Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1286

Cập nhật lúc: 2026-04-12 11:21:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc chia tay, Phó Tĩnh Xu cứ cảm thấy cô tâm sự nặng nề, còn ôm cô một cái, mỉm :

 

“Sau em cứ đến tìm chị chơi, trong lòng chuyện gì tiện với thì cứ tìm chị..."

 

Phó Tĩnh Xu một lòng một chị dâu đạt yêu cầu, nhưng lúc , bà thấy Mục Uyển Lan một cách quái dị.

 

mân mê chiếc đồng hồ cổ tay, khẽ một tiếng:

 

“Quả thật là một chị dâu ..."

 

chị dâu ơi, em định một ... càng thể một em gái ..."

 

Người phụ nữ dịu dàng tĩnh lặng thật sự .

 

Tốt hơn nhiều so với những đàn bà đây cứ bám lấy Mục Liên Thận, ở bên cạnh cô cũng thoải mái.

 

...

 

khẽ thầm thì:

 

“Xin chị dâu nhé..."

 

Bước boong tàu, Phó Tĩnh Xu hỏi:

 

“Em gái thù với ?"

 

Mục Liên Thận trả lời câu hỏi thế nào.

 

Tại Mục Uyển Lan đối xử với như ?

 

Trong vô đêm dài, nghĩ, lẽ là do đây bảo vệ cô quá mức.

 

Trong đám con cháu ở khu tập thể Kinh Thị, Mục Uyển Lan là nhỏ nhất, cũng là cô gái duy nhất.

 

Mục Liên Thận khi đó thể là bá chủ Kinh Thị.

 

Không ai dám bắt nạt em gái .

 

Những em xung quanh cũng nể mặt hoặc nhà họ Mục mà che chở, thậm chí là nuông chiều cô .

 

Chưa từng để cô chịu một chút uất ức bắt nạt nào.

 

Có lẽ chính vì , cô đổ những nhục nhã và ngược đãi mà chịu ở quê lên đầu ?

 

Cho nên bắt đầu trả thù trai ruột của ?

 

Hì hì...

 

Thật châm chọc!

 

Phó Tĩnh Xu tới bên cạnh Tạ Nam Châu.

 

Tạ Nam Châu mỉm bà:

 

“Cô Tĩnh Xu, cô... khôi phục trí nhớ ạ?"

 

Bà mỉm gật đầu:

 

“Nam Châu, thể chuyện với cô về cha cháu và Thiếu Ngu ?"

 

Tạ Nam Châu liếc Jenny đang giục Tạ Nam Lâm bóc vỏ tôm, dậy:

 

“Chúng chỗ khác chuyện nhé..."

 

Phó Tĩnh Xu gật đầu tỏ vẻ thông cảm.

 

Anh đẩy bà về phía boong tàu.

 

Mục Liên Thận cách họ một bước chân, chăm chú bà.

 

Phó Tĩnh Xu dĩ nhiên cũng cảm nhận ánh mắt của , bà thèm để ý mà Tạ Nam Châu:

 

“Cha cháu..."

 

Ánh mắt Tạ Nam Châu hướng về phía biển cả mênh m-ông:

 

“Đã qua đời hai năm ..."

 

khổ:

 

“Cô nhớ sư bệnh tật gì, sức khỏe cũng khá , là vì nguyên nhân khác ..."

 

Tạ Nam Châu lắc đầu:

 

“Tính cách của cha, cô chắc cũng .

 

Đến nơi đất khách quê , tuy và chúng cháu ở bên cạnh, nhưng cha vẫn buông bỏ thứ ở trong nước, là do suy nghĩ quá nhiều, u uất thành bệnh... cho đến cuối cùng, thu-ốc thang vô hiệu."

 

Phó Tĩnh Xu im lặng về phía xa, tưởng nhớ đối xử với như em gái ruột, khẽ hỏi:

 

“Lúc đau đớn ?"

 

“Không đau đớn, cha trong nụ .

 

Trước khi cha sắp xếp chuyện thỏa, bảo cháu đừng buồn, bảo chúng cháu đừng đau lòng, chăm sóc cho , bảo Thiếu Ngu hãy nghĩ thoáng , cứ là chính thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1286.html.]

