Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1155

Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:55:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ồ, lái nhanh một chút..."

 

Chiếc xe tăng tốc, cuối cùng vẫn dừng cổng viện nghiên cứu.

 

Phó Hiểu thẳng lên tầng hai, gõ cửa phòng của Diệp Trường Canh.

 

Diệp Trường Canh thấy cô, mỉm :

 

“Đến ....

 

, qua xem Viện trưởng Trần việc gì,"

 

Hai đến văn phòng viện trưởng, Trần Đình Tự đang gọi điện thoại cho ai đó, giọng điệu vẻ là cấp bậc cao hơn ông, vì giọng ông kính trọng.

 

“Vâng, ngài cứ yên tâm, chúng nhất định sẽ dốc hết sức ..."

 

Sau khi cúp điện thoại, Trần Đình Tự hai họ:

 

“Chúng phòng họp lớn chuyện..."

 

Trong phòng họp, nhiều nghiên cứu viên cấp giáo sư đang , Phó Hiểu và Diệp Trường Canh cạnh Lương Ngụy Sơn.

 

Thấy cô, Lương Ngụy Sơn ghé gần vài câu.

 

Khi thấy đông đủ, Trần Đình Tự mới từ từ lên tiếng:

 

“Gọi tụ tập ở đây là chuyện với ,"

 

“Bên viện nghiên cứu nước M gửi cho chúng một tài liệu, là để trao đổi học hỏi lẫn .... xem qua ..."

 

Khi ông , thư ký đem những tài liệu đó truyền xuống.

 

Phó Hiểu cầm một trang giấy lên xem, thấy những ký tự tiếng Anh đó, cô nhướng mày:

 

“Tế bào gốc?"

 

Lương Ngụy Sơn ghé sát , đôi mắt lớp kính lão nheo thành một đường kẻ, “Nói về cái gì thế?"

 

Cô đang định mở miệng, Trần Đình Tự khán đài sang:

 

“Có ai xem hiểu ?"

 

Phó Hiểu Diệp Trường Canh, chỉ chỉ cổ họng , hiệu khỏe.

 

Cô mỉm , Trần Đình Tự:

 

“Viện trưởng Trần, giọng em to, để em cho các tiền bối nhé?"

 

“Được, quá,"

 

Trần Đình Tự những khác:

 

“Còn ngây đó gì, vỗ tay chứ,"

 

Những mặt ở đây đều là những nghiên cứu viên thâm niên, và đều đến công trạng của Phó Hiểu.

 

Cô gái trạc tuổi cháu gái , bản lĩnh như , cộng thêm việc cô ở viện nghiên cứu bao giờ cậy tài mà kiêu ngạo, lễ phép.

 

đều yêu quý đứa trẻ .

 

Nghe đều mỉm bắt đầu vỗ tay.

 

Phó Hiểu hào phóng dậy:

 

“Tế bào gốc, là phương thức kỹ thuật mới để điều trị các bệnh nan y nghiêm trọng....

 

 

“Căn bệnh của chúng .... nếu như...."

 

“Cho nên thứ , thể phát huy các chức năng sinh học quan trọng như phục hồi tổn thương cơ quan và mô."

 

Sau khi trình bày khái quát, cô đặt tờ giấy trong tay xuống và nêu quan điểm của :

 

... với kỹ thuật hiện tại, e là thể nghiên cứu những thứ tinh vi như thế , nước M chắc cũng thể,"

 

Lương Ngụy Sơn động tác giơ tay:

 

“Này cháu, cái gì gọi là kỹ thuật hiện tại?

 

Chẳng lẽ những thứ thực sự thể thực hiện ?"

 

Phó Hiểu ngẩn , đó mỉm gãi đầu:

 

“Giáo sư Lương, phàm là một sinh viên học công nghệ sinh học thì đều nên về tế bào, đây chỉ là một giả định của cháu thôi, chẳng qua là viển vông thôi, tính, tính ,"

 

Diệp Trường Canh xua tay bác bỏ cô:

 

“Ấy, cháu đừng thế, đây khi ở nước M bác từng xem một bài luận văn, trong đó về cái đấy, giống hệt như đứa trẻ , viển vông ,"

 

“Chỉ là, những thứ trong đó quá nhiều, cũng quá dày đặc, dễ thực hiện,"

 

Ông dựa trí nhớ mấy từ đơn:

 

“Túi ngoại bào...."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1155.html.]

