“Thư Thư, điều đó khó, thứ quan tâm nhất còn, nếu liều mạng..... tiếp nữa,"
“Sau An An, ép bản bước , ít nhất bù đắp những năm tháng thiếu vắng trong cuộc đời con gái, nỗ lực về phía , nhưng Thư Thư ơi, đôi mắt của An An, càng nhớ em hơn......"
Anh dịu dàng nâng mặt bà lên:
“Vợ ơi, đừng tàn nhẫn với như ....
Anh em thất vọng , em thể đ-ánh mắng , chỉ cần thể em hạ giận, thế nào cũng , chỉ xin em đừng bỏ rơi ...."
Chương 708 Chúng sắp về nhà
Chờ lâu cũng thấy hai họ , Phó Hiểu gõ cửa, “Mẹ, con bưng cơm đến cho nhé..."
Phó Tĩnh Thư đẩy Mục Liên Thận , lau nước mắt, lên tiếng đáp cô, “Được...."
Phó Hiểu đến chỗ nấu ăn, lấy phần cơm cho hai , bưng đến cửa, hiệu cho Phó Thiếu Ngu đẩy cửa.
Anh mở cửa , cô bưng cơm canh , “Mẹ, con chuẩn cho ít canh, uống một chút cho ấm ..."
Phó Tĩnh Thư cô, gật đầu, “Được,"
Phó Hiểu Mục Liên Thận đón lấy khay cơm, thuận miệng một câu:
“Cha, đây là phần cho hai ..."
Anh dùng một bàn tay còn trống xoa đầu cô:
“Ngoan,"
Phó Tĩnh Thư kéo tay cô, sờ mặt cô:
“Mẹ , về nghỉ ngơi sớm con ngoan..."
“Vâng ,"
Phó Hiểu đến cửa, lúc mới sực nhớ , cô Mục Liên Thận, giọng điệu ngoan ngoãn:
“Cha, cần con lấy cho cha ít thu-ốc ?"
Nụ mặt Phó Tĩnh Thư cứng , Mục Liên Thận khẽ ho một tiếng:
“Không cần..."
Cô nhún vai, đóng cửa .
Sau khi bước khỏi cửa, cô hì hì thành tiếng.
Kéo Phó Thiếu Ngu khỏi đó.
Nghe thấy tiếng trêu chọc của cô, Mục Liên Thận hề chút mất tự nhiên nào, Phó Tĩnh Thư, “Thư Thư, đây ăn cơm..."
Phó Tĩnh Thư nheo mắt :
“Em đ-ánh nặng thế cơ ?"
Mục Liên Thận bế bà đến bàn, lắc đầu:
“Không nặng..."
Anh nhà vệ sinh giặt khăn mặt một lượt, tới lau tay cho bà, đưa đũa cho bà, “Ăn ,"
Anh chiếc ghế nhỏ bóc tôm cho bà, , Phó Tĩnh Thư khẽ xì một tiếng:
“Trên mặt một dấu bàn tay rõ ràng của em, tự vả ?"
Động tác của Mục Liên Thận khựng , đó thản nhiên đặt con tôm bát bà.
“Em nhớ là đây dùng khổ nhục kế đấy?"
Anh thở dài một tiếng:
“Không khổ nhục kế, con trai cũng vô dụng, Thư Thư, là với ,"
Mục Liên Thận khẽ cúi đầu, giọng điệu ảm đạm:
“Chỉ cần thể tha thứ cho , gì cũng ...
Thật em thể dùng lực mạnh hơn chút nữa....
Đây đều là những gì đáng chịu,"
Trước đây từng để lộ thần sắc như mặt Phó Tĩnh Thư, phối hợp với mái tóc gần bạc trắng , thoạt , còn chút đáng thương.
Phó Tĩnh Thư rũ mi mắt, im lặng gì tiếp tục ăn cơm của .
Phía Phó Hiểu, kéo Phó Hoành chuyện một lát, đến khi cảm thấy lạnh mới lên tầng thượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1295.html.]
