Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1234
Cập nhật lúc: 2026-04-12 11:18:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Thiếu Ngu căng thẳng dời ánh mắt xuống bụng cô:
“Em..."
Phó Hiểu xua tay:
“Chưa ... em mới kết hôn đầy một tháng."
“Thật sự xác định là ?"
Cô trợn tròn mắt:
“Em kết hôn mà."
“Kết hôn cũng thể ly hôn... là tìm cho em khác..."
“Khụ..."
Tạ Nam Châu khẽ ho một tiếng nhắc nhở, liếc Thẩm Hành Chu đang bên cạnh với khuôn mặt đen :
“Thiếu Ngu, ăn sáng ."
Bên bàn ăn, Phó Thiếu Ngu nhắc đến chuyện mở tường dọn sang viện phía , Tạ Nam Châu Phó Hiểu:
“Không cần khách sáo, tiền viện cũng chỗ ở mà."
Phó Hiểu nở nụ ngoan ngoãn với :
“Anh Nam Châu, chuyện đó , em chữa bệnh cho , cần châm cứu và ngâm thu-ốc, mỗi ngày đều sắc thu-ốc, mùi nồng, viện riêng thì tiện hơn."
Tạ Nam Châu giữ nữa, dù cũng chỉ là mở một cái cửa nhỏ, Thiếu Ngu vẫn ở nhà họ Tạ.
Anh Phó Hiểu:
“Em là bác sĩ Đông y ?"
Thấy cô gật đầu, thở dài:
“Em giỏi, em trai , em còn là một nghiên cứu viên bản lĩnh, nhiều thứ như , thật sự là nhân tài lớn lao..."
Phó Hiểu khiêm tốn :
“Cũng tàm tạm ạ."
Phó Thiếu Ngu nhận vẻ đắc ý của cô, gắp cho cô một miếng trứng:
“Ăn nhiều đồ , bổ não..."
“Anh, não em , cần bổ."
“Vậy em đừng đắc ý như thế, khiêm tốn chút ..."
Cô bĩu môi, hừ lạnh một tiếng, cúi đầu ăn miếng trứng.
Thẩm Hành Chu rót cho cô một ly nước, dỗ dành:
“Hiểu Hiểu nhà khả năng ghi nhớ siêu phàm, giỏi."
Nụ nơi khóe miệng Phó Hiểu dần nén , bật rạng rỡ.
Phó Thiếu Ngu nhíu mày, luôn cảm thấy cái đồ nhỏ nhắn sắp chiều hư.
Tạ Nam Châu cảnh bàn ăn, chút , tính tình cổ hủ, khi giáo d.ụ.c các em trai cũng đa phần là bảo chúng khiêm tốn lễ phép, kiêu ngạo, vượt khuôn phép.
Ngay cả Phó Thiếu Ngu cũng nhiễm một chút thói quen của , điều đối với Phó Hiểu , nếu là Nam Quân Nam Lâm mà như thế mặt , e là sớm tay đ-ánh .
Đối với Phó Hiểu, ngay cả khi cảm thấy , nhưng vẫn nỡ cô câu nào.
Sau bữa ăn, Phó Hiểu định châm cứu cho Phó Thiếu Ngu, Tạ Nam Châu cũng hứng thú, thế là cũng theo phòng.
Thấy cô hạ kim chút ngập ngừng, kim nào cũng huyệt, đó còn dư lực rung động, chiêu , cha lúc đó cũng .
Trong mắt khỏi lóe lên vẻ tán thưởng.
Xem Thiếu Ngu và cô Tĩnh Thù thật sự khả năng bình phục?
Sau khi châm cứu, Phó Hiểu rót cho một ly nước, bên trong thêm nước linh tuyền cao cấp.
Đưa cho một viên thu-ốc, bảo uống với nước.
Tối qua cô mua nhiều d.ư.ợ.c liệu giải độc trong thương thành, nước linh tuyền cũng nâng cấp, tốn ít vàng .
Chỉ là...
Nhớ lúc cô mua linh tuyền cao cấp, những dòng chữ cảnh báo hiện thương thành, cô vẫn còn thấy sợ hãi.
