Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 64: Sóng Gió Lại Nổi Lên
Cập nhật lúc: 2026-04-10 17:00:08
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng tắm, thời gian đến, Phó Hiểu đẩy cửa gọi hai ở bên ngoài .
Phó Hiểu với hai : "Được , về phòng uống thêm một viên Nhân Sâm Dưỡng Vinh Hoàn là thể ngủ."
Phó Tuy cùng Phó Dục hai dùng khăn lông lau khô nước Phó Dư, mặc quần áo cho , thấy sắc mặt còn khó coi như , mở miệng hỏi: "Tiểu Dư, cảm giác thế nào a?"
Tóc Phó Dư đều mồ hôi thấm ướt, cầm lấy khăn lông nhẹ nhàng lau tóc, : "Anh, cũng chỉ đau một lát, nửa phần chính là ngứa, một chút cũng đau, hơn nữa em cảm giác thể nhẹ nhàng ít, chính là chút buồn ngủ..."
Nghe buồn ngủ, Phó Dục vội vàng bảo về phòng ngủ, chờ , hai hợp lực thu dọn phòng tắm sạch sẽ, lúc mới về phòng.
Phó Dục ở kháng, bên cạnh vang lên thanh âm của Phó Hoành: "Anh, Tiểu Dư chứ..."
"Ừ, , ngủ sớm ."
Phó Hoành ừ một tiếng, xoay tiếp tục ngủ.
Phó Tuy trở phòng, Phó Dư ngủ , chằm chằm vài , cảm giác sắc mặt gì đúng, yên tâm kháng nhắm hai mắt .
Sáng sớm hôm .
Hôm nay Phó Dư rõ ràng cảm giác thể ít biến hóa, theo luyện quyền cũng kiên trì thời gian dài hơn hôm qua một chút.
Tuy rằng luyện xong một mồ hôi, nhưng cả cảm giác nhẹ nhàng ít.
Phó Dư lúc mới thật sự tin tưởng lời Phó Hiểu , thì thật sự hy vọng thoát khỏi ác mộng.
Cả mắt thường thể thấy cởi mở ít.
Giống như là bóng ma che ở đầu rốt cuộc tan , đón nhận ánh mặt trời.
Người nhà thấy biến hóa của , đều cao hứng.
Lần trị liệu d.ư.ợ.c d.ụ.c thứ hai, đúng như Phó Hiểu đó, tuy rằng vẫn chút đau, nhưng so với đầu tiên thật sự tính là gì.
Trải qua một tuần trị liệu và rèn luyện, Phó Dư hiện tại thể theo bọn họ chạy lên núi...
Chiều hôm nay, Phó Dư một nữa theo Phó Hiểu và Phó Khải cùng lên núi cắt cỏ heo, khống Phó Tuy đương nhiên cũng theo.
Vì thế một hàng bốn tới núi, bởi vì quá nhiều, hôm nay tách khỏi đội ngũ trong thôn, tìm Tiểu Ngư Nhi, mà là lựa chọn theo một đám trẻ con trong thôn cùng một hướng khác.
Bốn , tổng cộng cõng ba cái gùi, hai lớn một nhỏ, Phó Dư thuần túy là theo bọn họ tới núi tản bộ.
Sau khi gùi đầy, mấy thong dong tự tại xuống núi, đến chuồng heo giao nhiệm vụ, một nữa lên núi, bởi vì chiếu cố thể Phó Dư, mấy chậm, cuối cùng ba cái gùi đều đầy, chỉ thể ba cái đầy hợp thành một cái đầy.
Cái gùi đầy do Phó Tuy cõng, ba khác ở phía đông hái một cây thảo d.ư.ợ.c, tây hái một quả dại, chơi, xuống .
Trên đường gặp ít thôn dân và thanh niên trí thức, Phó Hiểu lễ phép chào hỏi với mấy quen .
Bỗng nhiên, Phó Hiểu cảm nhận một luồng ánh mắt nồng đậm tràn ngập ác ý rơi xuống cô.
Theo cảm ứng , liền thấy phương hướng của mấy thanh niên trí thức , nữ thanh niên trí thức vẫn luôn dính lấy cả đang dùng ánh mắt ghen ghét cô.
Phó Hiểu cũng để ý tới cô , nghĩ cũng cô ghen ghét cái gì.
Không là cái thói hận .
Cô vì thời gian dính lên Phó Dục, chỉ cần thấy liền nghĩ cách sáp gần, đồng chí, trai gọi ngừng.
Tuy rằng cả sẽ để ý tới cô , nhưng cứ ghê tởm như cũng a, nghĩ biện pháp lộng cô .
Phó Hiểu lúc cũng cơ hội nhanh sẽ đến.
Mấy em giao cỏ heo xong nhiệm vụ, liền về nhà.
