Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1303

Cập nhật lúc: 2026-04-12 11:22:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Tĩnh Thục mỉm mở lời:

 

“Con cứ xem mà ... dù những thứ đều là của con và trai con... hai đứa cứ xem mà dọn dẹp."

 

Phó Hiểu hì hì Phó Thiếu Ngu, “Anh, thấy ...."

 

“Anh cần, cho em hết... em quyết định là ."

 

“Ái chà, em cũng thiếu nhà, là cho ."

 

Phó Thiếu Ngu khẽ :

 

“Anh cũng chẳng ở đến..."

 

“Không ở đến thì thể để dành mà, nhà ở những khu vực đều sẽ tăng giá đấy."

 

Phó Hoành phía đầu , lườm hai em họ một cái, “Nếu thật sự ai cần thì cho em...?"

 

“Ha ha ha, cho cho ."

 

Giọng Phó Hoành chứa đầy tiếng :

 

“Hai các cứ nhường nhịn suốt cả đường , xong nữa hả."

 

Phó Tĩnh Thục cũng thành tiếng theo.

 

Mục Liên Thận đang lái xe qua gương chiếu hậu, trong mắt lóe lên vẻ dịu dàng.

 

Lúc ngước mắt chạm ánh mắt của ông, Phó Tĩnh Thục nghiêng đầu ngoài cửa sổ xe.

 

Mục Liên Thận về phía , bỗng nhiên nghĩ đến:

 

“Hôm nay là mùng mấy nhỉ?"

 

“Mùng sáu..."

 

“Vậy chúng trực tiếp về làng là dừng ở thành phố một chút?"

 

Phó Tĩnh Thục sốt sắng về nhà, ông đương nhiên vui, nhíu mày :

 

“Dừng ở thành phố gì?"

 

Phó Hiểu kéo kéo tay áo bà, “Cậu ba lúc chắc đang ở thành ủy..."

 

mà..."

 

Phó Hoành, “Anh hai, ba ở thành phố An Dương ?"

 

“Ừ, chú sắp thăng chức, đang xử lý sự vụ ở thành phố An Dương...."

 

“Ý em thế, ý em là hôm nay mới mùng sáu mà, chú khai công ?"

 

Phó Hoành , “Chú chắc chắn ở đó..."

 

“Ba, thì đường lớn , vòng qua thành phố thăm ba một chút."

 

Mục Liên Thận gật đầu, “Được..."

 

Buổi trưa, gió hiu hiu ấm áp.

 

Họ dừng ăn một bữa trưa ở tiệm cơm quốc doanh.

 

Nghỉ ngơi đơn giản một lát lên đường, đổi thành Phó Hoành lái xe.

 

Khoảng bốn giờ chiều thì lái thành phố An Dương.

 

Vừa thành phố An Dương, Phó Hiểu kéo Phó Thiếu Ngu lải nhải ngừng.

 

“Anh, chỗ kìa, là một rạp chiếu phim, hồi em giúp ba ở thành ủy, thỉnh thoảng cả sẽ đưa em qua đó xem... bên là một cửa hàng bách hóa, nhỏ , nhưng đồ đạc bên trong đầy đủ..."

 

Phó Hiểu vỗ vỗ ghế của Phó Hoành, “Anh hai, bên náo nhiệt thế?"

 

Phó Hoành bất lực mở lời:

 

“Tổ tông ơi, em hồ đồ , phía chính là nhà ga, thể náo nhiệt ..."

 

“Ồ, em thấy bán kẹo hồ lô ...."

 

Phó Hoành khẽ :

 

“Muốn ăn?"

 

“Vâng ,"

 

“Được, ăn thì chúng dừng một chút..."

 

Phó Hoành dừng xe bên lề đường, “Ngoài kẹo hồ lô còn ăn gì nữa ?"

 

“Hết ạ,"

 

Phó Tĩnh Thục Phó Hoành xuống xe mua đồ cho cô, một loạt động tác thành thục như thể trải qua vô , bà mỉm nặn nặn tay Phó Hiểu, “Anh hai con đối xử với con thật ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1303.html.]

 

Phó Hiểu gật đầu, “Anh cả, hai, ba đều đối xử với con ..."

