“Mục Liên Thận bỗng bật thành tiếng, tiếng bi thương.”
“Hì hì, lúc quân Tây Bắc mới thành lập, một nhóm đồng đội , thiết như em, giờ còn chỉ đếm đầu ngón tay..."
Anh chỉ chỉ chính :
“Đã bao nhiêu ch-ết trong vòng tay chứ."
Lúc đó chiến hỏa mịt mù, trong làn đ-ạn pháo.
“Liên Thận..."
Một mặt đầy m-áu, nghiêng đầu ho một ngụm m-áu tươi, run rẩy lấy từ trong ng-ực một chiếc đồng hồ quả quýt, với Mục Liên Thận:
“Làm phiền , để nó về nhà..."
Mục Liên Thận run rẩy môi, dám đón nhận.
Gió lạnh ùa về, thổi tỉnh đàn ông đang chìm trong hồi ức.
Anh về phía chân trời tối đen xung quanh:
“Thay về nhà, về nhà, mang về nhà...."
“Mỗi khi một chút ý nghĩ quyên sinh, những lời lởn vởn trong đầu ."
Mục Liên Thận lắc đầu:
“Không dám ch-ết ."
Phó Vĩ Luân mím c.h.ặ.t môi, , u uất thở dài.
Mục Liên Thận nhếch môi :
“Từ khi Thư Thư qua đời, ở Tây Bắc luôn lao những nơi nguy hiểm nhất, nghĩ rằng lúc nào đó hy sinh dũng cũng , thể tìm cô ...
Hơn nữa với bất kỳ ai, trong lòng cũng gánh nặng gì."
“Hầy, xem lạ , thật sự ch-ết ..."
Phó Vĩ Luân thở dài trong lòng:
“Anh nên chung tình đến thế.”
Những thứ buông đành, những thứ quên , sớm muộn gì cũng phát điên thôi.
“Cho nên, Vĩ Luân , đừng sợ sẽ tìm c-ái ch-ết, ."
Anh về phía xa.
Trong lòng khẽ thầm thì:
“Thư Thư, em đợi ?
Sẽ lâu .”
Đợi tháo bỏ xiềng xích , sẽ nhẹ nhàng chạy về phía em!
Mục Liên Thận , nhưng tay run.
“Lần đến, chỉ là để thăm đứa trẻ đáng thương , với nó rằng cha trách nhiệm giờ mới sự tồn tại của nó, đến để tạ với nó, hy vọng nó ở đó thể bảo vệ nó, đợi khi xuống đó...."
Chát!
Phó Vĩ Luân giơ tay tát một cái.
Mục Liên Thận tát đến mức nghiêng mặt , đầu yên lặng ông.
Phó Vĩ Luân nhẹ:
“Thằng bé đúng là đang bảo vệ , nhưng ở đó...
Anh đừng rủa con nhà ..."
Mục Liên Thận kịp phản ứng.
“Mộ là mộ trống..."
Phó Vĩ Luân chỉ một ngôi mộ .
Mục Liên Thận đó chấn động ông, trong đầu óc trống rỗng .
Trống là cái gì?
“Mục Liên Thận, mộ là mộ trống, đứa con khác của cũng còn sống."
Mục Liên Thận đó, mặt còn hột m-áu.
Phó Vĩ Luân từ từ , liếc một cái:
“Con của mặc dù còn sống, nhưng sống gian nan, đau khổ.
Mục Liên Thận, gánh vác trách nhiệm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1245.html.]
Nói xong ông rời .
Mục Liên Thận đó, biểu cảm mặt ngưng trệ, nhanh đôi bàn tay đang buông thõng run rẩy lên, run rẩy kiểm soát .
“Cái gì....
Cái gì mà còn sống, Phó Vĩ Luân đừng , cho rõ ràng ."
Người đàn ông phản ứng bất chấp tất cả đuổi theo hướng của ông.
