Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1114

Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:41:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vũ Khinh Y thở hổn hển :

 

“Đợi em nghỉ phép xong, đơn vị sớm mới thế .... còn vị trí cho em nữa chứ..."

 

Anh khẽ một tiếng:

 

“Em cảm thấy đàn ông của em ngay cả năng lực giữ công việc cho em cũng , hử?"

 

Nói xong giống như chút bất mãn, cúi c.ắ.n nhẹ lên cô một cái.

 

“Vợ ....

 

em quá coi thường ..."

 

Vũ Khinh Y thở càng dốc hơn, ánh mắt Phó Dục tối sầm , bắt đầu cởi cúc áo của cô.

 

“Đừng... chẳng con ..."

 

“Là .... nhưng...."

 

Giọng khàn đặc, lực đạo khi hôn xuống chút hung hãn:

 

“Không nghĩa là..."

 

“Quá trình con thì cũng ...."

 

Nhịp thở của Vũ Khinh Y bắt đầu định, thể thêm một lời nào nữa....

 

Chương 623 Anh đang căng thẳng...

 

Giữa tháng Năm.

 

Bắc Kinh một cuộc họp cần Mục Liên Thận tham gia, khi đến đại viện, trời gần tối.

 

Vừa bước chân cửa, cau mày thẳng về phía Phó Hiểu.

 

Phó Hiểu bộ dạng nghiêm túc của dọa cho, xoay bỏ chạy, chạy gọi viện binh:

 

“Ông nội.....

 

Ông nội ba con định đ-ánh con ,"

 

Mục Liên Thận:

 

“!!!"

 

hét xong một tiếng, ông cụ Mục lên tiếng mà đến, uy áp gần như hóa thành thực chất, nhắm thẳng Mục Liên Thận mà mắng:

 

“Anh chuyện gì hả, lớn nhường nào mà còn bắt nạt trẻ con, dám động nó một ngón tay xem,"

 

“Suốt ngày ru rú ở cái vùng Tây Bắc rách nát đó, nửa năm về một , về cái là giở oai phong đúng ...

 

Được, cũng đừng về nữa, ở nhà và cục cưng sống với cũng ."

 

Mục Liên Thận:

 

“......"

 

Anh cạn lời ch-ết mất, cửa còn câu nào.

 

Hai ông cháu thể bổ não nhiều chuyện thế chứ...

 

“Con chỉ là xem vết thương của con bé khỏi thôi..."

 

Phó Hiểu từ lưng ông cụ Mục ló đầu :

 

“Khỏi khỏi ..."

 

Mục Liên Thận thở dài một tiếng:

 

“Lại đây ba xem nào..."

 

Cô lon ton chạy đến mặt Mục Liên Thận, giơ cánh tay lên cho xem:

 

“Nhìn , con đang bôi thu-ốc đây, đảm bảo một chút sẹo cũng để ..."

 

Mục Liên Thận nắm lấy cánh tay cô, ngón tay lướt qua vị trí thương, thở dài một tiếng thật nặng:

 

“Danh tiếng của con, truyền khắp mấy quân khu đấy...."

 

“Thật ạ?"

 

Mắt Phó Hiểu phát sáng rạng rỡ:

 

“Họ gì thế ba?"

 

Ánh mắt dịu , xoa xoa đầu cô:

 

“Nói ba một đứa con gái phi thường...."

 

Qua những lời bàn tán của những đó, đại khái những việc Phó Hiểu chiến trường.

 

Vốn dĩ còn nghĩ về nhà thế nào cũng chỉnh đốn một trận, nhưng thấy ánh mắt ấm ức của cô, ngay cả một câu nặng lời cũng nỡ .

 

“Con xem, quân y thì cứ cứu cho , cứ chạy lên phía gì....

 

Làm cho mấy tên đàn ông thô kệch đó còn mặt mũi nào nữa?"

 

Ông cụ Mục xua tay:

 

“Anh cũng đừng trách cứ con bé nữa, cục cưng nhà là quá giỏi , ai bảo bọn họ bằng con bé chứ, họp, nhất định mang huân chương quân công của cục cưng nhà về đấy..."

 

Mục Liên Thận Phó Hiểu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1114.html.]

