“Ừm, thông với phía ..."
Đi tiếp dọc theo bờ hồ về phía là một vườn hoa, các loài hoa đua khoe sắc, màu sắc rực rỡ khiến hoa mắt.
Đi xuyên qua vườn hoa, liền thấy một căn biệt thự hai tầng.
Thẩm Hành Chu chỉ phía biệt thự:
“Phía còn một khu vườn nhỏ nữa."
Phó Hiểu đẩy Phó Tĩnh Thư phía , là một khu vườn nhỏ.
Đi qua một bậc thang cao, cô bế Phó Tĩnh Thư lên, Thẩm Hành Chu xách xe lăn vườn.
Phó Hiểu căn nhà cấp bốn phía vườn:
“Ở đây cũng ở ?"
“Ừm, chứ."
Cô trong xem xét, đều là phòng khép kín, đồ đạc bên trong đều đầy đủ:
“Để ở đây ..."
Yên tĩnh hơn chút, chắc hẳn khi Mục Liên Thận tới, sẽ nhiều chuyện với Phó Tĩnh Thư.
Thẩm Hành Chu gật đầu:
“Được."
Sau khi bộ ga trải giường thoải mái, Phó Hiểu bế Phó Tĩnh Thư đặt lên giường.
Đắp chăn cẩn thận cho bà, thắp một nén hương an thần.
“Mẹ ơi, ngủ một giấc nhé, con ngoài xem , tối nay còn mời Nam Châu và ăn bữa cơm mừng nhà mới."
Phó Hiểu ngoài, tới căn biệt thự phía xem xét:
“Tầng một đều thành phòng khách, tầng hai chúng tự ở..."
Thẩm Hành Chu gật đầu:
“Ừm, ."
“Cơm nước chuẩn sẵn , ồ, còn cả r-ượu nữa...."
“Yên tâm, đều chuẩn xong cả ."
Anh cô:
“Lúc mời , Bàng Tư Viễn cũng ở đó, nên mời luôn ..."
Phó Hiểu :
“Tới thì tới thôi."
Bầu trời dần dần hoàng hôn nhuộm thành màu đỏ cam, buổi tối tới.
Phó Thiếu Ngu cùng gia đình nhà họ Tạ trở về sơn trang.
Nhìn thấy lò nướng đặt trong viện, Tạ Nam Quân chạy tới:
“Đây là thịt nướng ?"
Phó Hiểu với :
“ , chín , nếm thử ?"
“Được chứ chứ," Tạ Nam Quân khách sáo là gì, trực tiếp dùng tay bốc ăn:
“Ưm... ngon quá, thơm thật đấy..."
Cô sang Phó Thiếu Ngu:
“Anh, dẫn Nam Châu và qua bên ."
Phó Thiếu Ngu đưa Tạ Nam Châu và Bàng Tư Viễn tới bàn đình xuống:
“Mọi , giúp một tay."
Tạ Nam Châu gật đầu:
“Đi ."
Phó Hiểu thấy tới, mỉm :
“Sắp xong , , tiếp khách ."
“Anh tới giúp em."
“Đừng," cô né tránh tay :
“Tay nghề của bằng em , đừng quản nữa."
“ , bàn trong phòng khách, lấy , pha một ấm mang qua đó, nhớ kỹ, uống r-ượu đấy."
Phó Thiếu Ngu tự lượng sức , nấu ăn thật sự ngon bằng Phó Hiểu.
Nên lời cô pha .
Thẩm Hành Chu đang xiên cá ở bên cạnh tới, lau mồ hôi trán cho cô:
“Em , để cho."
Phó Hiểu mỉm :
“Vậy trông nhé, em lấy trái cây ..."
“Đi ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1249.html.]
Cô bưng đĩa trái cây tươi đặt lên mặt bàn, Tạ Nam Châu thấy mặt cô đầy bụi than, nhịn :
“Sao tìm một ."