Đuổi quá gấp, chú ý tới chai r-ượu bên cạnh, vấp một cái, nếu là bình thường thì dễ dàng định hình, nhưng lúc tay chân đều mềm nhũn.
Cả ngã mạnh xuống đất, đầu va mạnh tảng đ-á bên cạnh, lập tức va một vết rách sâu, m-áu tươi chảy ròng ròng.
Phó Vĩ Luân tới gốc cây, bước chân khựng , đầu .
Mặt Mục Liên Thận còn một tia m-áu, cũng mềm oặt còn chút sức lực nào, lảo đảo dậy, m-áu ở thái dương chảy xuôi theo vết thương xuống, lướt qua mắt , trông cực kỳ đáng sợ.
Anh tới mặt Phó Vĩ Luân, hai tay siết c.h.ặ.t lấy cánh tay ông:
“Ý gì?
Thế nào gọi là đứa trẻ còn sống, ở ?
Mộ trống là ý gì?
Thư Thư của ?"
Phó Vĩ Luân , m-áu chảy nửa khuôn mặt, còn vẻ ch-ết ch.óc và điên cuồng, trong mắt chỉ còn chút ánh sáng kỳ vọng cuối cùng.
Giống như tù nhân khi ch-ết đang chờ đợi sự cứu rỗi của .
Ông hỏi:
“Anh tỉnh r-ượu ?"
“Tỉnh ," Mục Liên Thận ngừng gật đầu, đôi mắt chớp một cái chằm chằm ông.
Phó Vĩ Luân nhếch môi:
“ cũng nội tình cụ thể, nhưng... chị Tĩnh Thư và đứa con của vẫn còn sống...."
Ông đàn ông mặt, đôi bàn tay bắt đầu run rẩy, đồng thời trong mắt ánh sáng bừng lên.
Trái tim ch-ết từ lâu cuối cùng khôi phục nhịp đ-ập nữa....
Người tù nhân sắp phát điên cũng đợi sự cứu rỗi của !
Chương 685 Để nó hận
Phó Vĩ Bác khoác áo từ trong phòng , tới cửa thì thấy chiếc xe đang lao v.út .
Ông Phó Vĩ Luân đang mặt đầy vẻ bất lực:
“Rốt cuộc xảy chuyện gì ?
Đêm hôm khuya khoắt ?"
“Em cản , cả, kịp nhiều nữa, em đuổi theo."
Phó Vĩ Bác kéo ông :
“Nói rõ , ít nhất cho là chuyện chuyện ."
Nếu trong lòng ông cứ lo lắng mãi.
Phó Vĩ Luân vỗ vỗ vai ông:
“Chuyện , chuyện đại hỷ."
Ông tới xe mở cửa xe, đầu :
“Anh cả, năm nay để ông cụ nhà họ Mục đón Tết ở nhà ."
Phó Vĩ Bác bật , xua xua tay:
“Các chú cứ bận việc của , việc nhà cần lo, hôm nào sẽ đón họ về thôn Đại Sơn."
Nhìn ông lái xe xa, Phó Vĩ Bác thở dài nhẹ một tiếng, việc bên ngoài ông giúp gì, nhưng ít nhất thể lo việc nhà để họ bận tâm.
Chiếc xe phía của Mục Liên Thận tốc độ thực sự quá nhanh, Phó Vĩ Luân dùng tốc độ nhanh nhất mà vẫn đuổi kịp.
Mục Liên Thận một tay siết c.h.ặ.t vô lăng, tay mân mê một bức thư.
Trong đầu lặp lặp những nội dung trong thư, vẻ điên cuồng và cô độc trong mắt biến mất , chỉ còn những tia sáng vụn vặt và nụ .
Nghe thấy tiếng còi xe dồn dập truyền đến từ phía , từ từ dừng xe bên lề đường.
Nói với Phó Vĩ Luân đang đuổi tới:
“Đừng lo cho , tiếp theo nên gì ..."