Buổi tối, Phó Hiểu theo lệ thường trị liệu cho hai bệnh trong nhà xong, liền về phòng.
Trong phòng tắm, hai cùng ngâm d.ư.ợ.c d.ụ.c, đương nhiên chia hai thùng tắm, hiện tại Phó Dư ngâm d.ư.ợ.c d.ụ.c một chút cũng đau, hai cùng còn thể chuyện phiếm.
Phó Hiểu về phòng, trực tiếp gian, cô cảm giác dị năng hệ trị liệu của cô trải qua một đoạn thời gian sử dụng, rốt cuộc dấu hiệu buông lỏng.
Trong bồn tắm đổ đầy nước linh tuyền, cô ở bên trong, nhắm mắt, yên lặng dùng dị năng hệ trị liệu vận chuyển tự , một luồng năng lượng chữa khỏi cọ rửa kinh mạch .
Một một .
Không bao lâu, Phó Hiểu mở hai mắt.
Rốt cuộc...
Hệ trị liệu cũng thăng lên cấp hai , hiện tại năng lực chữa khỏi càng mạnh hơn.
Nếu sợ bại lộ, chỉ bằng năng lực cô nắm giữ hiện tại, thể Phó Dư thể giải quyết nhanh hơn, nhưng bảo cô bại lộ chính chữa bệnh cho là khả năng, dù cũng vấn đề lớn gì, vẫn là từ từ trị .
Nước trong bồn tắm thể lãng phí, ý niệm dẫn tới đất đai bên ngoài biệt thự.
Cô đơn giản tắm rửa một cái, khỏi gian ở kháng bao lâu liền ngủ ...
Ký túc xá nữ điểm thanh niên trí thức.
Hứa Nguyệt ở giường một một hồi tưởng nội dung trong thư gửi cho cô hôm nay, càng nghĩ càng ngủ .
Ở trong thành phố, cô vẫn luôn là xinh nhất trong khu tập thể, cô cũng lợi dụng dung mạo của đạt ít thứ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-va-mat-gia-dinh-cuc-pham/chuong-64-song-gio-lai-noi-len.html.]
từ khi tới nông thôn, đối mặt lao động nặng nhọc, cô mài mòn mất thần thái ban đầu.
Ở chỗ cô còn bộ dáng quang vinh xinh trong thành phố, ăn mặc , cam lòng trong lòng càng tích càng nhiều, đến bên cạnh hỏng mất.
Hơn nữa lá thư nhận hôm nay, nhà với cô , trong nhà hiện tại tình huống vi diệu, thể cho cô bất luận trợ giúp gì nữa, gửi cho cô hai mươi đồng, là cuối cùng, chuyện đều dựa chính cô .
Bức thư nghiễm nhiên là cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t lạc đà.
Nhớ tới hôm nay ở chân núi thấy cô bé tên Phó Hiểu nhà Đại đội trưởng , váy cô mặc là kiểu dáng cô ở trong thành phố mới thể thấy.
Tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng từ ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn, khó lớn lên là một cô gái xinh cỡ nào.
Đáy mắt Hứa Nguyệt hiện lên một mạt ghen ghét nồng đậm.
Dựa cái gì đều là ở nông thôn, nhà cô đều sủng cô, cô dựa cái gì cái gì cũng cần .
Còn nhiều trai ưu tú vây quanh bên cô như .
Mà Hứa Nguyệt cô với vô , ngay cả tên của cô cũng nhớ .
Nếu trong nhà thể giúp đỡ cô , cô chỉ thể tự cứu, hiện tại biện pháp thoát khỏi tất cả những thứ , hoặc là về thành phố, hoặc là gả chồng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Về thành phố là cách nào, thì chỉ thể gả chồng, tuy rằng cô cũng gả ở nông thôn, nhưng hiện tại cũng còn cách nào.
Cho nên cô theo dõi Phó Dục.
Điều kiện nhà Đại đội trưởng là nhất, hơn nữa còn chú Bí thư, gả cho , nếu thật sự danh ngạch về thành phố gì đó, đến lúc đó tính toán khác.
Còn một nguyên nhân chính là cô ghen ghét Phó Hiểu, cô một con nha đầu nông thôn, dựa cái gì hưởng thụ tất cả những thứ cô đều cơ hội hưởng thụ.
Hứa Nguyệt tin tưởng, với dung mạo của cô , khó động tâm.
Cô chỉ cần chủ động chút, thật sự , giở chút thủ đoạn, chỉ cần cô gả Phó gia, sinh đứa con, đến lúc đó nắm bắt một con nha đầu là chuyện dễ như trở bàn tay .
Hơn nữa, cô em gái ruột của Phó Dục, cho dù là đuổi cô ngoài, cũng ai sẽ cái gì.