Tầng thượng là căn phòng lớn nhất, Thẩm Hành Chu dày công biến thành phòng tân hôn.
Ga giường vỏ gối bên trong đều đổi thành màu đỏ thắm.
Trên cửa sổ cũng dán chữ Hỷ màu đỏ rực.
Phó Hiểu cạn lời một mảnh đỏ rực , phì lắc đầu, cầm đồ ngủ nhà vệ sinh.
Tắm rửa đơn giản một chút đồ ngủ chui chăn.
Đợi đến khi Thẩm Hành Chu mang theo nước chui chăn, Phó Hiểu mơ màng mở mắt, theo bản năng lăn lòng cọ cọ:
“Ưm... giờ mới về thế..."
Thẩm Hành Chu khẽ :
“Nói chuyện với vợ một lát..."
Cô mơ mơ màng màng, thuận miệng hỏi một câu:
“Nói gì thế, muộn ,"
“Nói chuyện phiếm thôi..."
Thẩm Hành Chu bỗng nhiên cúi đầu, môi ngậm lấy vành tai cô, l-iếm l-iếm thiết như một chú ch.ó nhỏ.
Giọng đầy ám , “Bảo bối, đêm nay cũng coi như là đêm động phòng của chúng ...."
Phó Hiểu khẽ :
“Anh thật đúng là....."
Anh cúi đè lên cô, nụ hôn nồng nhiệt và nồng đượm lập tức ập đến.
“Đủ ..."
Cô rên rỉ những lời còn .
Thẩm Hành Chu cởi từng chiếc quần áo của cô , ném sang một bên cùng với quần áo của , hai da thịt kề sát.
Anh cúi đầu, nụ hôn bá đạo nồng nhiệt rơi cô.
Phó Hiểu cuốn theo, ngay cả thở cũng nóng rực.
Bàn tay Thẩm Hành Chu siết lấy cổ chân cô, để đôi chân thon dài nhẵn nhụi của cô vòng qua vòng eo tinh gọn của .
Ngón tay cô đặt vai siết c.h.ặ.t , lún sâu lưng .
Mãi đến khi đêm khuya, vầng trăng sáng treo cao vòm trời, hình bóng cửa sổ mới dần dừng .
Phó Hiểu trong lòng , đuôi mắt nhiễm một màu đỏ kiều diễm như son.
Làn mi dài vẫn còn vương nước tan hết, cả trông như một yêu tinh, hút đủ dương khí của thư sinh, diễm lệ hút hồn.
Phía cô, một bàn tay chiếm giữ vòng eo thon của cô.
Người đàn ông áp sát lưng cô, vẫn đang tàn phá nơi cổ cô, quanh bao phủ bởi sắc d.ụ.c tan hết.
Phó Hiểu đầu liếc một cái, “Ngủ ...."
Hơi thở của Thẩm Hành Chu nặng thêm vài phần, bóp eo cô áp sát .
Đưa tay bóp cằm cô nâng lên, từ phía hôn lên môi cô.
Đầu lưỡi đều mút đến đau, dịu dàng l-iếm nhẹ hai cái an ủi cô.
Anh cô, ý mê hoặc:
“Lúc nãy phát huy .... nữa nhé?"
Nói xong bắt đầu trêu chọc cô.
Thân mật bao nhiêu như , những điểm nhạy cảm c-ơ th-ể cô đều nắm rõ mồn một, chẳng mấy chốc.
Nhìn yêu mềm thành một bãi nước , trong mắt Thẩm Hành Chu tràn đầy tình yêu.
Cô e ngại tiếng động sẽ truyền ngoài, cứ luôn c.ắ.n môi .
Anh cúi đầu hôn lên môi cô, “Tiếng nhỏ một chút, ai thấy ...."
Phó Hiểu nhịn phát tiếng rên rỉ khe khẽ.
Thẩm Hành Chu khẽ thở dài:
“Ngoan thật....".....
Vầng trăng sáng treo cao mặt nước đám mây đen do gió cuốn tới che khuất, thẹn thùng nỡ .