Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1084

Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:35:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ừ," Phó Dục vỗ vai :

 

“Cứ tích lũy kinh nghiệm ."

 

Anh em trai:

 

“Cái họ Thời , em thật sự thấy vấn đề gì chứ?"

 

Nhắc đến đó, ánh mắt Phó Dự trở nên kỳ lạ, khẽ ngước mắt lên:

 

“Anh cả, em , ác ý với chúng ,"

 

“Chúng ?"

 

, chúng , chỉ ," Phó Dự gật đầu, ánh mắt động:

 

“Đối với em, dường như cũng ý định kết giao,"

 

“Hơn nữa em cảm thấy, dường như đang quan sát chúng ,"

 

Phó Dục cau mày:

 

“Ý em là ?"

 

“Không gì," Phó Dự với giọng mang ý , lắc đầu, “Anh cả, lẽ chính là một...

 

ờ, theo cách của Hiểu Hiểu thì là fan hâm mộ nhỏ của ?"

 

“Có lẽ chính là ngưỡng mộ tài học của , mới tiếp cận chúng thôi,"

 

Phó Dục khinh khỉnh:

 

“Em thật sự nghĩ thế ?"

 

Phó Dự nhún vai:

 

“Thì cũng hành động bất chính nào, nếu thật sự thấy vấn đề thì cứ tránh xa một chút là ,"

 

Phó Dục khoanh tay tựa bàn học, nheo mắt suy ngẫm một hồi, “Mặc kệ , em học ,"

 

Lúc , hỏi:

 

“Biết tại lão nhị lão tam đ-ánh nh-au ?"

 

“Hình như là vì mồm miệng sạch sẽ gì đó, đúng lúc hai thấy, cho nên mới..."

 

“Ồ," Phó Dục gật đầu, ngay mà, em trai loại vô cớ gây sự.

 

Ra tay chắc chắn là nguyên nhân.

 

, Hiểu Hiểu lúc ở Quảng Châu mua cho em một cây b.út, ở phòng , lấy cho em nhé?"

 

“Để em tự lấy,"

 

Phó Dự dậy theo cùng ngoài......

 

Vào ngày Phó Tuy và Phó Dự đều nghỉ về nhà, trong sân náo nhiệt.

 

Phó Hiểu đưa một chiếc áo khoác cho Phó Tuy:

 

“Anh ba, cái là cho chị Nam, lát nữa tìm chị thì mang cho chị ,"

 

“Không quà của ?"

 

Cô tùy ý xua tay:

 

“Anh là đại đàn ông thì cần quà cáp gì, ..."

 

“Hầy," Phó Tuy tới choàng tay qua cổ cô:

 

“Cái con bé , em phân biệt đối xử đúng , Tiểu Dự còn một cây b.út máy cơ mà,"

 

“Anh ba thô lỗ thế, hai, mau lôi ,"

 

Phó Hoành tới đ-á một cái:

 

“Tránh xa em gái một chút,"

 

Nói xong kéo Phó Hiểu chỗ khác, cô Phó Hoành:

 

“Vẫn là hai với em nhất,"

 

Cô lấy từ trong túi một con d.a.o găm đưa cho :

 

“Anh hai, đây là quà cho ,"

 

Lúc Phó Hoành cầm lấy con d.a.o găm, cô còn nhắc nhở:

 

“Anh cẩn thận nhé, d.a.o mài sắc đấy."

 

Nhìn con d.a.o găm sắc bén, Phó Hoành hài lòng, Phó Tuy ở bên cạnh cũng thèm thuồng thôi, ghé sát Phó Hiểu đủ lời ý , cô mới lấy đồ cho , cũng là một con d.a.o găm, nhưng dài hơn con của Phó Hoành một đoạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1084.html.]

 

Phó Hiểu sang một bên vung vẩy con d.a.o, hỏi:

 

“Anh ba, nhà họ Vu ở đại viện đắc tội gì với hai thế?"

 

Phó Tuy tra d.a.o vỏ, Phó Hoành một cái, cả hai đều tới xuống bên cạnh cô, “Thằng nhóc nhà họ Vu mồm mép tồi tệ em, thể tha cho nó ?"

