Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1263

Cập nhật lúc: 2026-04-12 11:19:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Thiếu Ngư đang xem náo nhiệt, thấy Phó Hiểu định ngoài, đưa tay giữ cô :

 

“Đi đấy?"

 

“Anh, xe trái cây em mang về, nãy quên lấy,"

 

“Để lấy là ..."

 

Anh tới cửa xe, lấy dâu tây và táo trong giỏ , xách phòng khách.

 

Phó Hiểu cầm một quả dâu tây nhét trực tiếp miệng, Phó Thiếu Ngư chậc lưỡi:

 

“Rửa sạch hãy ăn chứ..."

 

hì hì để tâm, đều là trái cây trong gian của cô, căn bản cần rửa.

 

“Anh, em phía thăm ..."

 

Phó Thiếu Ngư theo cô:

 

“Anh cũng nữa..."

 

Phó Hiểu khỏi phòng khách hai đang đ-ánh nh-au bất phân thắng bại:

 

“Đừng đ-ánh nữa, lát nữa mồ hôi cảm lạnh bây giờ..."

 

Nghe lời cô, Thẩm Hành Chu giữ lấy cánh tay Phó Hoành:

 

“Anh hai, dừng thôi,"

 

Thấy vẫn còn vẻ mặt hậm hực, mỉm lên tiếng:

 

“Anh hai, Hiểu Hiểu đốt pháo hoa ngày Tiểu niên, chiều nay cùng em ngoài mua một ít nhé?"

 

Nghe , Phó Hoành chớp mắt:

 

“Ở cái xứ nước M mà cũng đốt pháo hoa ?"

 

“Tất nhiên là ...

 

Người Hoa ở đây cũng ít ...

 

Lúc đón năm mới cũng náo nhiệt lắm..."

 

“Vậy chiều nay với một chuyến, chỉ là chỗ nào bán ?"

 

Thẩm Hành Chu :

 

“Tất nhiên là ..."

 

“Vậy thì , lúc đó mua thêm mấy tràng pháo... cho nó náo nhiệt."...

 

Hậu viện.

 

Khi Phó Hiểu gõ cửa, Mục Liên Thận đang giúp Phó Tĩnh Thù chải tóc, thấy tiếng gõ cửa, ông đáp một tiếng:

 

“Vào ..."

 

Thấy bọn họ, ông mỉm hiền từ, cúi đầu với bà:

 

“Thù Thù, các con đến ..."

 

Phó Hiểu bên giường, :

 

“Mẹ, để con bắt mạch cho ..."

 

Thấy Mục Liên Thận dừng , cô khẽ:

 

“Bố, , bố cứ chải tiếp ."

 

Khi cô bắt mạch, Mục Liên Thận và Phó Thiếu Ngư cứ chằm chằm sắc mặt cô, Phó Hiểu tất nhiên cũng họ lo lắng, nhưng tình trạng của thực vật thì cô cũng chắc .

 

Mạch tượng của Phó Tĩnh Thù hiện dần định, cô cũng từng đưa bà gian chụp nhiều phim, não bộ vấn đề gì, giờ vẫn tỉnh, với tư cách là thầy thu-ốc, cô nên giữ tâm thế bình thản, dù bà cũng hơn hai mươi năm .

 

với tư cách là con gái, lòng cô chút khó chịu.

 

Phó Hiểu cố gắng giữ vẻ mặt thong dong, :

 

“Hồi phục ...

 

Bố, , hai đừng lo lắng quá,"

 

Mục Liên Thận gật đầu:

 

“Bố con khỏe, buổi tối đắp chăn nhiều bà thậm chí còn mồ hôi nữa,"

 

Thù Thù hiện giờ như , An An chắc chắn nhiều , thể tạo thêm áp lực cho con bé.

 

Phó Thiếu Ngư hiếm khi đồng tình với lời của ông:

 

“Con thấy sắc mặt bây giờ hồng hào lắm."

 

Đôi mắt Phó Hiểu run lên, lòng chua xót, ngẩng đầu lên nữa, :

 

“Buổi tối để ngâm d.ư.ợ.c d.ụ.c nữa,"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1263.html.]

“Ừ," Mục Liên Thận xoa đầu cô:

 

“An An, con đang dần lên, bố thể thấy , con đừng suy nghĩ nhiều quá..."

