Thập Niên 70: Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên. - Chương 615

Cập nhật lúc: 2026-01-23 18:47:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần Triệu Tuyết Doanh thực sự sụp đổ ! Cô trừng mắt Tưởng Hai độc mồm như thể bôi thạch tín , một ngụm khí lên nổi, trực tiếp ngất xỉu. Tưởng Hai Triệu Tuyết Doanh ngất , tặc lưỡi chút tiếc nuối, cảm giác vẫn phát huy hết khả năng. Sau đó ông hướng ánh mắt về phía Triệu Tư Tư - từ lúc đến giờ vẫn thu ở góc giường, dám động đậy.

 

Nhận thấy khóa c.h.ặ.t mục tiêu, lông tơ lưng Triệu Tư Tư dựng cả lên, một cú "cá chép quẫy " trực tiếp lao đến đầu giường, bấm mạnh huyệt nhân trung của Triệu Tuyết Doanh.

 

"Mẹ! Mẹ! Mau tỉnh !! Hu hu, con sợ quá!!" Sức mạnh lớn đến mức bấm chảy cả m.á.u, nhuộm đỏ chiếc khăn trùm đầu của Triệu Tuyết Doanh.

 

Triệu Tuyết Doanh đau mà tỉnh dậy, đối diện với ánh mắt "thoát nạn" của Triệu Tư Tư, kịp để cô lên tiếng, Triệu Tư Tư cúi đầu chui tọt xuống gầm giường. Sau đó, Triệu Tuyết Doanh đối mặt trực tiếp với Tưởng Hai đang hừng hực khí thế.

 

Triệu Tuyết Doanh: …

 

Tưởng Hai cũng thất vọng, mắng cô một trận từ đầu đến chân, tổng kết là bảo con "đại họa tinh" dắt theo con "tiểu họa tinh" gầm giường tránh xa nhà họ Tưởng và nhà họ Tưởng , họ thấy xui xẻo lắm. Triệu Tuyết Doanh nghẹn họng, tức đến hoa mắt ch.óng mặt. khuôn mặt như và sát khí trong mắt Tưởng Hai, cô dám gì nhiều.

 

Trong nhà họ Tưởng, Tưởng Hai là tâm địa độc ác và nham hiểm nhất, chung sống bao nhiêu năm, Triệu Tuyết Doanh thực sự dám chọc ông . Cuối cùng, cô chỉ đành ngậm đắng nuốt cay, cúi đầu lời nào nữa. Thấy cô ngoan ngoãn, Tưởng Hai hài lòng gật đầu.

 

Cuối cùng, ông lạnh giọng : "Triệu Tuyết Doanh, cô ở nhà họ Tưởng cũng mười mấy hai mươi năm , tính tình ông cụ thế nào cô hẳn . Lần hai con cô gây họa lớn , đắc tội với nên đắc tội! Thằng Ba ông cụ đ.á.n.h gãy chân, cứ để nhà họ Tưởng nuôi, sẽ cho nó khỏi cửa nữa. Các cũng đừng hòng thông qua nó mà dây dưa với nhà họ Tưởng, lúc cần thiết, thằng Ba cũng thể đổi sang họ Triệu theo cô đấy!"

 

Người Triệu Tuyết Doanh cứng đờ, lòng rối như tơ vò. Nhìn phụ nữ gầy gò đang cúi đầu im lặng, lòng Tưởng Hai dâng lên một nỗi cảm thán. Ai thể ngờ , chính một phụ nữ trông vẻ chút sức tấn công nào thế khiến nhà họ Tưởng sa sút hết đến khác, cuối cùng lâm cảnh khốn cùng như hiện nay?!

 

Ông thở dài, một cách lạnh lùng: "Nếu cô thực sự nghĩ cho thằng Ba một chút thì đừng hại nó nữa, càng đừng lấy danh nghĩa nhà họ Tưởng việc! Nếu thì..." Ông hết câu, nhưng ánh mắt Triệu Tuyết Doanh và Triệu Tư Tư lạnh lẽo như thể c.h.ế.t.

