Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1204

Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:57:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dừng một chút, đứa nhỏ vui , vươn cánh tay về phía với lấy.”

 

“Ái chà, tiểu Bánh Quy, em đừng vươn tay, để chị bón cho em..."

 

Lý Tú Phân thấy cô thích trẻ con như , :

 

“Chờ kết hôn , con và Thẩm Hành Chu cũng sinh một đứa..."

 

Phó Hiểu mỉm bặm môi:

 

“Mợ, sớm quá ạ,"

 

“Sớm chút thì , trẻ trung dễ hồi phục..."

 

Cô trầm ngâm vài giây, “Con sẽ cân nhắc..."

 

“A a..."

 

Trong miệng đồ ăn, tiểu Bánh Quy vui.

 

Phó Hiểu ghé sát hít hà mùi sữa nhóc.

 

Sớm sinh một nhóc con mềm mại như tiểu Bánh Quy để chơi đùa, cũng tệ.

 

Có điều chuyện , tùy duyên thôi.

 

Viện nghiên cứu.

 

Trần Đình Tự danh sách trong tay, nghĩ nghĩ , vẫn quyết định thêm tên Phó Hiểu .

 

Anh dậy, đến một gian phòng ở tầng hai, gõ cửa bước .

 

Diệp Trường Canh đang sách bên trong thấy tới, liền đặt cuốn sách xuống, “Sao tới đây?"

 

Trần Đình Tự :

 

“Giáo sư Diệp, đến bàn với ngài về danh sách nước M,"

 

Diệp Trường Canh xua tay, “ ..."

 

Ông chính là từ nơi đó trốn về, cho lắm, hơn nữa sức khỏe của ông hiện tại cũng thích hợp cho chuyến dài ngày.

 

, chỉ là mời ngài xem qua thôi,"

 

Diệp Trường Canh nhận lấy bản thảo liếc , khi thấy tên của Phó Hiểu, tay ông khựng một chút, gì, “Nhất định đảm bảo an đấy nhé,"

 

Trần Đình Tự gật đầu, “Đó là đương nhiên, là hành động giao thiệp giữa hai nước, ai của chúng ,"

 

“Ừm, ý kiến gì,"

 

“Được, còn phiền ngài giảng giải cho những một buổi, chủ yếu về quan hệ nhân sự bên phía viện nghiên cứu nước M, còn một điều cần lưu ý,"

 

“Nên mà," Diệp Trường Canh khẽ gật đầu.

 

Trần Đình Tự thở dài, “Ầy, còn đến Mục gia một chuyến, báo cho con bé đó một tiếng, để nó sự chuẩn tâm lý...."

 

Diệp Trường Canh :

 

“Không cần thiết, con bé sẽ phản đối ...

 

Thời gian xuất phát định ?"

 

“Thời gian giao thiệp với bên nước M là giữa tháng mười..."

 

“Vậy thì cần vội, hai ngày con bé chắc đang bận chuyện cưới xin, ít nhất cũng đợi mặt xong, xong xuôi hôn sự hãy chuyện công sự,"

 

Trần Đình Tự gật đầu, “Cũng đúng, đến bên An ninh quốc gia để xác định biện pháp bảo vệ ."

 

“Ầy, đúng , cái mới là quan trọng nhất,"

 

“Được , ngài cứ sách , ngoài một lát...."

 

Chương 666 Đan quế phiêu hương (Mùi hoa quế thơm ngát)

 

Dưới ánh trăng, tiếng gió xào xạc, theo tiếng nhạc khe khẽ ngân vang, ngửi thấy mùi hoa quế nồng nàn trong gió.

 

Mười tháng hoa quế thơm, cuối cùng cũng đến ngày mà hằng mong đợi.

 

Thẩm Hành Chu lật tờ lịch ngày 4 tháng 10.

 

Nghĩ đến ngày mai, kìm lớn.

 

Lẽ lúc nên nghỉ sớm để đón Hiểu Hiểu của với diện mạo nhất, nhưng tâm nguyện nhiều năm đạt khiến xúc động đến run rẩy cả .

 

Căn bản tài nào ngủ .

 

ngủ , chú rể mà quầng thâm mắt thì quả thực khó .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1204.html.]

