Lý Tuyết Phong khoác vai , nhỏ giọng hỏi:
“Tính đây..."
Phó Tuy cúi đầu thở dài:
“ xin ... mấy em đợi chút nhé, bình r-ượu ngon, lấy xin các ."
“Ê, thế mới đúng chứ..."
Chẳng mấy chốc, từ bên trong lấy một bình r-ượu mở nắp, rót cho mỗi một ly, tự cầm một ly:
“Anh em, uống nhé."
Nói xong chính cạn .
Lý Tuyết Phong, Lục Viên và Ngô Diệu Phong ba vì chọn quan sát xem trò nên ly r-ượu kịp bưng lên, đợi khi bọn họ đều cạn ly mới bưng chén r-ượu lên.
Lục Viên thấy Phó Tuy nháy mắt với , trong lòng nảy ý nghĩ quái dị, giơ tay ngăn Ngô Diệu Phong .
Ly r-ượu miệng Ngô Diệu Phong đổ mất một nửa:
“Cậu kéo gì."
Giây tiếp theo, những bên cạnh từng một gục xuống, dọa lùi một bước:
“Vãi chưởng...."
Lý Tuyết Phong thể tin nổi Phó Tuy:
“Cậu cũng độc quá đấy, hạ độc ch-ết hết ?"
Phó Tuy tặc lưỡi:
“Cậu ngốc , thu-ốc mê thôi, đều ngủ say ."
Lý Tuyết Phong chớp chớp mắt, thở phào nhẹ nhõm:
“ thằng nhóc sẽ thành thật mà."
“Đừng nhảm nữa, chịu trách nhiệm đưa mấy thứ về đại viện ."
Phó Dục ở bàn bên cạnh cảnh , đau đầu xoa trán, sang Phó Dự:
“Nó chứ?"
Phó Dự nén :
“Không , trai sẽ dùng loại thu-ốc tổn thương c-ơ th-ể ..."
Phó Vĩ Hạo nhíu mày màn kịch mà Phó Tuy bày , so với những việc thường , chuyện rõ ràng đáng nhắc tới.
Theo lý mà , lúc ông với tư cách là chủ gia đình nên mắng vài câu mới đúng, nhưng do quen , trong lòng ông mà thấy đây chỉ là một chuyện nhỏ một cách kỳ lạ.
Mục Liên Thận khẽ, Phó Vĩ Luân nhịn lắc đầu:
“Anh hai, ít nhất cũng tìm đưa những về nhà an , giải thích một chút, cứ bảo là uống say thôi."
Nghĩ đến chuyện của đám thanh niên bọn họ chắc sẽ mách cha , thế cũng đúng.
Phó Vĩ Hạo gật đầu, dậy tới.
Đàm Linh Linh mắng yêu Phó Tuy:
“Thằng cả, con thật sự là lắm mưu hèn kế bẩn mà...."
Phó Hiểu trong tân phòng thò đầu , thấy Đàm Linh Linh mắng tiếp, thấy đoạn cô chút tò mò.
Cô Vu Nam:
“Chị Nam, em xem chút."
Đi ngoài liền thấy bên cạnh cái bàn đó ngổn ngang mấy .
Đôi mắt sáng rực của cô quét qua:
“Để em xem chuyện là thế nào nào...."
Thẩm Hành Chu tới nắm lấy tay cô:
“Sao tay em lạnh thế?"
Phó Hiểu hì hì:
“Em gặm một quả táo, mau cho em , thế là ý gì?
Đều uống say mèm ?"
“Không , ba đ-ánh thu-ốc mê bọn họ ...."
“Hả?
Ý đấy.... ha ha ha!"
Phó Hiểu thật sự phục chiêu của Phó Tuy .
Phó Vĩ Hạo Lý Tuyết Phong:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1176.html.]
“Giúp một tay đưa những về an ..."