Nghĩ đến thời gian cô vẫn luôn nghĩ cách tiếp cận Phó Dục, đều đối với cô giả sắc thái, nhưng lúc khác ở đó, hẳn là bỏ mặt mũi, cho nên cô quyết định ngày mai một tìm , loại ngày tháng cô một ngày cũng sống nổi nữa, nhất định gả Phó gia.
Thật sự , thì chỉ thể giở chút thủ đoạn.
Hứa Nguyệt thoáng qua Điền Quyên đang ngáy bên cạnh, trong mắt hiện lên một tia ghét bỏ.
Ngày mai thể lợi dụng con ngu một chút, chờ cô gả Phó gia, nghĩ cách điều cô , đến lúc đó chuyện cô từng sẽ ai .
Trong đầu cô qua một kế hoạch, cảm thấy gì sơ hở, rốt cuộc lòng trầm trầm ngủ.
Ngày hôm , sáng sớm.
Mấy cháu đều rời giường, theo lệ thường bồi ông nội cùng luyện quyền, Phó Dư hiện tại tuy rằng quyền đ.á.n.h lắm, nhưng động tác cơ bản đều đúng, hơn nữa thể kiên trì từ đầu đến cuối .
Buổi sáng, Phó Dục Phó Hoành hai theo Phó Vĩ Bác .
Phó Hiểu thì Phó Khải lôi kéo tới núi, là bạn Tiểu Ngư Nhi của bé gặp cô.
Tới nơi mới phát hiện là Tiểu Ngư Nhi đồ đưa cho cô, đứa nhỏ trộm đưa một cái hộp nhỏ cho cô, Phó Hiểu nhận lấy, mở thấy bên trong là mấy cái nhẫn vàng và một thỏi vàng, đây hẳn là tiền t.h.u.ố.c Từ Tông Sâm đưa.
Cô nghĩ nghĩ, vẫn là nhận lấy, tuy rằng t.h.u.ố.c của cô đáng giá nhiều đồ như , nhưng dù cũng là cứu một mạng , thu của nhiều chút đồ thì chứ.
Phó Hiểu vỗ vỗ đầu Tiểu Ngư Nhi, "Ngoan, chị nhận, việc ."
Cô bỏ cái hộp trong gùi, nhưng thật đồ bên trong sớm bỏ gian.
Hôm nay cô ý định cắt cỏ heo, chỉ là một đường theo gần hai đứa nhỏ hái thảo d.ư.ợ.c.
Trên đường thấy cây hạt dẻ trong núi kết ít quả, qua một đoạn thời gian nữa là thể hái .
Hạt dẻ rang đường cũng là một món ngon khiến hoài niệm.
Gùi nhỏ của hai nhóc con đầy, Phó Hiểu đường bọn nó xuống núi vẫn luôn theo phía , đến sườn dốc cao chân núi dừng bước chân, ngước mắt , thấy Phó Dục đang về phía bên chân núi.
Vừa định gọi , liền thấy một cô gái ở mặt .
Nhìn thấy một màn Phó Hiểu khỏi khẽ tiếng, "A... Vận đào hoa của cả tồi a..."
khi thấy phụ nữ là ai, nụ mặt nháy mắt biến mất thấy.
Sao là cô ...
Dùng tới tinh thần lực, xem xanh nhỏ cái gì...
Phó Dục ánh mắt lạnh băng phụ nữ mắt, đội nắng to mệt mỏi cả buổi sáng rốt cuộc thời hạn thành nhiệm vụ, ngay cả Phó Hoành cũng chờ, vốn định đường tắt về nhà nghỉ ngơi thật một chút, kết quả đến đây phụ nữ ngăn .
Cô là phụ nữ, nếu trực tiếp đẩy cô , ngoài thấy là một cọc phiền toái, chỉ thể tận lượng cách cô xa một chút.
Hứa Nguyệt vốn định tìm đứa nhỏ trộm gọi Phó Dục đến chỗ vắng vẻ, đến lúc đó cô chủ động yêu thương nhung nhớ, cũng tin động tâm.
Đến lúc đó cô la to gọi nhỏ, để Điền Quyên dẫn tới, mặc kệ là ai, chỉ cần thấy một màn , đều sẽ cảm thấy là cưỡng bức cô , đến lúc đó Phó gia nếu Phó Dục bởi vì giở trò lưu manh mà đồn công an, thì chỉ thể cưới cô .
Không nghĩ tới đứa nhỏ còn tìm , liền xa xa thấy Phó Dục một về phía bên , đây quả thực chính là trời ban cơ hội a, rằng bình thường em bọn họ đều là dễ dàng tách .
Hơn nữa, lúc chỗ cũng sẽ nào tới, cô trộm đưa mắt hiệu cho Điền Quyên, ý bảo cô tìm tới.