Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1090

Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:35:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cháu tìm cả cháu mà xem kiểu nhà như thế nào..."

 

“Vâng ạ..."

 

Cũng đến lúc xây nhà .

 

Bọn trẻ đều lớn, hiện tại thì ở tạm cũng , đợi thêm hai năm nữa là .

 

Lúc ăn tối, họ nhà chính uống r-ượu trò chuyện, Phó Hiểu ăn cơm xong xuống bếp, “Mợ ơi, rừng kiếm ít gà rừng gì đó, thịt nhà đủ để tiệc mợ?"

 

Lý Tú Phấn đang nhóm lửa bếp gật đầu, “Đừng nữa, thịt nhà đủ ..."

 

“Có một thanh niên bảo , tối mai sẽ mang cho nhà một con lợn, cả mì sợi họ cũng chuẩn hết ,"

 

Phó Hiểu gật đầu, “Vậy thì ạ,"

 

“Thằng nhóc Hành Chu đó tuy mặt, nhưng cái gì cũng sắp xếp xong xuôi cả , ngay cả đầu bếp chính cho ngày cũng tìm xong, đúng là chu đáo thật..."

 

Cô cúi đầu, ánh mắt bắt đầu tối sầm .

 

Bưng chiếc ghế nhỏ bên cạnh bà:

 

“Mợ ơi, cháu nhớ quá,"

 

Trong mắt Lý Tú Phấn thoáng qua vẻ lo lắng, nhưng vẫn vỗ về cô :

 

“Ấy chà, thật hổ, một thời gian là về ngay thôi mà,"

 

“Vâng," Cô rúc lòng bà hừ hừ hừ hừ nũng nịu, “Mợ ơi, con dâu mợ cũng hết thương cháu đấy nhé,"

 

“Yên tâm , mợ mãi mãi thương cháu, ai sánh bằng , kể cả là chị dâu cả con cũng ,"

 

“Hì hì," Phó Hiểu ôm cánh tay bà, “Tối nay ngủ thế nào mợ nhỉ, đông thế ,"

 

Lý Tú Phấn tùy ý , “Mợ tối nay ngủ với con, mấy căn phòng cứ để mấy đứa nó tự xoay xở , ngủ hết mà, cùng lắm thì ngang mà ngủ, đằng nào giường cũng đủ rộng,"

 

Ngày mai còn việc , mấy ở nhà chính cũng uống nhiều, nhấp vài ly giải tán.

 

Buổi tối, Phó Hiểu trải giường đợi Lý Tú Phấn sang.

 

Lý Tú Phấn xách hai bộ quần áo , “Ngoan, con đây giúp mợ xem, trong hai bộ bộ nào thì hợp,"

 

“Vâng ạ," Cô quỳ giường, bắt đầu xem quần áo bà cầm sang.

 

Chọn xong quần áo, cả hai chui chăn, Phó Hiểu ôm eo bà, nũng nịu lên tiếng:

 

“Mợ ơi, mợ thơm quá ,"

 

“Thơm gì mà thơm, mùi bột giặt thôi,"

 

“Thơm thật mà..."

 

Cô ôm càng c.h.ặ.t hơn.

 

Lý Tú Phấn rũ mắt cô một cái, trong mắt hiện lên nụ bất đắc dĩ:

 

“Đã lớn thế , vẫn cứ như một đứa trẻ thế ,"

 

Ngày thứ hai, Phó Vĩ Luân và Phó Tuy đón về nhà.

 

Lý Tú Phấn vội vàng chạy đón, “Lão tam, đón về ?

 

Đường xá thuận lợi ?

 

Đã sắp xếp cơm nước cho họ ?"

 

Phó Vĩ Luân gật đầu, Phó Tuy ở bên cạnh bổ sung, “Mợ cả mợ cứ yên tâm , con sắp xếp chuyện thỏa mới về đây ạ,"

 

“Vậy thì ,"

 

Phó Tuy tới cạnh Phó Hiểu đang dán chữ Hỷ lên cửa sổ, “Dán lệch ..."

 

“Làm gì chuyện đó..."

 

Phó Hiểu lùi , “Thẳng tắp luôn, mắt em chính là thước đo đấy, đừng phá phách nữa, mau mang tấm vải đỏ quấn lên cây ,"

 

Phó Tuy việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1090.html.]

