“Hay lắm, những lời cô dùng để chặn đây, mà đều nhớ rõ.”
Phó Hiểu đưa tay sờ về phía bụng của , thấy nhịp thở của nặng hơn, bàn tay cô càng ngày càng phóng túng.
Đến , tổn thương lẫn .
Hừ...
Giọng Thẩm Hành Chu chút khàn, trong mắt d.ụ.c vọng hoành hành, tiến tới ép cô xuống , chặn đôi môi cô, hôn đến mức thở cô định, dần dần mềm nhũn .
Anh tách hai chân cô .
“Anh... gì ,"
“Để xem..."
Xem xem chuyển biến , mới thể tiếp tục .
Phó Hiểu khép hai chân , nhưng dùng một tay ấn đầu gối cô.
Khi cô đang thẹn ch-ết, Thẩm Hành Chu ngẩng đầu lên, :
“Trông vẻ như ..."
“Vậy chúng .... tiếp tục?"
Nói xong liền hôn xuống, hôn l-iếm cổ cô, loạn cả dòng suy nghĩ của cô.
“Hiểu Hiểu, nếu chỗ nào thoải mái.... hãy cho ..."
Giọng Thẩm Hành Chu trầm thấp dịu dàng, còn mang theo chút khàn khàn đầy nam tính.
Phó Hiểu chống sự cám dỗ của giọng , trái tim nhịn mà run rẩy, vành tai bắt đầu nóng lên.
Từ môi đến cổ, từ vai đến ng-ực, từ xuống , động tác của trông vẻ dịu dàng, nhưng chỉ Phó Hiểu mới áp lực môi nặng, nóng thở bỏng rát .
Nụ hôn của tới ng-ực, làn da nơi đặc biệt mềm mại nhạy cảm, Phó Hiểu nhịn rên rỉ thành tiếng, nắm lấy đẩy cào, , khó chịu vô cùng.
Tay Thẩm Hành Chu men theo đường eo thon thả của cô xuống.
Hai bên quấn quýt, kề tai mài tóc.
Anh thấy cô thỉnh thoảng khẽ rên rỉ hai tiếng, giọng đó mềm mị, thể khoan tận xương tủy con .
“Hiểu Hiểu, thoải mái ?"
Đối diện với sự truy hỏi của , Phó Hiểu thút thít.
Muốn mắng .
lúc nhịp thở của cô hỗn loạn, một câu cũng nên lời, há miệng c.ắ.n lên vai .
Hành động của cô Thẩm Hành Chu đỏ mắt, sắc d.ụ.c mặt càng nồng đậm hơn..........
Nghe thấy khóe miệng cô bật tiếng ngâm khẽ.
Nhìn thấy đáy mắt cô lan tỏa ánh nước, cực kỳ lộng lẫy kiều diễm, tả xiết.
Mắt đào hoa của Thẩm Hành Chu rũ xuống, ngón tay bóp cằm cô trao một nụ hôn sâu, mút mát l-iếm c.ắ.n, hết sức mờ ám.....
Khi thứ kết thúc, Thẩm Hành Chu ôm Phó Hiểu trấn tĩnh hồi lâu, cô mới từ trong sững sờ lấy tinh thần.
Một bên tâm thư thái, một bên cực độ hổ.
Hai loại cảm xúc đan xen, Phó Hiểu bò vai Thẩm Hành Chu thút thít nhè nhẹ.
Cuối cùng cô đủ , sụt sịt mũi hừ hừ nũng nịu trong lòng .
“Bế em tắm nhé?"
Phó Hiểu còn sức lực để cử động nữa, chỉ thể mặc cho bế phòng tắm.
Có điều lúc tắm vòi sen, ép lên tường hôn lâu.
Khi Thẩm Hành Chu đặt cô tắm rửa sạch sẽ lên giường, trời hoàng hôn.
Liếc sắc trời bên ngoài, cúi đầu ghé sát tai cô, “Buổi tối còn ăn cơm ?"
Phó Hiểu nửa mở rèm mi, ánh sáng lấp lánh trong mắt tuôn tràn , m-ông lung mê ly.
“Ừm?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1216.html.]
Anh thấp giọng hỏi cô một nữa.
Cô chớp chớp mắt:
“Có ăn, hiện tại ăn nửa đêm em sẽ đói..."
Thấy dòng suy nghĩ của cô cuối cùng về, trong mắt Thẩm Hành Chu xẹt qua ý , “Muốn ăn gì..."
Phó Hiểu bò trong lòng , “Hiện tại vẫn đói lắm, đợi thêm chút nữa , húp chút cháo là ..."
“Lần để dấu vết cổ chứ..."
Thẩm Hành Chu cúi đầu một cái, “Ừm... quần áo thể che ..."
Cô đưa tay nhéo nhéo thắt lưng , “Anh thật sự là xa ch-ết ."
“Xấu chỗ nào?"
Giọng toát một vẻ gợi cảm và lười biếng của nếm hương vị ngọt ngào.
Phó Hiểu tiến gần c.ắ.n một miếng nữa, “Câm miệng..."
“...
Hiểu Hiểu, em xê xuống một chút, chỗ quần áo che ..."
Cô hừ lạnh một tiếng, rời khỏi vòng ôm của , mặt .
“Được , ngoan.... giận nữa..."
Anh duỗi cánh tay kéo cô , đổi một chủ đề khi cô nổi đóa, “Ngày mai về nhà ngoại, chúng mang theo đồ gì..."
Nhắc đến vấn đề chính sự, Phó Hiểu cũng quậy nữa, “Em cũng hiểu, đây hỏi mợ ?"
Thẩm Hành Chu trầm ngâm vài giây, cuối cùng gật đầu, “Ừm, hỏi qua, chỉ là hỏi em xem đại viện quy tắc đặc biệt gì thôi..."
“Không , cứ chuẩn theo những gì mợ với là ..."
“Ừm,"
Phó Hiểu lúc nhớ tới những phong bao lì xì bàn, “ , tiền mừng bàn cất hết ?"
Thẩm Hành Chu gật đầu:
“Ừm, để trong ngăn kéo ,"
“Nhân lúc bây giờ thời gian, bóc ..."
“Gấp gì chứ?"
Anh nghiêng đầu vùi đầu cổ cô.
“Anh nhanh tay dọn dẹp ," Phó Hiểu đẩy một cái.
“Được..."
Thẩm Hành Chu tiến gần hôn lên má cô một cái, “Nghe em, dọn dẹp..."
Anh dậy từ giường, xoay chuẩn mặc quần áo, lúc xoay , Phó Hiểu thấy những vết móng tay cào và vết c.ắ.n vai .
“Cái .... đều là do em ?"
Thẩm Hành Chu đương nhiên là thấy lưng , nhưng cô đang gì, nhướng mày khẽ với cô:
“Em thấy ..."
“Anh đáng đời, em cũng nương tay ..."
Anh bên giường, thong thả cài cúc áo ngủ, liền gật đầu, “ là đáng đời thật, em tay nặng hơn chút ..."
Lúc cô đưa tay gãi , chẳng cảm thấy đau chút nào.
Phó Hiểu lườm một cái, “Lấy cho em bộ quần áo..."
Thẩm Hành Chu xoay lấy một bộ đồ ngủ mới từ trong tủ đưa cho cô.
Hai bên giường bắt đầu dọn dẹp tiền mừng .
Anh phụ trách bóc, cô phụ trách sắp xếp tiền với .
Mọi thứ xong xuôi, sắc trời bên ngoài tối hẳn, cầm một xấp giấy đỏ bóc dậy, “Anh cơm, em cất tiền ..."