Cô còn tưởng mua vật nghịch thiên, ông trời định thu nhận cô chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1234.html.]
Hóa .
Thương thành chỉ đưa cho cô hai lời cảnh báo:
“Không lạm dụng!
Không hại !”
Buồn thật, cô đây là để cứu mà.
cô vẫn chút sợ hãi, rằng bình thường thương thành từng đưa cảnh báo cho cô.
Điều đó chứng tỏ nước linh tuyền cao cấp chút nghịch thiên .
Đợi cứu và trai về, cô sẽ trả nước linh tuyền cao cấp , ai thương thành định nghĩa lạm dụng là mức độ nào.
Đợi độc của họ giải, việc tu dưỡng , linh tuyền sơ cấp là đủ ....
Suy nghĩ hiện tại.
Phó Thiếu Ngu uống thu-ốc xong cảm thấy chút mệt mỏi, cô đỡ lên giường, nhẹ nhàng an tâm:
“Ngủ , đây là đang phục hồi c-ơ th-ể đấy, , món d.ư.ợ.c thiện em hầm ngon lắm, trưa nay em cho nhé?"
Phó Thiếu Ngu đang lơ mơ ngủ, khóe miệng nở nụ , khẽ “ừm".
Ngay cả khi ngủ, mặt vẫn mang theo nụ .
Tạ Nam Châu bên cạnh khẽ thở dài, cảm thán :
“Anh bao giờ thấy như ..."
Toàn nhẹ nhõm, giống như khổ nạn đều rời xa .
Phó Hiểu đắp chăn cho Phó Thiếu Ngu, dậy Tạ Nam Châu:
“Anh Nam Châu, chúng chuyện một chút ?"
Tạ Nam Châu hiệu ngoài chuyện.
Hai đến đình hóng mát, tiếp tục :
“Anh lớn hơn Thiếu Ngu mười tuổi, từ nhỏ thể coi là lớn lên."
“Trước mười tuổi, hầu như từng khỏi cái viện đó...
Người duy nhất thể trò chuyện là cô Tĩnh Thù đang giường, cha , và ..."
Tạ Nam Châu thở dài một tiếng:
“Vì chất độc mang từ trong bụng , tóc từ nhỏ màu bạc, lẽ khác biệt chăng, từ nhỏ hiểu chuyện, nháo, là một đứa em trai chu đáo."
Chương 680 Thật sự sợ nữa
Phó Hiểu im lặng lắng , trong lòng vô cùng xót xa, khi đến đây, tay còn cầm vững chén nữa.
Cô đặt chén lên mặt bàn, cấu lòng bàn tay , Tạ Nam Châu, tiếp.
Tạ Nam Châu bưng chén nhấp một ngụm, nhẹ giọng :
“Sau mười tuổi, lẽ cảm thấy cô Tĩnh Thù tỉnh vô vọng, cha bắt đầu kể cho về thế của , và cả...."
Anh Phó Hiểu:
“Cả việc còn một đứa em gái sinh đôi nữa...."
Phó Hiểu lẩm bẩm:
“Mười tuổi?"
Tạ Nam Châu gật đầu:
“ , mười tuổi mới là ai."
“Vốn dĩ cha định là, cô Tĩnh Thù thể tỉnh , đợi cô tỉnh , sẽ đưa tin về nước, lúc đó cả nhà các em đoàn tụ, thế nào cũng , cho nên những chuyện phức tạp đó cần thiết để một đứa trẻ , nhưng... mười năm cô vẫn bất kỳ tiến triển nào, ngược ngày càng tệ hơn...."
“Sau mười tuổi, tại giống khác, tại bất động giường, còn một đứa em gái, ở một nơi xa..."
Anh Phó Hiểu:
“Biết ?
Từ ngày đó trở , bắt đầu hỏi chúng các câu hỏi, ví dụ như em gái trông thế nào?
Có giống , đau , khác biệt với khác , ví dụ như, nơi xa đó, rốt cuộc là bao xa, thể bảo bác tài xế đưa đến đó xem em gái ..."