Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1212
Cập nhật lúc: 2026-04-12 11:18:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phó Hiểu thấy d.ụ.c vọng nóng bỏng cuộn trào trong mắt , cũng đang khắc chế.”
Cô đưa ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn đuôi mắt đang ửng hồng của , giống như một tín hiệu, nghiêng đầu hôn lên đầu ngón tay cô, “Vậy thì... tiếp theo, sẽ dừng ..."
Muốn dừng cũng dừng nữa.
Thẩm Hành Chu cúi đầu, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống đôi lông mày và mắt cô.
Nụ hôn ngày càng dịu dàng.
Rơi trán, mặt, môi, cằm, cổ cô.
Khi môi rơi xuống xương quai xanh của cô, bắt đầu dùng lực mạnh hơn.
Bàn tay luồn qua vạt áo bên eo thon thả của cô, chạm làn da mịn màng, mơn trớn như nỡ rời tay.
Theo nụ hôn ngày càng triền miên của , bàn tay cũng khống chế mà di chuyển lên .
Dọc theo vòng eo lên, đầu ngón tay chạm chiếc áo lót bên trong của cô dừng ở đó.
Nhịp thở bắt đầu dồn dập, nụ hôn môi cũng ngày càng nóng bỏng.
Bàn tay đang dừng tại chỗ chậm rãi di chuyển lên .
Hơi thở của Phó Hiểu hỗn loạn, kìm bật một tiếng rên rỉ mềm mại từ trong miệng.
Thẩm Hành Chu thấy đuôi mắt cô dần đỏ lên, hốc mắt phủ một lớp sương mù.
Anh duỗi cả hai tay bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của cô, những ngón tay rõ khớp xương chen kẽ tay cô, mười ngón tay đan c.h.ặ.t .
Tay cô trắng trẻo mịn màng, mềm mại như xương, còn tay Thẩm Hành Chu thì lớn hơn cô một vòng, nước da cũng sẫm hơn, xương ngón tay rõ ràng, gân xanh nổi lên, toát cảm giác đầy sức mạnh.
Ngón tay của hai thò ngoài chăn, tạo thành một sự đối lập rõ rệt.
Đêm nay ánh trăng tuôn tràn.
Hoa dành dành nơi góc tường tàn, hoa quế đậu đầy cành.
Thế giới bên ngoài tĩnh lặng như nước, nhiệt độ trong phòng liên tục tăng cao, thiêu đốt cả hai .
Ngón tay Thẩm Hành Chu chạm thắt lưng bộ đồ ngủ, kéo nút thắt cô buộc , bộ đồ ngủ tản , ôm eo cô, chậm rãi cởi bỏ lớp áo phía , phủ lên cô khi cô còn đang mơ màng kịp phát giác, nụ hôn rơi xuống.
Anh áp sát đôi môi sưng của cô mà hôn nhẹ, chậm rãi di chuyển xuống , lòng bàn tay áp lên bụng nhỏ của cô, chu du nơi mép quần ngủ.
Vết chai mỏng trong lòng bàn tay đàn ông khẽ chạm làn da trơn nhẵn của cô, nơi nào qua cũng đều khơi dậy một luồng điện, tê ngứa.
Đến khi cả cô lột sạch, Thẩm Hành Chu mới chống lên cô.
Phó Hiểu ngửa giường, má đỏ bừng, c.ắ.n môi uất ức khó chịu, với vẻ mặt như sắp .
Sự đối lập rõ rệt giữa sắc trắng và đỏ, cô lúc đến mức nghẹt thở.
Thẩm Hành Chu hít sâu một , hất chăn , thể mê của cô gái, chậm rãi ép xuống, ôm lấy cô.
Ánh nến đỏ lay động nhè nhẹ.
“Hiểu Hiểu..."
Giọng khàn khàn và quyến rũ.
“Anh yêu em..."
Dưới bóng tối, cơ bắp đàn ông căng cứng, đường cong lưu loát, theo động tác mà phủ một lớp mồ hôi mỏng........
Tiếng thở dốc nặng nề vang lên bên tai cô, ánh trắng loé qua trong não.
“Ưm..."
Sự kích thích đột ngột ập đến, Phó Hiểu c.ắ.n c.h.ặ.t môi, phát tiếng.