 

Cô kéo cánh tay Phó Thiếu Ngu ôm lấy, “Đương nhiên , trai con cũng đối xử với con nhất..."

 

Phó Thiếu Ngu cô sợ trong lòng thoải mái.

 

hề.

 

Chỉ là cảm thấy may mắn.

 

Vào lúc mặt những trai nhà họ Phó chiều chuộng cô.

 

Phó Tĩnh Thục cũng cảm thấy may mắn, bà dám tưởng tượng nếu thời gian cha mất đó, những ở quê , An An của bà sẽ trở nên thế nào.

 

Người là bà bên cạnh.

 

Người cha....

 

Bà lườm Mục Liên Thận một cái, cũng như .

 

Để một đứa trẻ mới hơn mười tuổi ở Thượng Hải, sẽ gặp những chuyện gì.

 

Phó Hoành xách mấy xâu kẹo hồ lô tới, đưa cho Phó Hiểu và Phó Thiếu Ngu mỗi một xâu.

 

“Cô, đây là phần của cô, ồ, dượng, con quên mất dượng ."

 

Mục Liên Thận day day thái dương:

 

“Ta ăn, mau lái xe ."

 

“Được ..."

 

Phó Hoành khởi động xe, tiếp tục lái về phía thành ủy.

 

Đến cổng thành ủy, Phó Thiếu Ngu đưa xe lăn của Phó Tĩnh Thục xuống, đặt bà lên.

 

“Lúc , ba chắc cũng tan nhỉ," Phó Hiểu c.ắ.n một miếng kẹo hồ lô .

 

“Tan ?"

 

Phó Hoành lắc đầu, “Anh đoán còn sớm, chú dạo bận."

 

Ánh mắt Phó Hiểu rơi bên trong thành ủy, bỗng nhiên khẽ:

 

“Cái đó chắc , chẳng ...."

 

Phó Hoành đang định tìm cảnh vệ bước chân khựng , ánh mắt của những khác cũng về phía cổng lớn.

 

Một nhóm đang chậm rãi di chuyển về phía cổng lớn, một vây quanh ở giữa, mặc bộ đồ Trung Sơn màu xanh đậm, thần sắc điềm tĩnh nho nhã, bên cạnh chuyện, thỉnh thoảng khẽ gật đầu.

 

Chính là Phó Vĩ Luân.

 

Phó Tĩnh Thục ông, mỉm , “Vĩ Luân vẫn giống như lúc trẻ, đổi..."

 

Lúc trẻ như , tuy tư duy của một chính khách tinh khôn, nhưng mang gương mặt của một thư sinh nho nhã.

 

“Chú ba..."

 

Nghe thấy giọng quen thuộc, Phó Vĩ Luân ngước mắt.

 

Ánh mắt xuyên qua cổng lớn, đột ngột dừng ở phía Phó Hiểu.

 

Thấy bóng dáng quen thuộc xe lăn, đồng t.ử cứng đờ....

 

Chương 712 chỉ là hối hận

 

Ánh mắt Phó Vĩ Luân chạm ánh mắt dịu dàng như của Phó Tĩnh Thục, trái tim trong phút chốc lỡ một nhịp.

 

Ánh mắt lập tức rung động, hàng mi dài và đôi môi đồng thời run rẩy.

 

Nỗi nhớ nhung im lìm suốt bao nhiêu ngày đêm, trong chốc lát cuộn trào sóng dậy.

 

Đồng t.ử đen láy hiện lên những cảm xúc phức tạp rõ rệt, kinh ngạc, lúng túng, và một tia hối hận xen lẫn.

 

Ông bên cạnh, “Xin , chút việc riêng, xin phép ."

 

Nói xong, ông sải bước nhanh hơn, đến mặt Phó Tĩnh Thục, từ từ xổm xuống, vành mắt đỏ hoe:

 

“Chị..."

 

Phó Tĩnh Thục gật đầu đáp :

 

“Vĩ Luân...

 

lâu gặp."

 

Phó Vĩ Luân chằm chằm bà từ xuống , ánh mắt rơi chân bà, “Chỗ ..."

 

Bà mỉm vỗ vỗ chân , “Chỉ là thời gian dài, hiện tại lên , dần dần sẽ thôi."

 

 

Loading...