“Phó Hiểu dùng hai tay chống cằm, hồi tưởng trong đầu.”
lúc đó chắc chỉ là tình cờ qua thôi, nên bây giờ nghĩ cũng .
Cô bò bàn thở dài:
“Nghĩ ,"
Phó Dục mỉm xoa xoa đầu cô:
“Không , tra là ,"
Trạch Vũ Mặc giơ tay xem giờ:
“Thời gian còn sớm nữa, ăn cơm ,"
Ba dậy bước khỏi phòng.
“Ái chà cả, đừng cứ xoa tóc em thế, rối hết cả ..."
Phó Dục ngượng ngùng thu tay về:
“Tóc em đến lúc cắt đấy,"
“Không cắt, khác cắt hiệu quả em ,"
Anh bất lực:
“Thế em thể vì cái đầu mà chuyên môn chạy về làng Đại Sơn một chuyến chứ,"
“Hay là.... cắt cho em?"
Phó Hiểu liếc một cái đầy chê bai, bước càng nhanh hơn.
Đi lưng hai , Trạch Vũ Mặc mỉm khẽ thu hồi tầm mắt từ đầu cô, dáng vẻ tóc tai bù xù đó thực sự là quá thú vị.
Từ nãy đến giờ tay vẫn luôn rục rịch.
Muốn cùng Phó Dục xoa xoa đầu cô.
chỉ một động tác đơn giản , cũng dám .
Bởi vì thấy ánh mắt cảnh giác của cô một nữa.
Từ khi thích Phó Hiểu, chỉ cần đưa tay ý định chạm cô, cô sẽ tránh , và bằng ánh mắt cảnh giác xen lẫn cảnh cáo đó.
rõ ràng là việc Trần Cảnh Sơ cũng từng , thể.
“Vũ Mặc, nhanh lên..."
Phía Phó Dục đầu thấy tụt phía một đoạn dài, cất tiếng gọi.
“Vâng..." bóng lưng cô gái, khẽ đáp lời.
Anh hối hận vì cho cô , nếu , cô , một trai tên là Trạch Vũ Mặc, trong lòng từng cô chứ.
Cô sẽ chỉ coi là hàng xóm, là bạn bè.
Sẽ đối xử với gì khác biệt.
những tình cảm yêu thích trong lòng , giấu cả đời ?
Chẳng là quá đau khổ .
Giống như bây giờ, cô ác cảm với .
rốt cuộc đối đãi với và Trần Cảnh Sơ cũng là giống .
Bạn bè thuở thiếu niên, đợi khi trưởng thành, nếu như chia ly rời xa, sẽ một ngày cô quên thôi.
bây giờ thì , cô mãi mãi bao giờ quên cái tên Trạch Vũ Mặc .
Ba đến cửa tiệm cơm liền thấy Trần Cảnh Sơ đang bàn ăn ngấu nghiến.
“Cậu về từ lúc nào thế?"
Trần Cảnh Sơ ngẩng đầu thấy họ, vẫy vẫy tay:
“Mọi đến ...."
“ mới về, , cái nơi Bắc Uyên hẻo lánh thế nào, ngay cả một chỗ ăn cơm cũng , đói ch-ết đây ,"
Phó Hiểu mỉm đối diện :
“Thế chỉ ở đây ăn, ?"
“Ồ, Bắc Uyên cùng với một lãnh đạo gì đó của thành phố, ăn cơm cùng họ , liền tự về ,"
Phó Dục đến cửa sổ gọi cơm xong xuống, hỏi:
“Bên cạnh ai khác cùng ?"
Trần Cảnh Sơ :
“Làm thể chứ, nếu ai khác dám tự về,"
“Bọn gặp nhóc Lục Viên đó , theo đấy,"
“Lục Viên?"
Trạch Vũ Mặc hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1059.html.]
“Sao đến phía ?"
“Cái thì ,"
Trong đầu Phó Hiểu bỗng lóe lên điều gì đó, cô suy nghĩ một lát, vỗ bàn một cái:
“Em nhớ ...."
“Khụ khụ....
“ Trần Cảnh Sơ ngẩng đầu từ bát mì lên:
“Cô sợ ch-ết khiếp, cứ hớt hơ hớt hải, nhớ cái gì ,"
Chương 597 Bọn buôn ...
“Nhớ cái gì ?"
Ánh mắt Phó Dục và Trạch Vũ Mặc đều đổ dồn cô.
“Em nhớ cái tên đó em từng thấy ở , là Lục, Lục Viên ...."
Lục Viên đây mặt cô chỉ nhắc qua một câu sâu, lúc đó cô cũng hỏi, nên nhất thời nhớ .
Trạch Vũ Mặc về phía Trần Cảnh Sơ:
“Cậu Lục Viên ở cơ?"
Trần Cảnh Sơ lau miệng :
“Đi theo bên cạnh Bắc Uyên đấy...."
Cơm nước họ gọi xong, Phó Dục và Trạch Vũ Mặc hai dậy bưng cơm nước qua.
Phó Dục đưa đũa cho cô:
“Không vội, ăn cơm ,"
“Vâng,"
Sau bữa cơm.
Trạch Vũ Mặc mở miệng :
“ tìm họ một chút, về nhà ,"
Trần Cảnh Sơ :
“Cậu Bắc Uyên họ ở ?"
“Cậu theo ..."
“Chậc...." cùng Trạch Vũ Mặc cùng dậy, lúc ngang qua bên cạnh Phó Hiểu còn đưa tay xoa tóc cô một cái.
Phó Dục về phía Phó Hiểu:
“Chúng về nhà thôi,"
“Anh cả, cùng em đến tòa nhà bách hóa một chuyến , mua chút đồ,"
“Được, thôi,"
Hai em mua đồ xong về, là ba giờ chiều, lúc về đến nhà thì bọn Diệp Bắc Uyên về nhà .
Đang trong sân gì đó với Trạch Vũ Mặc, Lục Viên đầu với Phó Hiểu:
“Tiểu Hiểu, lâu gặp, nhớ nào,"
Phó Hiểu mỉm bước sân:
“Dạo nhiệm vụ ?"
“Nhiệm vụ thành , ngang qua đây đúng lúc gặp Diệp," Lục Viên mỉm , nhớ tới lời Trạch Vũ Mặc , hỏi:
“Vũ Mặc em tìm ..."
“Vâng, lúc tụi em tra hồ sơ vụ án thấy một cái tên trong một bản báo cáo, em nhớ từng nhắc tới , hình như tên là....
Tô Tề Minh?"
Lục Viên cau mày, gật đầu:
“Anh về ông ,"
“ mà, mất tích lâu ...."
“Cái gì gọi là mất tích lâu ?"
Đôi mắt Phó Hiểu bỗng chốc trầm xuống, đây chính là điểm mấu chốt khó khăn lắm mới tìm .
lúc , giọng của Diệp Bắc Uyên từ trong phòng truyền :
“Lục Viên, qua đây chuyện..."
Anh từ trong phòng bước , ở phía phòng khách nhà chính, Phó Hiểu đang phía :
“Nói xem, cái tên gì, chuyện là thế nào,"
“Trưa nay lúc bọn em tra hồ sơ vụ án chẳng thấy một cái tên báo án mà đây từng Lục Viên nhắc tới ,"
Ánh mắt Diệp Bắc Uyên rơi Lục Viên, chờ mở miệng.