 

Cô gật đầu:

 

“Vâng ạ,"

 

Phó Hiểu Phó Tĩnh Thù hiện giờ sắc mặt hồng hào, trong lòng thầm nghĩ, là thử dùng thu-ốc mạnh?

 

dám.

 

C-ơ th-ể mang bệnh lâu ngày, chịu nổi d.ư.ợ.c tính quá mạnh.

 

Vẫn nên từ từ thôi.

 

Buổi tối, cô phòng ở hậu viện, xả đầy nước suối nóng bồn tắm thêm một ít thu-ốc thang, nước linh tuyền cho nhiều một chút.

 

Đi khỏi phòng tắm, cô Mục Liên Thận:

 

“Bố, nước chuẩn xong , bố cho ngâm nửa tiếng nhé, khi ngủ cho uống một viên thu-ốc, đúng .... nhất là cho uống thêm chút nước nữa,"

 

“Bố ," Ông xoa đầu cô:

 

“Về ngủ sớm con,"

 

Sau khi Phó Hiểu khỏi phòng, Mục Liên Thận bế Phó Tĩnh Thù phòng tắm, cởi từng món quần áo của bà , thấy c-ơ th-ể g-ầy gò của bà một nữa, ông vẫn đau lòng đến mức rơi nước mắt.

 

Bế bà bồn tắm, ông hôn lên trán, lên má bà hết đến khác, cuối cùng run rẩy áp lên môi bà.

 

“Thù Thù, đợi em tỉnh , sẽ vỗ b-éo em trở ....

 

Em thích ăn nhất món mì trộn mỡ lợn đúng , hì hì, thực ngon , em cứ thích cái món đó nhỉ...."

 

Mục Liên Thận chỉ mải mê hồi tưởng quá khứ, cứ lải nhải mãi, để ý thấy Phó Tĩnh Thù khó chịu nhíu mày.

 

Người đang chuyện là ai?

 

Mì trộn mỡ lợn?

 

Mau im .

 

Vừa nhắc đến món đó, cảm giác khó chịu đó xộc thẳng vị giác, xem đúng là khó ăn.....

 

Chương 693 Ngày về kỳ hạn

 

Niềm vui theo Tiểu niên đến, phúc lành từ sự đoàn viên về.

 

Khi ăn sáng ngày hôm đó, Phó Hiểu lên kế hoạch khi nào thì đốt pháo hoa, buổi tối ăn món gì.

 

Những khác tất nhiên đều phụ họa theo lời cô.

 

Mục Liên Thận ôn hòa về phía Phó Thiếu Ngư:

 

“Thiếu Ngư, hôm nay đưa bố đến nhà họ Tạ một chuyến ?"

 

Lần vẫn còn gượng gạo, ông cũng ép buộc , để Phó Hiểu đưa một chuyến, mấy ngày nay, thái độ của đối với ông rõ ràng sự đổi, chắc là sẽ đồng ý thôi nhỉ?

 

Phó Thiếu Ngư im lặng hồi lâu, cho đến khi Phó Hiểu nắm tay gầm bàn, mới gật đầu:

 

“Vâng..."

 

Phó Hiểu :

 

“Để con chuẩn một ít quà,"

 

Cô chạy lạch bạch đến kho hàng lục lọi, Thẩm Hành Chu tới:

 

“Em tìm gì thế?"

 

“Lần tình cờ dì Jenny thêu thùa giỏi...

 

Em nhớ chúng dạo phố Hoa ở Quảng mua cái tranh thêu chữ thập đó hình như để ở đây mà, thấy nhỉ?"

 

Thẩm Hành Chu suy nghĩ một chút, :

 

“Em cái màu đỏ, trông vui mắt đó hả,"

 

, thấy ?"

 

“Chẳng em thích ?

 

Anh cất cho em ..."

 

Phó Hiểu :

 

“Tìm , em tặng cho dì Jenny,"

 

“Được, ở trong phòng , để lấy cho em,"

 

Khi về phía nhà họ Tạ, họ hai chiếc xe, Phó Hoành thấy cha con Mục Liên Thận và Phó Thiếu Ngư lên xe, nhanh nhảu xe của Thẩm Hành Chu ở phía .

 

Thẩm Hành Chu qua gương chiếu hậu về phía Phó Hiểu:

 

“Bố coi nhà họ Tạ là để ?"

 

 

Loading...