 

Dưới áp lực đó, Triệu Tuyết Doanh chỉ đành gật đầu. Sau khi cảnh cáo xong và nhận câu trả lời ý, Tưởng Hai rời . Ông còn mua t.h.u.ố.c giảm đau cho cái thằng Ba đang gào thét như thú vật ở nhà ! Không mua ! Hàng xóm láng giềng sang hỏi mấy , nhà ông nuôi lừa trong nhà đấy!

 

Chương 414 Pháo hoa và hoa hồng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien/chuong-615.html.]

Bên , Minh Đại và Chu Tư Niên lái xe tải trở về thủ đô. Họ về đến thủ đô đúng lúc trời tối, đường gần như , những ngọn đèn đường vàng vọt khiến lòng trở nên mềm yếu. Càng lái trong thành phố, Minh Đại càng cảm thấy gì đó . Xe lái về phía căn nhà nhỏ mà băng qua thành phố, hướng về phía ngoại ô.

 

Minh Đại đầu, nghi hoặc Chu Tư Niên đang nghiêm túc lái xe. Nhìn một hồi, Chu Tư Niên trái với lẽ thường đầu , chăm chú đường sá, như con đường nhựa phẳng phiu phía khó lái lắm ! Hoàn nhận đây chính là năm đó từng đẩy m.ô.n.g xe kéo tay, chở Minh Đại chạy như bay con đường mòn quanh núi với tốc độ bảy mươi hai dặm một giờ!!

 

Nhìn cái cổ và vành tai càng lúc càng đỏ của , Minh Đại nhướn mày, đầu hỏi thêm gì nữa. Cô xem xem Chu Tư Niên đang định giở trò gì! Cảm thấy ánh mắt Minh Đại dời , Chu Tư Niên thầm thở phào một nhẹ nhõm, kín đáo lau mồ hôi trong lòng bàn tay.

 

Xe tải tiếp tục tiến về phía , khi ngang qua một khu nhà lớn ở ngoại ô, đèn xe tải nháy nháy mấy cái. Hành động kỳ lạ lộ liễu thể tả! Minh Đại buồn đàn ông vẫn đang giả vờ như chuyện gì, chút tò mò định đưa ?

 

Trong một sân bãi rộng, mấy bóng đang xổm bờ tường, hít hà nước mũi trong gió lạnh căm căm, cuối cùng cũng chờ ám hiệu ánh sáng quen thuộc. "Đến ! Đến !!" "Cuối cùng cũng đến !! Đi !! Nhanh lên nhanh lên, kịp mất!!" "Không !! Chân chuột rút , kéo tớ một cái, kéo một cái!!" "Cậu đúng là lắm chuyện!!" "Đừng lề mề nữa, !!"

 

 

Xe chạy thêm một lúc nữa, xung quanh yên tĩnh lạ thường, tối đen như mực. Minh Đại đàn ông bên cạnh đang nỗ lực kiềm chế độ cong của khóe miệng, lòng thấy gai gai. Chu Tư Niên lẽ định đưa xem "ma" thật đấy chứ!

 

Tốc độ xe dần chậm . Nơi rừng núi hoang vu, trăng thanh gió mát, một chiếc xe tải lớn lững thững bò với tốc độ cực chậm. Sao trông chút rợn thế nhỉ!! Minh Đại nghiêng khuôn mặt Chu Tư Niên, khẽ nheo mắt.

 

Ngay khi cô định lên tiếng, từ xa vang lên mấy tiếng cú mèo kêu. Chu Tư Niên lúc đôi mắt vốn đang chột nheo bỗng trợn trừng lên, nhấn ga một cái, xe tải lao v.út . Minh Đại chao đảo một chút, đàn ông đang phấn khích, đầu đầy dấu hỏi chấm, càng tò mò hơn! Rốt cuộc là cái quái gì thế?!

 

Lần xe nhanh ch.óng dừng tại một vị trí. Chu Tư Niên lời nào, trực tiếp mở cửa xuống xe, đến bên phía ghế phụ, mở cửa xe , nhe răng, đưa tay bế Minh Đại đang ngơ ngác xuống. "Đến nơi !"

 

Minh Đại quanh, trong bóng tối mịt mùng thấp thoáng thấy đường nét quen thuộc của kiến trúc. Cô nhớ , nơi dường như là một địa điểm tham quan nổi tiếng ở đời , cụ thể là gì thì nhớ rõ lắm.

 

 

Loading...