 

“Vâng."

 

“Ba, cuộc họp khi nào bắt đầu ạ?"

 

“Ngày ..."

 

Phó Hiểu suy nghĩ một chút:

 

“Vậy ngày mai chúng cùng cả chị dâu ăn một bữa cơm ạ."

 

Mục Liên Thận gật đầu:

 

“Ừ."

 

Ngày hôm , buổi trưa Phó Dục đưa Vũ Khinh Y đến đại viện.

 

Hai cùng gọi một tiếng “Dượng."

 

Mục Liên Thận ôn hòa gật đầu, Vũ Khinh Y:

 

“Lúc hai đứa thành hôn dượng bận quá nên , con đừng để bụng nhé."

 

Vũ Khinh Y liên tục xua tay, :

 

“Dượng gì thế ạ, việc dượng bận mới là việc chính, phận con cháu tụi con thể để bụng chứ..."

 

Anh từ trong túi lấy một bao lì xì đưa cho cô, Vũ Khinh Y vội vàng từ chối, ngày kết hôn nhận nhiều tiền mừng như , thể nhận thêm nữa.

 

Phó Hiểu thấy cô cuống đến đỏ cả mặt, bèn tới nhét bao lì xì tay cô:

 

“Cầm lấy , chị mới gọi một tiếng dượng , đây là bao lì xì đổi cách xưng hô."

 

Vũ Khinh Y lúc mới nhận lấy.

 

Thời gian sắp đến giờ Ngọ, Mục Liên Thận Phó Hiểu hỏi:

 

“Trưa nay ăn gì?"

 

Phó Hiểu xem thời gian:

 

“Thẩm Hành Chu lúc đến sẽ mang thức ăn qua..."

 

“Cậu bận việc gì thế?"

 

“À, nhà hàng Tây mới khai trương ạ."

 

Ông cụ Mục Mục Liên Thận:

 

“Cậu cứ thế rút lui, ý kiến gì ?"

 

Mục Liên Thận hỏi:

 

“Tại con ý kiến ạ?"

 

“Hoạn lộ của , chính còn để ý, chúng mà khuyên nhủ chứ, chăm sóc An An, con còn thấy yên tâm hơn..."

 

Ông cụ Mục trầm ngâm vài giây, cảm thấy cũng đúng.

 

“Hơn nữa thưa ba, vốn dĩ hoạch định như , sớm một chút muộn một chút cũng gì khác biệt nữa."

 

Phó Hiểu lúc xen một câu:

 

thế đúng thế, dã tâm của lớn lắm, còn tạo một đế quốc thương nghiệp nữa cơ...."

 

“Khụ...."

 

Phó Dục khẽ ho một tiếng, Phó Hiểu lúc mới phát giác lỡ lời, “tạo ", “đế quốc", hai từ là từ ngữ ho gì lúc .

 

ngượng ngùng:

 

“Con lỡ miệng, ý là dã tâm lớn trong thương nghiệp ạ."

 

Phó Hiểu luôn mặt họ những từ ngữ kỳ lạ mà họ hiểu, ông cụ Mục cũng để ý, chỉ cô hỏi:

 

“Vậy cần gia đình giúp đỡ gì ?"

 

“Dạ cần ạ."

 

Đang chuyện, trong sân động tĩnh truyền đến, Phó Hiểu thò đầu :

 

“Về ?"

 

Thẩm Hành Chu xách đồ ăn nhếch môi với cô:

 

“Hiểu Hiểu, đều là món em thích..."

 

tới đưa tay :

 

“Để em xem là món gì nào..."

 

“Toàn là dầu mỡ thôi, em đừng đụng tay , để mang bếp cắt một chút..."

 

Phó Dục từ phòng khách , Phó Hiểu:

 

“Em về phòng , để giúp cho."

 

“Vịt mua một con là ," Phó Dục giúp Thẩm Hành Chu chia đồ ăn đĩa, lượng món thịt lấy , nhịn lải nhải vài câu:

 

“Cậu mua nhiều thế cũng ăn hết , lãng phí quá..."

 

Phó Hiểu ở cửa bếp, há miệng với Thẩm Hành Chu.

 

 

Loading...