Phó Hiểu bổ sung thêm:

 

“Exosome..."

 

đúng..."

 

Diệp Trường Canh như chợt nhớ điều gì đó, vỗ bàn một cái, “Chính là cái vaccine mà chúng loay hoay dạo ....

 

ờ..."

 

Trần Đình Tự khẽ ho một tiếng nhắc nhở ông.

 

, cái thứ vẫn tung thị trường, bảo mật mới .

 

Phó Hiểu :

 

“Ý của thầy là, cái thứ chúng nghiên cứu dạo còn tiếp tục nghiên cứu sâu hơn nữa mới thể tìm manh mối,"

 

Trần Đình Tự mỉm gật đầu.

 

Ông :

 

“Tóm , đồ đạc đều để ở phòng thí nghiệm, ai rảnh rỗi thì qua xem, chuyện cứ để tâm ,"

 

“Nếu ý tưởng gì thì báo cáo nộp lên,"

 

“Được , còn gì khác, giải tán ..."

 

Phó Hiểu dậy, Trần Đình Tự phía bên vẫy tay gọi cô:

 

“Hiểu Hiểu , cháu cùng bác qua văn phòng một chuyến,"

 

Tại văn phòng viện trưởng, ông lên tiếng bảo cô xuống:

 

“Ngồi ..."

 

“Này cháu, chuyện nước M đó..."

 

Phó Hiểu gật đầu:

 

“Cháu sẽ để tâm ạ, nhưng bác Trần, bọn họ rõ ràng là đang khiêu khích mà..."

 

Trần Đình Tự hạ thấp giọng :

 

“Mấy thứ cháu nghiên cứu đây lãnh đạo đem khoe khoang một phen đấy.... khi khoe xong còn tạm thời thể hợp tác, tức hề nhẹ...

 

Thế nên chẳng mới bày chiêu để đáp lễ ,"

 

“Lần chúng mà thực sự tìm chút manh mối nào, thì đúng là vả mặt bọn họ thật đấy..."

 

Cô gật đầu:

 

“Cháu hiểu ạ, cháu sẽ cố gắng,"

 

Trần Đình Tự hì hì gật đầu:

 

“Ấy, ngoan lắm,"

 

, đây, lô vaccine đó hiệu quả , vẫn như khi, ..."

 

Thấy ông lộ vẻ khó xử, Phó Hiểu lên tiếng :

 

“Bác Trần, bác gì cứ thẳng ạ..."

 

“Bên Bộ Thương mại nhắm trúng .... lẽ là xuất khẩu nước ngoài..."

 

Cô im lặng một lát.

 

Trần Đình Tự thở dài:

 

“Cháu , hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao, giao thiệp chỉ sợ sẽ càng nhiều hơn, những thứ ... là tránh khỏi ,"

 

Phó Hiểu ngước mắt:

 

“Bác Trần, cháu hiểu, cháu cũng nghĩ thoáng , chỉ là điều kiện ..."

 

“Người của Bộ Thương mại sẽ tìm cháu chuyện...

 

đến lúc đó cháu thể thương lượng điều kiện với họ,"

 

“Vâng, đợi khi thương lượng xong hẵng ạ,"

 

Chỉ cần thể đồng ý với điều kiện của cô, cô quan tâm việc xuất khẩu sang nước khác, nhân tiện để nước ngoài thấy Hoa Quốc chúng giỏi giang thế nào.

 

Kiếm đồng Đô la Mỹ, cô thể kiếm nhiều hơn, hà cớ gì mà chứ.

 

... cũng là để cứu .

 

Chỉ là trong lòng , cứ thấy thoải mái thế nhỉ.

 

Bước khỏi viện nghiên cứu, về phía chiếc xe phụ trách đưa đón cô, cô đến cửa ghế lái:

 

“Cho lái một đoạn ?"

 

Cảnh vệ suy nghĩ một lát, vẫn xuống xe, vòng qua ghế phụ.

 

 

Loading...