Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1085

Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:35:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

...

 

Đêm đen gió cao...

 

Mấy bóng lén lén lút lút nhân lúc ngủ say, mở cửa viện nhà .

 

Tập hợp tại quảng trường nhỏ của đại viện, lặng lẽ về phía sân nhà họ Vu.

 

Địch Vũ Mặc chút bất đắc dĩ những , “Mọi mà chắc chắn lúc bọn họ còn ngoài vệ sinh chứ?"

 

“Hì hì," Trần Cảnh Sơ xa, “Em xin Hiểu Hiểu ít thu-ốc xổ, bỏ giếng nhà bọn họ ,"

 

Đối mặt với ánh mắt qua của mấy , Phó Hiểu khẽ ho một tiếng:

 

“Hì, d.ư.ợ.c tính nhẹ lắm, hại , chỉ là thải độc thôi,"

 

Mấy xổm bên tường ngóng động động tĩnh, đợi thấy tiếng mở cửa, Trần Cảnh Sơ và Phó Hoành Phó Tuy , nhỏ giọng :

 

“Ném pháo là đ-ập kính ?"

 

“Cậu ngốc , đương nhiên là cùng lúc chứ, nếu chúng căn bản chạy kịp ,"

 

“Được, chúng chia hành động, thấy tiếng pháo thì ném đ-á, nhưng cẩn thận, đừng ném trúng đấy,"

 

“Yên tâm ,"

 

Phó Hiểu đầu Phó Dục, “Anh cả, và Địch Vũ Mặc xa xa nhé, đừng để lát nữa chạy kịp,"

 

Cô khom lưng theo Trần Cảnh Sơ, “Anh nhà vệ sinh nhà họ ở ?"

 

“Biết," Trần Cảnh Sơ chỉ chỉ, “Ngay cạnh bức tường ,"

 

“Anh đảm bảo ném trúng trong ?"

 

Trần Cảnh Sơ , “Không nhất thiết ném trúng hố, chỉ cần dọa , còn ngã trong hố chứ, ha ha ha,"

 

Anh bịt miệng, nén giọng :

 

“Cứ chờ xem,"

 

Vừa áp tai tường ngóng, thấy , châm lửa...

 

Phó Hiểu khi ném, cũng ném theo một cái...

 

Bùm bùm chát...

 

Đoàng!!!

 

Bọn họ chọn loại pháo nổ to nhưng kích thước nhỏ, chỉ nổ vang thôi chứ thương .

 

Tiếng pháo nổ vang lên, bên tiếng kính vỡ cũng truyền tới.

 

“Đệch...."

 

Trần Cảnh Sơ chạy nhanh, nắm lấy tay cô chạy biến, “Chạy mau, ném trúng đầu ...."

 

Pháo nổ ngay đầu, đang xổm trong nhà vệ sinh chỉ thấy đầu óc ong một cái.

 

Bị dọa cho khiếp vía, quần còn kịp kéo lên, lúc chạy về phía quên mất quần kéo, trực tiếp một chân dẫm trong hố xí.

 

Thế là.....

 

B-ắn lên ít những đóa hoa sóng nước súp vàng kim, cái mùi vị nồng đậm ngay lập tức bắt đầu khuếch tán xung quanh.

 

Phó Hiểu chạy ghét bỏ bịt mũi .

 

“Trần Cảnh Sơ, nhắm chuẩn thế cơ ?"

 

Phó Tuy chạy vỗ vai .

 

Tiếng động thu hút cảnh vệ tới, thấy mấy bóng hành tung quái gở, thêm cái mùi hăng hắc , đều bọn họ với vẻ khó hết lời.

 

Phó Hiểu cúi đầu che mặt, kéo mấy trai nhanh ch.óng lẩn cửa lớn nhà họ Mục.

 

Nghe thấy tiếng động , Địch Cửu thấy Địch Vũ Mặc và Trần Cảnh Sơ đang lén lút trốn nhà, bỗng nhiên lớn, “Hai đứa ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1085.html.]

 

Anh ngoài cảnh vệ một cái, vẫy vẫy tay, “Không việc gì , các về gác ,"

 

Cảnh vệ , ngoài xem tình hình cụ thể, lúc bịt mũi về, ánh mắt hai đầy ẩn ý, “Hai đứa chuyện thì thể âm thầm một chút ?"

