“Tỉnh ?
Đói , ăn chút gì ?"
Cô nghiêng đầu với Thẩm Hành Chu:
“Không đói..."
“Sắp đến nhỉ..."
Thẩm Hành Chu ngoài qua cửa sổ nhỏ, “Ừ, ba tiếng nữa là đến..."
“Em lên phía tìm chú Cố."
Anh đỡ cô dậy, dịu dàng dặn dò:
“Cẩn thận một chút...
ở một lát về, lúc hạ cánh sẽ rung lắc đấy,"
“Em mà,"
Nhìn cô vững vàng ở hàng ghế đầu tiên, Thẩm Hành Chu thu hồi tầm mắt, ở hàng ghế phía phát tiếng , “Hành Chu...
đến nơi chúng sẽ tạm trú ở lãnh sự quán, nếu thật sự đưa con bé rời khỏi tầm mắt của chúng , nhất hãy đợi bên viện nghiên cứu thương lượng xong thời gian cụ thể, chuyện định hãy ."
Thẩm Hành Chu gật đầu, “Đội trưởng Chu yên tâm, sang bên một chuyến, cũng đưa cô ngoài dạo chơi, nhưng sẽ chậm trễ việc lớn,"
Đội trưởng Chu :
“Hại, hiểu, nhưng nước M dù cũng là nước Hoa, loạn lắm, an vẫn là quan trọng nhất..."
“Anh đúng lắm,"
Ở phía cảm nhận một chút góc của phi công, lâu Phó Hiểu bắt đầu hoa mắt, nhắm mắt nhét một viên kẹo bạc hà miệng.
Cố Quân Châu :
“Ăn gì đấy, cho chú một viên..."
Phó Hiểu đưa kẹo cho ông, “Chú lái cái thấy hoa mắt ?"
“Cái tính là gì, hôm nào chú lái máy bay chiến đấu cho cháu thử, cái đó mới thật sự là lao thẳng mây xanh, kích thích lắm,"
“Lần cháu , nhưng ba cháu cho, chú quên ..."
Cố Quân Châu toét miệng , “Cái thứ đó đúng là bình thường , ba cháu cho cháu lên cũng là bình thường..."
Lúc ông bảng đồng hồ máy bay, với cô:
“Tiểu Hiểu, về chỗ , chú chuẩn hạ cánh đây...."
“Dạ,"
Phó Hiểu dậy về phía .....
Nước M.
Tạ Nam Châu sân , tìm thấy , sang nghiên cứu viên đang phụ trách thu-ốc cho Phó Tĩnh Thù, “Thấy Thiếu Ngu ?"
“Đi tắm ..."
“Ừ," Tạ Nam Châu cô thành thục tiêm thu-ốc , đậy l.ồ.ng kính .
Một nữa nhịn hỏi:
“Có dấu hiệu tỉnh ?"
Nghiên cứu viên thở dài:
“Cách thức khử độc đó vốn là cửu t.ử nhất sinh, thật theo thấy, cô từ hai mươi năm nên...."
“Dùng cách thức đắt đỏ để duy trì mạng sống, cũng là cho cô nữa..."
Tạ Nam Châu khẽ gật đầu một cái, “Ừ, phiền cô ,"
“Tiên sinh khách sáo quá,"
Sau khi nghiên cứu viên ngoài, Tạ Nam Châu phụ nữ bên trong, “Cô Tĩnh Thù....
đối với cô thì là ?"
Tạ Cảnh Văn từng , cô sống.
Anh đóng cửa sổ dùng để đón ánh nắng ban ngày , đầu nữa, “Một cặp nam nữ của cô, cuối cùng cũng tụ họp đủ ..."
Cho dù Phó Thiếu Ngu , cũng , gặp cô.
Nếu cũng sẽ tắm buổi chạng vạng tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1224.html.]
Tạ Nam Châu sang phòng bên cạnh, thấy chính là đàn ông đang lau tóc.
“Muốn ngoài ?"
Phó Thiếu Ngu khẽ “ừm".
“Đừng quên tìm theo đấy..."
“Biết ..."
Cùng lúc đó, nhóm Phó Hiểu khi xuống máy bay, đối diện liền một nhóm nước M đón tiếp.
Người của bộ ngoại giao tiến lên giao thiệp, lúc một trai trẻ tóc đen mắt xanh tới, với Lương Ngụy Sơn một tràng .
Trên mặt Lương Ngụy Sơn mang theo nụ đắc thể, đầu Phó Hiểu với ánh mắt cầu cứu.
Phó Hiểu kịp thời tiến lên, mở miệng:
“Acknowledge with gratitude (Ghi nhận với lòng ơn)...."
Chàng trai trẻ về phía Phó Hiểu, “Tiến sĩ Weiss chân thành mời mấy vị đồng chí ở viện nghiên cứu cùng dùng bữa tối..."
“Để hôm khác ..."
Phó Hiểu khẽ khước từ.
Chàng trai trẻ mỉm chìa tay , “Tạ Nam Quân..."
Ánh mắt Phó Hiểu khẽ lóe lên, đưa tay bắt:
“Mục Thời An,"
Hai tay chạm buông, Tạ Nam Quân :
“Là cân nhắc chu , mấy vị đường xa mệt mỏi, nên nghỉ ngơi sớm mới ,"
Lúc , phía ngoại giao giao thiệp xong.
Nhóm nước Hoa chuẩn lên xe của lãnh sự quán rời .
Tạ Nam Quân động tác “mời", mỉm họ, “Tiến sĩ Weiss hoan nghênh các vị đến sở nghiên cứu,"
Phó Hiểu lúc xoay , liếc xéo một cái, “Anh là ai?"
“Trợ lý của tiến sĩ Weiss...."
Cô nhạt:
“Cho nên việc trao đổi , là do phụ trách?"
Tạ Nam Quân lắc đầu, “Dĩ nhiên là , tiến sĩ Weiss quyền phụ trách,"
“Nếu như , thì xin phụ trách mặt đàm thoại...
Như mới gọi là lễ nghĩa,"
Nói xong, cô đầu mà lên xe.
Sau khi Phó Hiểu , nhóm Lương Ngụy Sơn ở viện nghiên cứu mới bước lên xe.
Tạ Nam Quân chút kinh ngạc cô gái trẻ , trông nhóm ở viện nghiên cứu lấy cô gái đầu?
Trên đường đến lãnh sự quán, Thẩm Hành Chu ghé sát tai cô :
“Họ Tạ..."
Phó Hiểu , “Em mà," thể diện của nước Hoa thể mất.
Đến lãnh sự quán, quan chức nước Hoa tại nước M xuống phụ trách việc ăn ở của họ.
Ăn cơm xong, tìm một văn phòng an , Phó Hiểu Lương Ngụy Sơn, “Ông nội Lương, ngày mai nếu đến vẫn là trợ lý , tòa nhà tạm thời thể xuống,"
“Cứ ... lạ nước lạ cái... xuống giường ..."
Cô những phụ trách an ninh ở đó, “Trước khi của họ đến, hãy báo cáo một tiếng, đừng để họ lên thẳng đây..."
Đội trưởng Chu gật đầu, “Hiểu ,"
Phó Hiểu dậy, “Mệt hai ngày , về ngủ thôi,"
Cô xong lời cũng theo ngoài.
Đến nơi ở, cô trực tiếp sà lòng Thẩm Hành Chu, “Mệt quá..."
Thẩm Hành Chu bế cô giường, xoa xoa chân mày cô, “Em nghỉ một lát , phòng vệ sinh kiểm tra chút..."
“Vừa nãy chẳng kiểm tra ?"