Thẩm Hành Chu rướn tới, quấn quýt lấy môi cô, dẫn dắt cùng trầm luân....
Anh dừng động tác hôn một khoảnh khắc nào đó, cánh tay vòng qua eo cô siết c.h.ặ.t, tiếng ngâm khẽ biến điệu bên tai, đôi lông mày và khóe mắt cô đều là dáng vẻ động tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1212.html.]
Lại một nữa cúi đầu, vùi đầu ng-ực cô mà mút mát l-iếm láp.
Bỗng nhiên phát một tiếng thì thầm:
“Thật sự giống như một giấc mơ..."
Phó Hiểu nhịn rên nhẹ, trong mắt phủ một lớp nước, giơ tay dùng móng tay bấm mạnh lưng và vai .
Cô dùng giọng điệu mấy rõ ràng đáp , “Có ... mơ , ngày mai sẽ ..."
Trong phòng chỉ còn tiếng thở dốc nhè nhẹ, cùng với tiếng môi răng giao khiến suy tưởng.
Âm thanh xuyên qua cửa sổ truyền ngoài, tiếng kiều mị vỡ vụn, tiếng nức nở liên hồi.
, là mơ , ngày mai sẽ rõ.
Cuộc đời của họ, còn dài.....
Trong phòng tân hôn, sắc xuân dần lặng.
Thẩm Hành Chu từ phòng tắm trở về, gạt mái tóc dài mồ hôi ướt của cô, môi hôn lên đầu mũi cô.
Cả Phó Hiểu mềm nhũn, đôi môi đỏ mọng như cánh hoa khẽ hé mở, đôi mắt mèo ửng hồng một giọt nước mắt chậm rãi chảy xuống.
Thấy định đưa tay ôm cô, cô khẽ rên rỉ cầu xin:
“Đừng mà..."
Thẩm Hành Chu ngẩng đầu, đáy mắt còn sót d.ụ.c vọng thỏa mãn, phụ nữ với ánh mắt mơ màng, yết hầu chuyển động, giọng khàn khàn, nóng bỏng.
“Ngoan, đưa em tắm..."
Phòng tắm.
Phó Hiểu Thẩm Hành Chu bế đặt bồn tắm gỗ, cũng bước theo, cô lúc trong trạng thái mê ly, mặc cho ôm ngâm trong nước nóng.
Tay đặt lên mặt cô nhẹ nhàng mơn trớn.
Hồi tưởng hương vị mê hồn, thỏa mãn còn gì hối tiếc.
Không kìm tiến lên phía , từng chút một hôn lên môi cô.
Bàn tay chu du nước, nắn bóp đùi và eo thon của cô.
Phó Hiểu uất ức lắc đầu, hừ hừ thút thít.
Thẩm Hành Chu kéo cô lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, “Ngoan nào, khắc chế , em đau ?"
Cô thèm để ý đến , chỉ hừ hừ.
“Để xem, thương ?"
Thấy đưa tay tách đùi kiểm tra, Phó Hiểu sợ hãi vội vàng khép c.h.ặ.t c.h.â.n, đưa tay ôm lấy cổ , vùi đầu lòng .
Thẩm Hành Chu đưa tay xoa đầu an ủi cô.
Cảm thấy nước dần lạnh , dậy bế cô lên, mở vòi hoa sen, đợi bên trong nước nóng chảy mới bế cô vòi hoa sen.
Sau khi tắm rửa đơn giản xong, cầm khăn lông bên cạnh cẩn thận lau sạch c-ơ th-ể cô.
Bế Phó Hiểu mềm nhũn trở về phòng, nhẹ nhàng đặt cô lên chiếc sập nhỏ bên cạnh, lấy chăn đắp lên cô.
Hôn lên trán cô một cái, “Anh ga giường, em ngoan ngoãn tựa một lát,"
Anh tới tháo ga giường, vỏ chăn và vỏ gối giường xuống.
Đi đến tủ lấy một bộ ga gối màu đỏ mới tinh .
Quay quỳ bên sập nhỏ, thấy Phó Hiểu nhắm hai mắt .
Đôi chân thon dài trắng nõn buông thõng tự nhiên, khi tắm rửa da cô ửng hồng, ngay cả móng tay cũng mang theo sắc hồng nhuận.