồng thời bày tỏ ý định hợp tác .

 

Tống Lập Quần ngay lập tức vui như mở cờ trong bụng, ông quả thực lạc quan về thị trường Hoa Quốc còn đang bỏ ngỏ, năng lực sản xuất thiếu hụt, trình độ kinh tế lạc hậu, tuyệt đối là nơi để xuất khẩu rác thải nước ngoài.

 

Mang theo những toan tính riêng của , cuộc hợp tác vẫn thành .

 

Tối hôm đó, khi thấy con tàu chở container thuận lợi rời cảng, Minh Đại và Cố Tư Niên mới yên tâm trở về khách sạn.

 

Trong phòng họp, Bộ trưởng Tuân và đang lo lắng chờ đợi.

 

Hai bước , đối diện với ánh mắt mong đợi của , Minh Đại sảng khoái đưa lời khẳng định.

 

Cảm xúc kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ, hội trường vang lên những tràng pháo tay liên tiếp.

 

Mười lăm dây chuyền sản xuất về tay, chỉ chờ vượt đại dương về đến Hoa Quốc, đó dựa theo sơ đồ thiết mà lắp ráp là xong.

 

Còn đống thiết phế thải mà Tống Lập Quần bán cho họ, còn mang bất ngờ, mà tháo ít linh kiện phụ tùng đạt yêu cầu.

 

Vì thế, lúc họ chẳng quan tâm những kẻ theo dõi bên ngoài nghĩ gì nữa, nhiệt liệt vỗ tay, tận tình vui, chúc mừng cho niềm hạnh phúc thể thành lời của .

 

Rất nhanh đó, sự bất thường của đoàn đại biểu Hoa Quốc thám t.ử truyền về, của thương hội Mỹ ngay lập tức yên nữa, thâu đêm tìm đến Nhật để bàn bạc đối sách.

 

Người của thương hội Mỹ và đoàn đại biểu Nhật cãi suốt một đêm, sáng sớm hôm túc trực cửa hội chợ, đợi đoàn đại biểu Hoa Quốc đến.

 

Chờ mãi đến 10 giờ sáng, của đoàn đại biểu Hoa Quốc mà vẫn đến hội trường!

 

Lần của thương hội Mỹ thực sự cuống cuồng, vội vàng phái đến khách sạn kiểm tra, tin tức truyền về là Bộ trưởng Tuân đang dẫn nhân viên của họ dạo phố!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien/chuong-565.html.]

Đợi đến trưa khi trở về, ai nấy đều mua quà lưu niệm, dường như buông xuôi, chuẩn về nhà .

 

Điều chỉ khiến Mỹ ngẩn ngơ, mà Nhật cũng yên . Nên rằng, họ ký khế ước với Mỹ, nếu Hoa Quốc mua, họ mua đống thiết cũ nát vô giá trị với giá gấp đôi!

 

Những thiết cũng là thứ họ đào thải, quốc gia tuyệt đối cho phép họ lãng phí quá nhiều tiền những thứ vô giá trị !

 

Cũng may, buổi chiều khi ăn cơm xong, đoàn đại biểu Hoa Quốc dạo tiêu thực, tà tà đến trung tâm triển lãm.

 

Thấy họ đến, đoàn đại biểu Nhật sắp suy sụp đến nơi mừng rỡ vô cùng, của thương hội Mỹ cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Có lẽ vì áp lực ngày kết thúc cận kề, họ hỏi giá thấy tăng giá nữa. Mặc dù Hoa Quốc vẫn giữ tư thế chỉ hỏi mua, nhưng biểu cảm vô cùng thoải mái, còn cảnh bám lấy mặc cả như .

 

Đây vẫn là điều tồi tệ nhất, của đoàn đại biểu Nhật phát hiện rằng, của đoàn đại biểu Hoa Quốc gian hàng nào cũng đến, duy chỉ đến 7 gian hàng mà đó họ bám riết buông.

 

Nhìn thời gian trôi qua từng chút một, ngày mai là ngày cuối cùng của hội chợ, Nhật sốt ruột .

 

Thế nên khi họ thấy Minh Đại và Cố Tư Niên lượn lờ 7 gian hàng nữa, mà hứng thú xem dây chuyền sản xuất băng vệ sinh, ngay lập tức liền nổi giận.

 

Một tên râu nhỏ "Bát-ca" (đồ ngốc) trong đó trực tiếp xông , mắng c.h.ử.i Minh Đại, bắt cô rời khỏi phân xưởng dây chuyền băng vệ sinh.

 

"Loại phụ nữ thấp kém xứng đáng sử dụng băng vệ sinh!" "Ai cho phép cô ngoài, phụ nữ thì nên giống như lợn nái, ở nhà sinh con !" "Thứ ô uế như thế nên tồn tại!!! Cô nên cảm thấy hổ thẹn về bản !" ...

 

Cố Tư Niên siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hai mắt đỏ ngầu chằm chằm tên râu nhỏ vẫn đang phun phân, miệng hỏi: "Minh Đại, xong ?"

 

Minh Đại cầm máy ghi âm trong tay, thử một chút, phát hiện âm thanh ghi hết, liền gật đầu với Cố Tư Niên một cái.

 

Giây tiếp theo, một cái tát như cái quạt ba tiêu giáng xuống!

 

Tên râu nhỏ Bát-ca nãy còn đang phun nhảm khắp nơi, một cái tát khiến cả xoay tại chỗ 720 độ, nửa khuôn mặt sưng vù như đầu lợn.

 

Có lẽ vì dáng lùn, trọng tâm thấp, ngã đùng đất, vẫn lảo đảo, cả choáng váng thôi, há miệng nhổ một b.úng m.á.u kèm theo răng gãy, rõ ràng là đ.á.n.h hề nhẹ.

 

Ngay lập tức, xung quanh bắt đầu la hét, đám Nhật bên cạnh cũng phát hiện của đ.á.n.h, lập tức vây quanh.

 

Cố Tư Niên tiên tung một cước đá bay tên lùn Bát-ca còn đang , đó tung chân đá mỗi tên Nhật đang vây một cái.

 

Cứ như , đợi đến khi Bộ trưởng Tuân thở hổn hển dẫn chạy đến để đ.á.n.h hội đồng, thì phát hiện bộ đám Nhật đều ngã gục.

 

Ơ, chẳng bảo là đ.á.n.h qua ? Đồng chí Tiểu Cố trực tiếp quét sạch bọn họ luôn ?

 

Nhìn thấy lực lượng bảo an hiện trường sắp đến, Bộ trưởng Tuân lệnh một tiếng, những Hoa Quốc theo liền lao bồi thêm cho đám Nhật đang im đất một trận nữa, tiện tay rối tóc và quần áo của , quẹt vết thương đám Nhật, bôi m.á.u lên , ngay giây đầu tiên khi bảo an đến liền ngã xuống đất rên rỉ.

 

 

Loading...