 

Phó Vĩ Luân hậu viện, trò chuyện với ông nội Phó và nhóm Địch Vũ Mặc.

 

Ông về phía Phó Hiểu, sang ông nội Phó, “Cha, con thấy con bé rõ ràng là vui vẻ lắm, giống như cha ,"

 

“Anh thì cái đếch gì,"

 

Ông nội Phó về phía tiền viện, “Đứa trẻ trong lòng đang lo lắng lắm đấy, nó chỉ là biểu hiện ngoài thôi,"

 

“Khoảng thời gian , tất cả đừng nhắc tới Thẩm Hành Chu mặt con bé,"

 

Lời ông dứt, tiền viện liền truyền đến tiếng lớn của cô.

 

“Ha ha ha ha, mợ ơi, mợ dán chữ Hỷ lên cả thùng gạo thì quá đáng đấy, cả nồi sắt cũng dán nữa ạ?

 

Ha ha ha,"

 

Mấy thấy tiếng của Phó Hiểu đều về phía ông nội Phó, cái đó ý vị là, thế mà gọi là lo lắng ?

 

Họ thật sự .

 

Ông nội Phó bực lườm mấy một cái, “Đừng đực đây nữa, Phó Dục, cháu xem thịt gửi đến , chuyện sai sót đấy,"

 

Phó Dục , “Ông nội, sai sót gì ạ, hôm nay họ chắc chắn sẽ giao thịt đến cho nhà ,"

 

Buổi tối ăn cơm xong, giao thịt gõ cửa viện.

 

Trên một chiếc xe đẩy chất đầy thịt lợn và bột mì.

 

Sau khi mang đồ trong sân, Phó Dục lấy tiền , giao thịt vội vàng xua tay, “Không thu tiền ạ..."

 

Anh kiên quyết nhét tiền tay đó, “Ngày thường lễ tết coi như tặng quà, đây là chúng đặt hàng, khác ,"

 

Người giao thịt vẻ mặt khó xử, “Thế .... thật sự , Chu sẽ giận mất,"

 

“Không ," Phó Dục vẫy tay tiễn đó, “ sẽ chuyện với ..."

 

Tiễn xong phòng, Phó Vĩ Luân đang giường chỉ cái gói vải đỏ giường, “Cha cháu gửi tới đấy,"

 

“Cái gì ạ?"

 

“Tự xem ,"

 

Mở thấy bên trong hóa là một cuốn sách, Phó Dục dự cảm lành, mở xem thử một trang, ngay lập tức mặt đỏ bừng lên.

 

Anh nhanh ch.óng gập vội vàng dùng vải đỏ che kín.

 

Phó Dục thứ đồ lọt mắt mà bất đắc dĩ đỡ trán, cái gì thế .

 

Thứ mà cũng cần dạy ?

 

Phó Vĩ Luân vốn đó là cái gì từ sớm khẽ thành tiếng.......

 

Ngày đại hôn, ngày lành tháng thích hợp cưới gả.

 

Nhà họ Phó từ sớm vô cùng náo nhiệt.

 

Tiếng của Lý Tú Phấn vang khắp cả sân, “Phó Dục, con gọi các em dậy ,"

 

“Phó Hoành, đồ đạc chuẩn đủ ,"

 

Phó Hoành đáp, “Đủ ạ...."

 

“Tiểu Dự , con kiểm tra một nữa , đừng để sót món gì, bảy giờ , mau lên đường đón dâu thôi, ai chà, Phó Vĩ Bác, ông thể đôi giày Hiểu Hiểu mua cho ông ?

 

Cứ nhất định đôi giày hả,"

 

Phó Vĩ Bác bất đắc dĩ , “ còn kịp , bà gấp cái gì,"

 

“Thay ngay ..."

 

Phó Hiểu đang trang trí phòng tân hôn chậc chậc lắc đầu, “Mợ căng thẳng đến mức nhỉ...."

 

Đêm qua trằn trọc mấy ngủ .

 

mà cũng thôi, đây là con dâu trưởng mà, chắc đến lượt hai là thôi,"

 

 

Loading...