Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1042
Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:34:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn vẫn giữ vẻ mặt căng thẳng, Trần Diệp :
“ còn chẳng lo lắng, rốt cuộc đang xoắn xuýt cái gì."
“Cái đứa nhỏ Hiểu Hiểu ngoài một chuyến e là cũng giống như chơi thôi."
Mục Liên Thận ngoái đầu thoáng qua vị trí nhà ga, giọng điệu bình thản nhưng mang theo một chút cảm khái:
“Đây là đầu tiên con gái xa như , hơn nữa còn nắm bắt hành tung của nó."
Ở một chiếc xe quân sự khác, Mục lão gia t.ử cũng liên tục thở ngắn thở dài.
Ông lão bên cạnh chút bực vỗ một nhát ông:
“Đừng 'ây da' nữa, ông phiền hả."
“ thở dài thì liên quan gì đến ông, quen thì xuống xe."
“Đây là xe của ..."
Mục lão gia t.ử vẫy vẫy tay như ăn vạ, rõ ràng là chẳng quan tâm nhiều đến thế:
“Lão Diệp, thằng cháu đích tôn nhà các ông từng với ông là định , sẽ chỗ nào nguy hiểm chứ?
Thật sự thể mang theo cảnh vệ ?
Hay là, bây giờ tìm đuổi theo bọn chúng?
Âm thầm bảo vệ một chút..."
“Vô ích thôi, Bắc Uyên xưa nay đều chủ kiến."
Thấy ông bắt đầu thở dài, ông lão liếc xéo một cái:
“Cũng chẳng là ai, ngày nào cũng khoe khoang mặt là cháu gái lợi hại thế nào."
Mục lão gia t.ử chịu:
“Cái gì gọi là khoe khoang hả, ông dám bảo cháu gái lợi hại ?"
“Thế thì ông còn lo lắng cái nỗi gì..."
Ánh mắt ông lão về phía nhà ga, đưa mắt xa, tự lẩm bẩm:
“Lửa thử vàng, gian nan thử sức."
“Người trẻ tuổi, thì nên ngoài xông pha..."
Trên một chuyến tàu hỏa đang chạy, Diệp Bắc Uyên đang tựa giường nghỉ ngơi.
Phó Hiểu đến mức c-ơ th-ể chút khó chịu, khi Phó Dục lấy nước, cô bèn theo khỏi toa xe.
Vô tình liếc mắt một cái, ở toa xe khác cô thấy một bóng quen mắt, khóe môi cô khẽ cong lên mỉm .
Phó Dục lấy nước trở về hỏi cô:
“Cười cái gì thế?"
“Không gì, về thôi ."
Lúc về chỗ của , cô mở mắt đang sách:
“Anh Uyên, toa bên cạnh quen đấy."
Diệp Bắc Uyên “ừ" một tiếng hững hờ, tiếp tục sách, dáng vẻ nho nhã lịch thiệp, thong dong chút kinh động.
Trần Cảnh Sơ dám gây tiếng động quá lớn phiền , bèn kéo cô nhỏ giọng hỏi:
“Ai thế?"
“Phía đông nhà các ... con trai út nhà đó."
Anh hiểu , gật đầu.
Một lúc , Diệp Bắc Uyên ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, về phía Trạch Vũ Mặc:
“A Mặc, dạo một vòng xem, xem những con em nhà nào nữa."
Trạch Vũ Mặc dậy ngoài.
Chẳng mấy chốc trở toa xe, nhỏ vài câu tai Diệp Bắc Uyên.
Diệp Bắc Uyên đợi xong, mới thản nhiên gật đầu.
Đêm xuống...
Diệp Bắc Uyên xem xét tình hình trở về, đưa tay day day cái đầu đang đau nhức vì ồn ào, đó bước chân trở toa xe, đôi mắt đen láy chằm chằm mấy .
Phó Hiểu dùng ánh mắt hỏi:
“Anh Bắc Uyên?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1042.html.]
Ánh mắt về phía cô:
“Nên ngủ thì ngủ , sáng mai xuống tàu sớm."
“Vâng."
