Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1159

Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:55:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông cụ Mục Phó Hiểu đang bàn:

 

“Lát nữa trưa ăn gì đây..."

 

“Trời lạnh, ăn món gì nước ạ,"

 

“Vậy ăn mì nhé?"

 

Thẩm Hành Chu lúc lên tiếng:

 

“Cháu mang theo thịt bò, ăn mì thịt bò nhé?"

 

Phó Hiểu :

 

“Thịt bò sống ạ?"

 

“Ừm,"

 

ông cụ Mục:

 

“Vậy cháu mì thịt bò kho nhé,"

 

“Thẩm Hành Chu, giúp em nhóm lửa,"

 

Nói xong liền dậy bếp, chỉ huy Thẩm Hành Chu thái thịt thành từng miếng nhỏ, cô lấy một ít hương liệu.

 

Cơm xong, bưng bát .

 

Nhìn bát mì thịt bò kho đầy ắp thịt bò, Phó Hiểu thầm cảm thán trong lòng:

 

“Một bát mì thịt bò kho đầy thịt thế , đúng là niềm mơ ước của bao nhiêu mà,"

 

Thẩm Hành Chu hiểu, chỉ ăn bát mì mà mặt lộ vẻ mãn nguyện đến .

 

Anh gắp thịt từ bát sang cho cô:

 

“Em thích ăn thịt bò đến thế ?"

 

“Dạ?"

 

Phó Hiểu từ trong cơn ngơ ngác định thần :

 

“Ái chà, em đủ ăn , đừng gắp cho em nữa, ăn hết ..."

 

Ông cụ Mục húp một ngụm mì, cô:

 

“Vừa nãy cháu nghĩ gì thế,"

 

“À, cháu đang nghĩ đến cái mì ăn liền đó..."

 

Thẩm Hành Chu:

 

“Anh còn nhớ , ở Cảng Thành em từng mua một ,"

 

“Cái thứ dùng nước sôi pha đó ?"

 

đúng,"

 

Thẩm Hành Chu gật đầu:

 

“Nhớ chứ, ngon,"

 

Phó Hiểu :

 

“Thứ đó chủ yếu là tiện lợi thôi, tất nhiên là thể so sánh với món mì em ..."

 

Nói xong cô cúi đầu ăn một miếng mì.

 

Ông cụ Mục hỏi:

 

“Cái mì ăn liền đó ?

 

Cháu ăn ?"

 

“Không ạ, cháu chỉ thấy thứ đó thể kiếm tiền," Cô đặt tầm mắt lên Thẩm Hành Chu.

 

Thẩm Hành Chu khẽ một tiếng:

 

“Máy vắt mì đó hình như chỉ nước ngoài mới , để nhờ hỏi thử xem..."

 

Ông cụ Mục tỏ vẻ nghi ngờ:

 

“Đã ngon , liệu bán ?"

 

Phó Hiểu khẳng định gật đầu:

 

“Được chứ ạ, chủ yếu là nó tiện lợi,"

 

“Ông nội, ông thử nghĩ xem, nếu là một sống một , trong nhà ai nấu cơm, lúc một vắt mì chỉ cần dùng nước nóng trong phích là thể pha , còn đậm đà hương vị, ông thấy liệu ai mua ?"

 

“Không hiểu nổi chuyện của trẻ các cháu,"

 

Ông cụ Mục cúi đầu tiếp tục ăn mì của ....

 

Sau khi ký xong hợp đồng với bên Bộ Thương mại, Phó Hiểu bận rộn ở viện nghiên cứu một thời gian.

 

Bận rộn xong xuôi thì bước sang tháng mười hai.

 

Gió lạnh rít gào, cô mặc chiếc áo bông dày cộp, đến sân của Phó Dục và Võ Khinh Y.

 

Võ Khinh Y kéo cô đến bên đống lửa:

 

“Gió to thế , qua đây lúc ,"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1159.html.]

Phó Hiểu tháo mũ xuống:

 

“Qua với chị một tiếng, hai ngày nữa bọn em sẽ Tây Bắc..."

 

Phó Dục từ thư phòng , bên cạnh cô:

 

“Nếu gió thì đừng vội, dù thời gian vẫn còn sớm,"

 

“Em mà, em định bụng khi nào gió ngừng thì mới xuất phát,"

 

Phó Hiểu :

 

“Anh cả, bao giờ chị mới qua đó?"