Ông quanh bốn phía như đang tìm giúp đỡ, Mục Liên Thận gọi một tiếng Lục Viên.
Lục Viên và Ngô Diệu Phong tiến lên giúp Lý Tuyết Phong khiêng những ngoài.
Cũng may khách khứa giải tán hết, chuyện mà thấy thì sẽ nghĩ thành cái gì nữa.....
Chương 652 Song hỷ
Đàm Linh Linh bước tân phòng, nắm lấy tay Vu Nam thở dài:
“Mẹ cuối cùng cũng mong con cửa , Nam Nam , thằng cả giao cho con giáo d.ụ.c đấy, nó mà gì thì con cứ trực tiếp tẩn cho..."
Vu Nam gọi một tiếng:
“Mẹ,"
“Con ạ."
Đàm Linh Linh mỉm đáp :
“Nam Nam, với bố con và tiểu Dự tối nay về đại viện luôn, hai vợ chồng con cứ tự nhiên nhé..."
Vu Nam hiếm khi thấy chút ngại ngùng, vành tai đỏ cúi đầu đáp “Vâng" một tiếng.
Nói lời Đàm Linh Linh cũng thấy tự nhiên, thêm vài câu bước ngoài.
Kéo Phó Tuy sang một bên bắt đầu dặn dò:
“Trong bếp đồ ăn, bữa tối con chịu trách nhiệm nấu, còn trong tủ ở tân phòng đồ chuẩn cho Nam Nam, còn nữa...."
Hầu như Đàm Linh Linh một câu, Phó Tuy gật đầu một cái.
“Mẹ, con nhớ hết , nhưng tại về sớm thế... thể ở đây mà..."
Đàm Linh Linh vỗ một cái:
“Bố con về mời một bàn tiệc... và tiểu Dự....
ở đây tiện."
Phó Tuy buột miệng :
“Có gì mà tiện chứ... hơn nữa mời khách ăn cơm chẳng lẽ cần con lộ diện ?"
Phó Dục bên cạnh thấy lời xoa xoa huyệt thái dương, sang Phó Dự:
“Em cùng bọn sang chỗ Hiểu Hiểu , buổi tối còn thể trò chuyện."
Phó Dự khẽ:
“Có chỗ ở ?"
Phó Hiểu gật đầu:
“Ở mà, bên Thẩm Hành Chu cho dọn dẹp xong , tính cũng năm sáu phòng đấy, kiểu gì cũng đủ chỗ."
“Vậy quá."
Bên Đàm Linh Linh thẹn quá hóa giận:
“Toàn là chiến hữu của bố con thôi, cần con lộ diện ..."
“Mẹ gì con cứ theo là , lắm lời thế ...."
Phó Tuy ủ rũ gật đầu:
“Thành giao, hết."
“Quà mặt ba ngày đều chuẩn xong , ngày mai con lái xe qua đại viện một chuyến mang đồ về."
“Vâng, con ."
Đàm Linh Linh dặn dò xong liền cùng Phó Vĩ Hạo về đại viện, dù bên cũng tiếp đón một bàn.
Mục Liên Thận và Phó Vĩ Luân ở đây một lúc cũng về sớm.
Còn đám thanh niên ở đây tán dóc lâu, mãi đến gần chạng vạng tối, Phó Dục mới dậy:
“Nói chuyện đến đây thôi, bọn về đây."
Thẩm Hành Chu cũng dậy, dắt Phó Hiểu ngoài luôn.
Phó Tuy gãi gãi đầu, từng một ngoài, trong sân chỉ còn và Vu Nam.
Cảm giác căng thẳng trong lòng đột nhiên đạt đến đỉnh điểm.
Anh Vu Nam:
“Em... em đói ?"
Vu Nam “phì" một tiếng tiếng.
“Phó Tuy, căng thẳng cái gì?"
“Ai... ai căng thẳng chứ, mau xem rốt cuộc em ăn cái gì để còn nấu cơm."