 

Thẩm Hành Chu lấy nén hương an thần mà Phó Hiểu đưa cho đốt lên.

 

Khói hương lượn lờ...

 

Anh từ từ nhắm mắt, mỉm giấc mộng.

 

Ngày 5 tháng 10 năm 1981, ngày lành tháng cho việc cưới gả.

 

Trời thu mát mẻ, hương quế thoang thoảng.

 

Sáng sớm, trời còn sáng Thẩm Hành Chu bò dậy khỏi giường.

 

Đứng ở trong sân múa một bộ quyền, Thẩm Nhược Phong đang ở phòng khách thấy tiếng động liền khỏi phòng.

 

Nhìn trai trưởng thành, kìm nở một nụ .

 

“Sao thế?

 

Căng thẳng lắm ?"

 

Thân hình Thẩm Hành Chu khựng , thu thế, “Cậu..."

 

“Ừm," Thẩm Nhược Phong tới vỗ vỗ vai , đầy thâm ý:

 

“Không ngờ, trong nháy mắt, cháu cũng sắp cưới vợ ..."

 

“Hành Chu, xin ... bao nhiêu năm qua.... cũng quan tâm cháu mấy,"

 

Thẩm Hành Chu lắc đầu, “Cậu, cháu còn là trẻ con nữa , thể cứ để lo lắng chuyện của cháu mãi ,"

 

Thẩm Nhược Phong bật lắc đầu:

 

“Nói cho cùng là do vô dụng, gia đình nhỏ của còn lo xong, căn bản giúp gì cho cháu, Hành Chu , bản cháu năng lực, thì hãy sống thật , đối xử thật với Hiểu Hiểu nhé...."

 

“Cháu sẽ ,"

 

“Ừm, mồ hôi đầy kìa, dọn dẹp chút ..."

 

“Vâng..."

 

Thẩm Hành Chu xoay .

 

Thẩm Nhược Phong trở về phòng khách, thấy mợ Thẩm đang thức dậy, “Không cần dậy sớm thế ,"

 

Mợ Thẩm tự xỏ giày, dậy liếc ông một cái, “Người đến giúp lát nữa là tới , chẳng lẽ cần nấu sủi cảo cho ?"

 

Nhìn bà hối hả ngoài, Thẩm Nhược Phong nhẹ một tiếng, gõ gõ cửa phòng khách bên cạnh, gọi con trai trưởng của dậy.

 

Anh cả Thẩm mặc quần áo t.ử tế bước khỏi phòng, “Bố, chuyện gì ạ..."

 

“Đi hỏi Hành Chu xem còn cần giúp gì nữa ,"

 

“Vâng, con ngay đây,"

 

Buổi sáng là tĩnh lặng, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua sương mù, cả sân vườn càng thêm rực rỡ đẽ.

 

Lục Viên và Trần Cảnh Sơ đến tân phòng, ngay lập tức những bông hoa đỏ lớn nhỏ đường thu hút tầm mắt.

 

“Nhìn đống hoa Thẩm Hành Chu bỏ ít tâm tư ..."

 

Trần Cảnh Sơ đẩy trong, “Được đừng nữa, hỏi xem Thẩm Hành Chu mấy giờ xuất phát,"

 

Nhìn thấy Thẩm Hành Chu, Lục Viên tặc lưỡi lắc đầu:

 

“Cậu cần thế ?

 

Cậu còn cố ý ăn diện ?

 

Trên mặt bôi gì đấy?

 

Không .... mặc thế là định gì..."

 

Thẩm Hành Chu đang chỉnh tay áo, “Hôm nay kết hôn.... tại ăn diện một chút,"

 

thế cũng quá khoa trương , một chú rể như ăn diện thành thế , định để Hiểu Hiểu ...."

 

Trần Cảnh Sơ bất lực , “Đừng ghen tị nữa, vốn dĩ trông như thế ..."

 

“Ông bạn, là đến để giúp đỡ đấy,"

 

Anh về phía Thẩm Hành Chu, “Mấy giờ qua đại viện đón dâu?"

 

Thẩm Hành Chu đồng hồ, ánh mắt thoáng hiện vẻ dịu dàng ý :

 

“Chín giờ xuất phát..."

 

 

Loading...