 

“Phải muộn một thời gian nữa,"

 

“Vậy lúc tới, hãy tìm Lục Viên, em với , bảo đ-ánh một chiếc xe từ quân khu ,"

 

Phó Dục xoa xoa tóc cô:

 

“Biết , em đừng lo lắng nữa,"

 

“Trời lạnh, đừng để ông nội chạy đôn chạy đáo nữa, dù chú hai bọn họ còn về quê tổ chức tiệc thêm nữa,"

 

“Vâng, em một lá thư cho chú hai, đưa qua đó giúp em,"

 

Phó Hiểu đang chìa tay sưởi lửa liền đưa tay nhận lấy lá thư đưa, trực tiếp nhét túi áo.

 

Phó Dục cô:

 

“Dạo Thẩm Hành Chu bận rộn nhiều việc thế, cùng em đến Tây Bắc ở một thời gian, việc của chậm trễ chứ?"

 

Phó Hiểu cầm một chiếc que gẩy gẩy đống lửa, khóe môi nhếch lên:

 

“Thời gian bận đến mức gần như chân chạm đất, chính là để dành thời gian đấy ạ,"

 

Phó Dục cúi đầu khẽ .

 

Cô tinh nghịch dùng khuỷu tay thúc thúc :

 

“Anh, đối tượng em đào tạo thế nào?"

 

Phó Dục lườm cô một cái đầy vẻ bất lực:

 

“Thật hổ..."

 

Võ Khinh Y cho mèo ăn xong bên cô, :

 

“Tể Tể dạo buổi tối kêu nữa nhỉ..."

 

Phó Hiểu tùy ý :

 

“À, em thiến nó ... nó bây giờ còn động đục nữa,"

 

Cái là nhờ Diệp Bắc Châu đó cho cô cảm hứng, nếu thì cứ hết lứa đến lứa khác cô cũng chịu thấu, còn là giao phối cận huyết.

 

Chỉ đến chỗ Võ Khinh Y tìm chị em gái của nó thôi.

 

là chẳng khác gì cầm thú.

 

“Thiến... thiến ?"

 

Võ Khinh Y nhất thời phản ứng kịp, khi phản ứng thì giọng khỏi cao lên:

 

“Sao em thiến nó?

 

Cái ..."

 

Phó Hiểu vẻ mặt đầy đau xót :

 

“Bởi vì nó luân thường đạo lý, của nó, em giáo d.ụ.c nó..."

 

Võ Khinh Y chớp mắt phần nên lời, là một nuôi mèo cô thấy chút tàn nhẫn, nhưng thấy Phó Hiểu thế là đúng.

 

Phó Dục ôm trán khẽ thành tiếng.

 

Phó Hiểu ngẩng đầu Võ Khinh Y:

 

“Chị dâu, chị yên tâm... , chị xem Tể Tể chẳng vẫn ăn uống bình thường đó , thời gian tới chị tin là nó còn b-éo lên ,"

 

“Không thể để nó hại mèo cái nữa, nó chẳng ngoài gây bao nhiêu nghiệp chướng, chị thấy mấy con mèo hoang quanh nhà hai chúng nhiều lên , em lý do hợp lý để nghi ngờ đều là do cái con tể tể gây nghiệp đấy,"

 

Võ Khinh Y hỏi:

 

“Sẽ tổn hại đến c-ơ th-ể chúng chứ?"

 

“Không ạ, trái còn cho sức khỏe của chúng nữa,"

 

Chị mở miệng, hạ thấp giọng :

 

“Vậy.... mấy con mèo khác ở chỗ chị, em cũng...."

 

Phó Hiểu hiểu, vỗ vỗ ng-ực:

 

“Chị yên tâm, hôm nào em mang đồ nghề qua đây,"

 

“Được ..."

 

Phó Dục ngăn hai tiếp tục chủ đề , “Hiểu Hiểu, trưa ăn mì ?"

 

“Được ạ, cho nhiều ớt nhé, trời lạnh, em ăn cay,"

 

“Được," dậy, xoa đầu cô, xoay về phía bếp.

 

 

Loading...