Phó Dục dậy đắp chăn cho cô, nhỏ giọng :
“Yên tâm ngủ , mai gọi."
Phó Hiểu ngoan ngoãn chớp mắt với , khép đôi mi .
Trần Cảnh Sơ dám hỏi Diệp Bắc Uyên, đành phiền Trạch Vũ Mặc.
Anh cẩn thận leo từ giường xuống, chen chúc ở giường .
Nằm ở phía trong, hạ thấp giọng hỏi:
“Sáng mai tàu đến thế, lúc xuống tàu rõ ràng là đúng mà."
Trạch Vũ Mặc buồn ngủ rũ rượi, bực bội đẩy :
“Câm miệng, ngủ ."
Ánh mắt Diệp Bắc Uyên liếc tới, Trần Cảnh Sơ lập tức ngoan ngoãn ngay, lủi thủi leo lên giường nhắm mắt .
Khu vực toa xe của bọn họ chìm yên tĩnh.
Phó Hiểu thấy động động tĩnh liền mở mắt, Phó Dục bên cạnh định gọi cô thức dậy khẽ :
“Dậy ."
Cũng cảnh giác gớm.
Chương 588 mà cái gì?
Cô dậy từ giường, nhanh ch.óng leo xuống, trực tiếp lên giường của Phó Dục, đợi nhóm Diệp Bắc Uyên thu dọn chỉnh tề.
Đồ đạc của Phó Dục thu dọn xong, giúp cô lấy ba lô và quần áo giường xuống:
“Sáng trời lạnh, mặc áo cho kỹ."
Sau khi Phó Hiểu mặc áo xong, trêu chọc :
“Anh cả, đính hôn khác nhỉ, đây chẳng bao giờ tỉ mỉ như thế cả."
“Hừ..."
Phó Dục nhạt xoa đầu cô.
Còn chẳng tại tên Thẩm Hành Chu , liền hai trang giấy những điều cần lưu ý khi chăm sóc Phó Hiểu.
Trời mới , lúc thấy hai trang giấy đó tâm trạng thế nào.
Hóa em gái ... khó chiều như ?
Anh tự xưng là cưng chiều em gái, mà thua một ngoài.
Sau khi thu dọn xong, mấy đến cửa, đợi tàu dừng .
Vì lúc trời còn sáng, cộng thêm đây là một ga nhỏ, lên tàu ít, ít vẫn còn đang trong giấc mộng, việc xuống tàu của mấy thể là lặng lẽ tiếng động.
Đợi đến khi những kẻ tâm đến tình cờ gặp gỡ, thì phát hiện những mà họ lấy lòng và tiếp cận biến mất dấu vết.
Chẳng ai họ đang ở ...
Mà lúc mấy dừng chân tại một huyện nhỏ hẻo lánh.
Điều kiện thật sự tệ, tìm mãi mới thấy một ngôi nhà trống, là nhà đất.
Cuối cùng chỉ dọn dẹp ba căn phòng, Phó Hiểu ở riêng một phòng, hai phòng còn mỗi phòng hai .
Phó Dục bước phòng Phó Hiểu định giúp cô dọn dẹp, cô kéo kéo tay áo , hạ thấp giọng :
“Anh Bắc Uyên đang chuyện với ở ngoài kìa, cứ giúp em dọn phòng lúc gì..."
“Em gái," Giọng điệu chút bất đắc dĩ:
“Anh tự chừng mực..."
Anh vốn chẳng ý định lên tiếng lấy lòng, ngoài, chỉ mở mang tầm mắt, thuận tiện chăm sóc cho Phó Hiểu.
Những chuyện khác... cứ để thuận theo tự nhiên.
Giống như dượng , là một chỉ năng lực chứ quan hệ, việc lấy lòng đó... chỉ vô dụng, mà e là còn phản tác dụng.
Phó Hiểu liếc xéo một cái:
“Em ý đó."
Cô chỉ là giao thiệp nhiều hơn với đám con trai , còn thể học hỏi chút gì đó từ Diệp Bắc Uyên, cứ bám lấy chăm sóc cô thì thể thống gì chứ.