 

Trần Cảnh Sơ khiêm tốn thỉnh giáo, “Làm để âm thầm ạ?"

 

“Ít nhất là đ-ập kính và ném pháo hố xí tách , một hai việc động tĩnh lớn quá...."

 

Trần Cảnh Sơ lĩnh hội .

 

Còn vẻ suy ngẫm mà gật đầu.

 

Địch Vũ Mặc màng hình tượng lườm một cái, lúc định về viện thì về phía Địch Cửu, “Chú Cửu, chuyện lớn chứ ạ,"

 

Đây là đầu tiên chuyện quá đà như , thật sự là kinh nghiệm gì.

 

Địch Cửu xua tay, “Chuyện của mấy đứa trẻ con, ầm ĩ lên ,"...

 

Chương 610 Anh sợ ?

 

Mặc dù ầm ĩ lên , nhưng Phó Hiểu ngờ tới, nhà họ Vu mà ngay cả hỏi cũng hỏi lấy một câu, trực tiếp ngậm bồ hòn ngọt.

 

Phó Hiểu chút do dự hỏi ông cụ Mục, “Ông nội, nhà họ Vu hỏi han gì trong viện ạ?"

 

Ông cụ Mục mấy với vẻ như , “Không ,"

 

“Lạ nhỉ...."

 

Cô nhướn mày:

 

“Nhà họ.... đây tính tình vẫn như thế ạ?

 

Chịu thiệt lớn như cũng lên tiếng?"

 

Ông cụ Mục lắc đầu, “Đâu ,"

 

Ông về phía Phó Hoành và mấy , “Lần hai đứa đ-ánh con nhà họ, nhà họ Vu còn đến tận cửa đòi công đạo đấy,"

 

“Thế thì đúng nha...."

 

Phó Hiểu nhướn mày, bắt đầu phân tích:

 

“Lần ... khụ... chắc chắn chuyện còn lớn hơn đ-ánh trẻ con nhiều, họ đến tận cửa nhỉ...."

 

Ông cụ Mục bực lườm cô một cái, “Cái con bé còn mặt mũi mà nữa, đ-ập kính là .... còn.... mấy đứa bẩn thỉu quá,"

 

“Ông nội, bọn cháu vốn dĩ chỉ định dọa thôi, ai ngờ xui xẻo thế..."

 

Phó Hiểu bĩu môi lầm bầm, “Hơn nữa, ai bảo bọn họ cháu,"

 

“Nói cháu?"

 

Ánh mắt ông cụ Mục sắc lẹm quét tới, ngữ khí đổi, “Thằng hói nhà họ Vu dám cháu ?"

 

Kỹ thuật cáo trạng của Phó Tuy là một, cùng với Phó Hoành hai mồm năm miệng mười kể rõ ràng chuyện .

 

Ông cụ Mục tức giận vỗ bàn một cái dậy khỏi ghế, “Lần hai đứa đáng lẽ với , xem c.h.ử.i ch-ết lão hói nhà họ Vu ,"

 

“Ta ngay bây giờ, nó, đúng là lão phu phát uy, lão già đó thật sự coi là rùa đen chính hiệu ,"

 

Phó Hiểu đưa tay ngăn ông , “Ấy chà ông nội, thôi ông, bọn cháu mới xử lý xong, ông mà nữa thì đúng là thành bắt nạt thật đấy,"

 

“Ta cứ bắt nạt nó đấy thì nào, lão già đó đáng đời..."

 

Được cô dỗ dành mãi, ông cụ Mục mới từ bỏ ý định đến nhà họ Vu, nhưng vẫn ở cửa nhà họ Mục c.h.ử.i đổng vài câu đầy ẩn ý.

 

Phó Tuy và Phó Hoành cứ lưng ông trộm.

 

Mặc dù chút kỳ lạ về việc tại nhà họ Vu truy cứu chuyện , Phó Hiểu cũng sai điều tra tình hình gần đây của nhà họ Vu, gì bất thường.

 

Sau khi ông cụ Mục chuyện , hì hì với cô:

 

“Nhà nào chẳng mấy kẻ mồm mép, họ truy cứu thì chắc chắn là vì sai ,"

 

 

Loading...