 

“Hửm?"

 

Cô nhướn mày :

 

“Trong đại viện còn dám em ?"

 

“Nói cái gì thế?"

 

Phó Hoành hừ lạnh:

 

“Nói em mắt , chọn Thẩm Hành Chu,"

 

“Hừ, Thẩm Hành Chu thằng nhóc đó dù đến cũng mạnh hơn bọn họ gấp trăm gấp ngàn , đến lượt bọn họ lải nhải ,"

 

Phó Dục ở bên cạnh hỏi:

 

“Ở trường đ-ánh nh-au là vì chuyện gì?"

 

Phó Tuy lắc lắc con d.a.o găm trong tay, liền , “Haiz, cái đó cũng chẳng tính là đ-ánh nh-au, chỉ là lúc chơi bóng ở trường gặp mấy đứa nhà họ Vu, bọn chúng thù hằn , định chơi ác, thế thì thể hèn nhát ?"

 

Biết là vì nguyên nhân gì nên Phó Dục cũng quản nữa.

 

Phó Hiểu trong lòng thấy vui, kéo hai trai :

 

“Ngày mai đại viện với em,"

 

“Sao thế, em còn định đ-ánh bọn chúng một trận ?"

 

Phó Tuy hi hi :

 

“Lần đ-ánh cũng khá nặng tay , em mà tay nữa thì quá đấy,"

 

“Vậy em thấy tức giận thì thế nào,"

 

Phó Hoành hiến kế, “Chúng buổi tối, đ-ập vỡ kính nhà bọn họ,"

 

“Em còn trùm bao tải bọn chúng nữa," Cô tức tối bĩu môi.

 

“Không đ-ập một miếng , chúng đ-ập hết kính nhà bọn họ luôn...

 

Nếu em vẫn còn thấy tức thì mua pháo ném hố xí nhà bọn họ,"

 

“Thế thì đợi lúc mới ném,"

 

“Ha ha ha," Phó Tuy xa gật đầu.

 

Phó Hiểu miễn cưỡng đồng ý, “Đi, bây giờ mua luôn, em chọn loại to cơ,"

 

Nhìn mấy đứa em nghịch ngợm, Phó Dục nhịn , :

 

“Gấp cái gì, buổi tối bảo Địch Vũ Mặc mang đến cho em, thời gian lượn lờ ở chợ đen nhiều,"

 

“Em bách hóa đại lâu là bán ,"

 

“Ồ..."

 

Địch Vũ Mặc khi “chiến công hiển hách" ném pháo hố xí của bọn họ, nhất thời còn phản ứng kịp.

 

“Hả?"

 

“Ấy chà hả cái gì mà hả," Trần Cảnh Sơ ở bên cạnh phản ứng cực nhanh, rộ lên, “Ha, chuyện thể thiếu chứ,"

 

“Ê, nhớ phía chợ đen nhà pháo hoa pháo nổ đúng , nhà bọn họ chắc chắn loại to đấy," Anh vỗ vỗ vai Địch Vũ Mặc hỏi.

 

Địch Vũ Mặc phản ứng , mấy đang thảo luận kế hoạch tác chiến với vẻ mặt khó tả.

 

“Nhất định đợi lúc mới ném, còn ném cho chuẩn ," Người lời thất đức chính là Trần Cảnh Sơ.

 

Cũng chẳng hưng phấn cái nỗi gì.

 

Phó Hiểu :

 

“Anh mà vui thế,"

 

Trần Cảnh Sơ với cô một vẻ mặt quái dị, “Anh vẫn luôn thử chiêu , ha ha ha, cuối cùng cũng cơ hội ,"

 

“Là em ném, liên quan gì đến chứ," Cô lườm một cái, bực .

 

“Mặc kệ, dù cũng theo hành động cùng ,"

 

“Cười ch-ết mất, nhắm chuẩn thế ?"

 

Địch Vũ Mặc và Phó Dục cả hai đều bất đắc dĩ bọn họ bắt đầu tranh giành xem pháo nên để ai ném, đều chút cạn lời.

 

 

Loading...