Phó Hiểu :
“Anh Nam Châu, bữa cơm đầu tiên mừng nhà mới, chủ nhà tự tay chuẩn mới thành ý."
Tạ Nam Châu gật đầu mỉm , thật sự những truyền thống của Hoa Quốc.
“Những món thịt nướng đều là do em dùng nước sốt bí truyền ướp đấy, thơm lắm, lát nữa nhớ nếm thử nhé."
Tạ Nam Quân ở bên cạnh giơ tay :
“Thật sự ngon, lúc nãy em nếm thử ..."
Tạ Nam Châu liếc một cái, liền tiu nghỉu ngay.
Chưa lên bàn ăn cơm, đúng là thất lễ.
Phó Thiếu Ngu bưng ấm tới, mỉm rót cho mấy .
Bàng Tư Viễn ngửi hương :
“Ừm, ngon..."
Thịt nướng lên bàn, Tạ Nam Châu và Bàng Tư Viễn vốn dĩ còn giữ ý, nhưng khi nếm mùi vị của thịt thì tư thế cũng tự chủ mà thả lỏng hơn.
Tạ Nam Quân nín , trai mặc dù cổ hủ nhưng một sở thích, đó là thích mỹ thực.
“Anh Nam Châu, em để một con cá nướng cho dì Jenny, lúc về mang về cho dì nhé,"
Tạ Nam Châu đang cụng ly với Thẩm Hành Chu thì nghiêng đầu cô:
“Đa tạ, phiền em ," quả thật thích ăn cá.
“Không phiền ạ."
Thẩm Hành Chu bưng ly r-ượu kính Bàng Tư Viễn một ly:
“Bàng thế thúc khi nào thì về Cảng Thành?"
“Có lẽ là tháng ."
“Quán bar phía bắc Cảng Thành của chú dạo kinh doanh cũng khá... cũng tới trông coi một chút, sợ khác tới tìm rắc rối ."
Thẩm Hành Chu nhấp một ngụm r-ượu:
“Vẫn định ..."
Bàng Tư Viễn nhạt:
“Vậy thì ."
“Lát nữa tiễn chú, chuyện cần ."
Bàng Tư Viễn gật đầu:
“Được thôi."
Đêm dần khuya, thời gian ngủ của Tạ Nam Châu quy củ, thể quá muộn, nên chín giờ đưa lời cáo từ.
Phó Thiếu Ngu theo cửa tiễn khách.
Thẩm Hành Chu sang Phó Hiểu ở phía :
“Em đừng động tay dọn dẹp, đợi về hãy dọn."
Phó Hiểu mỉm vẫy vẫy tay:
“Đi đường cẩn thận nhé..."
Cô sang đang ở vị trí lái xe nhà họ Tạ là Phó Thiếu Ngu:
“Anh, đường cẩn thận nhé."
“Biết ..."
Xe của Thẩm Hành Chu dừng ở chỗ ở của Bàng Tư Viễn.
Bàng Tư Viễn bỗng nhiên phát một tiếng nhẹ:
“Đưa nhiều nhượng bộ như , là đang gì thế?"
Thẩm Hành Chu nghiêng đầu :
“Chú nên mới chứ...."
“À..."
Bàng Tư Viễn gật đầu :
“Giúp Thiếu Ngu trả nhân tình ?"
“Chúng là một nhà, những thứ , coi như là cảm ơn chú lúc tay giúp đỡ."
Bàng Tư Viễn mở cửa xe, bước xuống xe, cửa sổ xe :
“ sai, Mục Liên Thận đúng là ."
Thẩm Hành Chu bóng lưng , ánh mắt thâm trầm.
Con thật kỳ lạ, rõ ràng bất kỳ giao thiệp nào, nhưng vẫn dễ dàng ghét bỏ, nảy sinh ác ý.
Bàng Tư Viễn đối với Mục Liên Thận cũng là như ?
Xe đầu trở về.
Phó Thiếu Ngu ở phía bên cũng đưa ba em nhà họ Tạ tới nhà họ Tạ.