 

Tạ Nam Châu mỉm bà:

 

“Cô Tĩnh Xu, khi , cha cháu thể buông bỏ tất cả , duy nhất cha yên tâm chính là cô."

 

“Giờ cô cuối cùng cũng tỉnh , cha ở trời linh thiêng cũng sẽ cảm thấy an ủi."

 

Phó Tĩnh Xu ngơ ngác gật đầu.

 

Sau khi hai im lặng hồi lâu, bà mới hỏi tiếp:

 

“Thiếu Ngu..."

 

Ánh mắt Tạ Nam Châu lướt qua Phó Thiếu Ngu phía , nhạt :

 

“Thằng bé hiểu chuyện...

 

Lúc cô chìm giấc ngủ sâu, thằng bé còn gì.

 

Từ khi nhận thức, việc thằng bé thích nhất là canh bên giường cô."

 

“Còn những chuyện khác, cô vẫn nên hỏi thằng bé thì hơn..."

 

Nói xong, khỏi, lúc ngang qua Phó Thiếu Ngu, vỗ vỗ vai .

 

Cũng rốt cuộc Phó Tĩnh Xu nhớ những gì, nếu lỡ lời sai cái gì đó thì cho lắm.

 

Phó Thiếu Ngu tiến lên phía , quỳ xe lăn của Phó Tĩnh Xu:

 

“Mẹ điều gì ạ?"

 

Phó Tĩnh Xu xoa tóc :

 

“Mẹ con lớn lên như thế nào, từ nhỏ đến lớn, ngoài chất độc ..."

 

Tay bà vuốt ve những vết m-ụn độc tẩy sạch :

 

“Con từng thương , ai bắt nạt ..."

 

Phó Thiếu Ngu nhẹ lắc đầu:

 

“Chẳng hỏi , con thương gì cả, cũng ai bắt nạt con ."

 

“Chỉ là vì bệnh nên con từng hoạch định tương lai cho , giờ sức khỏe hẳn, con thấy m-ông lung về tương lai..."

 

Phó Tĩnh Xu dịu dàng xoa mặt :

 

“Con gì cũng ..."

 

Nói xong lời , ánh mắt bà dừng mặt biển xa xăm, nghĩ tới điều gì, sắc mặt bắt đầu tái nhợt, bà run giọng Phó Thiếu Ngu:

 

“Thiếu Ngu , thấy mệt, đẩy về phòng nghỉ ngơi ?"

 

Phó Thiếu Ngu gật đầu, dậy đẩy bà xoay .

 

Tay Phó Tĩnh Xu nắm c.h.ặ.t lấy tay vịn xe lăn đến mức các khớp xương nổi gồ lên, trắng bệch, môi cũng vô thức run rẩy vài cái.

 

Thấy bà hoảng loạn như , c-ơ th-ể Mục Liên Thận khẽ run lên, căng cứng theo phía .

 

, Xu Xu của thông minh.

 

Có lẽ nhất thời để ý, nhưng chỉ cần bà điều gì, chắc chắn thể từ vài lời bóng gió của khác mà đoán .

 

“Mẹ?"

 

Phó Tĩnh Xu thấy Phó Hiểu, cố gắng gượng một nụ :

 

“An An ngoan, con tiếp khách nhé, thấy mệt, để con đưa về phòng nghỉ một lát..."

 

Phó Hiểu ngơ ngác xa, Thẩm Hành Chu từ phía tới đỡ lấy vai cô, khẽ :

 

“Có một việc... giấu , để sớm cũng ."

 

Cô gật đầu:

 

“Dạ... em ."

 

Chuyện của ông ngoại và bà ngoại, nhớ sớm muộn gì cũng sẽ hỏi.

 

Cô vẫn luôn nghĩ, đợi khi bà hỏi thì sẽ kể hết chuyện cho bà , định giấu bà.

 

Phó Hiểu mỉm Thẩm Hành Chu:

 

“Anh tiếp khách ...

 

Em ở bên cạnh , ?"

 

Thẩm Hành Chu gật đầu:

 

“Tất nhiên là ."

 

Anh véo má cô, mỉm đẩy đẩy cô:

 

“Đi ..."

 

 

Loading...